THỪA HOAN
CHƯƠNG 9
Ta nghĩ đợi ta tỉnh lại, A tỷ sẽ ngồi trước mặt ta, tỷ ấy nói A Thừa Hoan, lại muốn lười biếng rồi, còn không xuống giường luyện một bộ đao pháp với A tỷ?
A tỷ vung đại đao vun vút, ta núp sau cột hành lang nhìn, A tỷ ta thật thông minh, cái gì cũng học một lần là biết.
Ta không biết mình đã ngủ bao lâu.
Có người liên tục gọi ta.
Nàng ấy gọi ta tỉnh dậy.
Ta biết đó là A tỷ.
Tỷ ấy đã trở về.
"A tỷ, tỷ đưa ta về nhà đi!"
Ta nhìn A tỷ nước mắt lưng tròng nói.
A tỷ của ta thật đẹp, còn rực rỡ hơn cả mặt trời trên bầu trời.
Ta không cho phép tỷ ấy khóc, nhưng ta không thể giơ tay lên lau nước mắt cho tỷ ấy.
"Đồ ngốc!" A tỷ mắng ta.
Ta áp đầu vào vạt áo tỷ ấy, cọ cọ.
"A tỷ nói muốn đích thân dùng chân để đo lường vạn dặm non sông này, ta không thể cản bước chân A tỷ! A tỷ, tỷ đã nhìn thấy biển chưa? Biển có lớn không?"
A tỷ đặt đầu ta lên đùi tỷ ấy, nhẹ nhàng vuốt ve tóc ta.
"Rất lớn, A tỷ trở về, chính là muốn đưa muội cùng đi xem."
"Được ạ! Muội muốn đi cùng A tỷ."
"Nhưng A tỷ, muội đi không nổi nữa rồi."
"Muội quên A tỷ biết võ công rồi sao, tỷ có thể cõng muội, tỷ cõng muội đi."
"Muội lớn rồi, ăn nhiều lắm, nặng hơn lúc nhỏ nhiều."
"Muội lớn bao nhiêu cũng là em gái của A tỷ, tỷ đều cõng muội được."
Lòng bàn tay A tỷ áp vào má ta, ấm áp mềm mại.
"Đại cô nương, Tam gia đến rồi." Vân Vi nói với A tỷ.
"Bảo hắn cút."
A tỷ nói rất bình tĩnh.
Nhưng ta biết, tỷ ấy càng tức giận, lại càng tỏ ra bình tĩnh.
"A tỷ đừng tức giận."
Người kia không nghe lời A tỷ mà cút đi, hắn bước vào, đứng cách ta một bước chân.
Ta không biết đã bao nhiêu ngày không gặp hắn, vậy mà tóc mai hắn đã bạc trắng, đôi mắt đỏ ngầu như chứa đầy máu.
"Tam thúc..." Ta lẩm bẩm gọi hắn.
Hắn giật giật khóe miệng, là muốn cười sao?
Nhưng hắn không cười nổi.
Ta nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn, không biết vì sao hắn lại như vậy, là vì áy náy sao?
Hay là vì điều gì khác?
"Tam thúc không cần phải như vậy, thích Tam thúc là chuyện của ta, ngươi không thích ta, cũng là chuyện của ngươi. Tam thúc đã chăm sóc ta rất tốt..."
Hắn cúi đầu nhìn ta, muốn đưa tay ra, rồi lại rụt lại.
"Hứa Vực Dật, ngươi đi ra ngoài, ta có chuyện muốn nói với Thừa Hoan."
A tỷ đưa tay từ trong n.g.ự.c lấy ra một chiếc vỏ ốc lớn.