Thức Tỉnh Mị Ma Tôi Được Chồng Như Ý
Chương 10
23
Mẹ tôi nói, cuối cùng cũng có tin tức của chị.
Chỉ là, đó là một tin rất xấu.
Sức khỏe của chị rất yếu, chị nói, chị cảm thấy mình không sống được bao lâu nữa.
Ước nguyện cuối cùng của chị là được về nhà.
Nhưng tộc Mị Ma chúng tôi đã suy tàn từ lâu.
Những người còn sót lại của tộc giờ đây ít ỏi đến đáng thương.
Ngay cả nơi cư trú cũng ngày càng thu hẹp.
Chỉ có thể dè dặt, cẩn trọng, sống rải rác trong cộng đồng loài người.
Càng không có sức lực chống lại cái gia tộc hùng mạnh kia.
Mẹ nghe tin thì khóc ngất đi.
Tỉnh dậy, mẹ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi cầu xin.
Dù thế nào cũng đừng đi vào vết xe đổ của chị.
Mẹ nói, mẹ cảm nhận được sự khác thường của tôi.
Mẹ cảm nhận được tôi đã yêu Giang Trì Dã.
Mẹ nói: “A Vụ à, con nhất định phải sớm thoát ra, đừng như chị con, bị chữ tình hại chết.”
“Rời khỏi cậu ta đi, mẹ không muốn mất thêm một đứa con gái nữa.”
“Chung quy chúng ta không phải loài người, A Vụ, đạo khác biệt, không thể cùng mưu đồ.”
Vì vậy, tôi không đồng ý với Giang Trì Dã.
Ngược lại, tôi dần dần xa lánh anh.
Thậm chí bắt đầu hẹn hò với những chàng trai khác.
Chỉ là, có người tôi không thích vẻ ngoài.
Có người tôi không thích mùi hương trên người họ.
Có người khi nhìn tôi với ánh mắt dâm dục, dù khuôn mặt đẹp trai cũng khiến người ta thấy ghê tởm, nhạt nhẽo.
Tôi chọc chọc vào ly trái cây thập cẩm trước mặt.
Chán nản nghe chàng trai đối diện khoác lác.
“A Vụ, chỉ cần em ở bên anh.”
Chàng trai đột nhiên nắm lấy tay tôi: “Mỗi tháng anh sẽ cho em ba vạn tiền tiêu vặt.
Em muốn mua túi xách quần áo gì, tính riêng, được không?
Đợi em tốt nghiệp, anh sẽ cưới em, anh thề sẽ yêu em trọn đời, tuyệt đối không thay lòng.”
Tôi vừa định rút tay về.
Thì nhìn thấy Giang Trì Dã đứng lặng lẽ một mình ngoài cửa sổ.
Anh đứng bên đường, mặt không cảm xúc nhìn tôi và chàng trai đối diện.
Tim tôi lại bắt đầu đau nhói.
Đau thắt, khó chịu, như có m.á.u đang rỉ ra từng giọt.
Thật muốn khóc.
Muốn chạy ra ngoài, ôm chầm lấy anh.