---
Ngày hôm , cho xem một thứ. cứ ngỡ là món quà nào đó, ngờ gặp bố nuôi năm xưa. Sắc mặt trắng bệch, theo bản năng run rẩy vì sợ. Hai khuôn mặt ác mộng đó, c.h.ế.t cũng quên .
Họ đang quỳ mặt đất, lóc cầu xin Hoắc An: "Xin , chúng thực sự sai chuyện gì... Hoắc tổng ngài đại nhân đại lượng, xin hãy tha cho chúng ..."
Hoắc An một tay vuốt ve lưng , tay nghịch chiếc bật lửa. Ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt âm trầm của : "Các xin sai , xin em trai mới đúng."
Họ với vẻ mặt mờ mịt, dường như quên mất đứa trẻ mà họ từng nhận nuôi và ngược đãi mười mấy năm . Thấy biểu cảm của họ, ánh mắt Hoắc An trở nên lạnh lẽo: "Mười mấy năm , các nhận nuôi một đứa bé ?"
Hai họ , cuối cùng cũng lộ vẻ sợ hãi tột độ: "Xin ... xin ..."
Hoắc An xua tay, họ như một đống rác rưởi: "Muộn ."
Những mặc đồ đen bên cạnh nhận lệnh, giữ c.h.ặ.t lấy đôi vợ chồng đang vùng vẫy điên cuồng. Cùng lúc đó, họ châm lên nhiều điếu t.h.u.ố.c...
Tầm mắt bàn tay ấm áp của Hoắc An che . Giọng trầm thấp bên tai: "Đừng , sẽ gặp ác mộng đấy."
Ngay đó, sáu tiếng thét t.h.ả.m khốc cùng với tiếng lóc van xin vang vọng khắp căn phòng. Bên tai , giọng Hoắc An vẫn dịu dàng như đang kể chuyện cổ tích: "Tiểu Đoạn, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Bất kỳ kẻ nào từng tổn thương em, đều sẽ tha thứ."
Lông mi run rẩy kịch liệt. Hóa đây chính là cảm giác để dựa dẫm. trái tim đáng lẽ cảm động của lúc tràn đầy sự bất an — Hoắc An thực sự là một tàn nhẫn như thế.
Trong đầu hiện lên lời đe dọa của : "Tìm thấy nó dẫn đến đây, chính tay sẽ phế bỏ nó!"
Nếu kẻ bò lên giường đêm đó chính là đứa em trai yêu quý ... liệu cũng sẽ dùng thủ đoạn tương tự để đối xử với ?
7
Thôi thì cứ giấu nhẹm sự thật !
vạn nhất Hoắc An điều tra thì ?
Chẳng bao lâu , Hoắc An tổ chức một bữa tiệc nhận tổ quy tông cho . Anh thông cáo với cả giới thượng lưu rằng: Đứa con trai út thất lạc của nhà họ Hoắc tìm về ! Hiện tại, đó chính là đứa em trai mà nâng niu trong lòng bàn tay.
Bữa tiệc diễn vô cùng long trọng. Gần như tất cả những m.á.u mặt trong giới đều đến dự, một ai dám nể mặt Hoắc An. Anh dắt giới thiệu với từng một:
"Hoắc Đoạn, em trai , mong giúp đỡ nhiều cho."
Mọi nâng ly chúc tụng, còn thì ngoan ngoãn bên cạnh uống ly sữa mà Hoắc An rót. Thế nhưng, thể ngờ gặp gã công t.ử phong lưu – kẻ đích đưa lên giường Hoắc An đêm đó!
Bốn mắt . Đồng t.ử co rụt !
Gã cũng kinh ngạc mất một thoáng, đó nhếch môi nở một nụ đầy ác ý, sải bước tiến về phía và Hoắc An. Gã định gì đây?
hoảng loạn kéo tay áo Hoắc An rời , nhưng kịp nữa . Gã ngay mặt chúng , mỉm :
"Đây chính là Hoắc tiểu thiếu gia ? Nhìn quen mặt thật đấy, chúng từng gặp ở nhỉ?"
Giọng điệu của gã đầy vẻ mập mờ. Tim đập loạn xạ, nép sâu lưng Hoắc An. Hoắc An chắn mặt , trầm giọng cảnh cáo:
ghé siêu hề giáng thúng để đọc đam mỹ ngọt ngược vui buồn có hết ạ, đặc biệt là trai có bồu ạaaa
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thieu-gia-that-cung-khong-dam-noi-ra-su-that-sao/3.html.]
"Kỷ Minh, chơi bời bạt mạng, nhưng đừng mà đ.á.n.h chủ ý lên em trai , nếu cái giá trả gánh nổi !"
"Hoắc tổng, chẳng lẽ vẫn gì ?"
" cần cái gì?"
Kỷ Minh như nghĩ chuyện gì đó thú vị, chậm rãi nở nụ xa:
"Kẻ bò lên giường đêm đó mà, chẳng tuyên bố trong giới là sẽ phế bỏ nó ? kẻ đó là ai đấy..."
Nói đoạn, gã thẳng với ánh mắt đầy trêu chọc! Mặt trắng bệch, nhịp tim gần như ngừng trệ.
8
"Lừa thôi, thực cũng . Với chuyện như thế , để tự Hoắc tổng tìm thì mới thú vị chứ nhỉ?"
Kỷ Minh thong thả xong còn nháy mắt đưa tình đầy vẻ lẳng lơ với . thở phào nhẹ nhõm!
Bên cạnh, mặt Hoắc An đen thui. Anh lạnh lùng thốt một chữ với Kỷ Minh:
"Cút!"
Sau đó, cũng chẳng buồn tham gia tiệc tùng nữa mà dắt thẳng về nhà. Vừa cửa, ôm c.h.ặ.t lấy , vùi mặt hõm cổ . Trên nồng nặc mùi rượu. Có lẽ vì hôm nay chính thức nhận tổ quy tông nên uống ít.
Lúc , giọng chút nghẹn :
"Tiểu Đoạn, tránh xa tên Kỷ Minh đó , gã ."
Hơi thở của phả hết lên cổ , nóng ẩm. tự nhiên mà ngọ nguậy: "Dạ..."
Anh xoa đầu : "Ngoan."
Buổi tối, vẫn kể chuyện cho như thường lệ, nhưng kể xong chịu rời . Đôi mắt đen thâm trầm chằm chằm, gương mặt ửng đỏ vì men say:
"Tiểu Đoạn, đêm nay ngủ cùng nhé?"
ngẩn . Còn kịp từ chối, chui tọt chăn, từ phía ôm trọn lòng. Đèn tắt, trong bóng tối vang lên tiếng thì thầm của Hoắc An:
"Như thế mới an tâm. Tiểu Đoạn, em là duy nhất của đời , ai phép cướp em cả..."
Sự chiếm hữu nồng đậm gần như tràn ngoài. trong lòng , cứng đờ dám nhúc nhích. Cảm giác quá mật, tự chủ mà nhớ về đêm đó. Chỉ là giờ đây hồi tưởng , chỉ sợ hãi và bài xích, mà còn pha lẫn những tình cảm khác lạ tên. dám nghĩ sâu thêm, cứ để mặc trái tim đập cuồng loạn.
xoay , cẩn thận vùi mặt n.g.ự.c : "Anh, em cũng !"
Anh khẽ "ừ" một tiếng, xoa đầu đầy dịu dàng. lấy hết can đảm thử hỏi:
"Anh, ghét kẻ leo lên giường đêm đó ? nếu kẻ đó , nếu kẻ đó nỗi khổ tâm thì ạ?"
Hỏi xong, gần như nín thở chờ đợi sự phán xét của Hoắc An. Thế nhưng, giọng đỉnh đầu lạnh lùng vô cùng, mang theo sự chán ghét cực độ:
"Chẳng liên quan gì đến cả. Đã dám bò lên giường thì trả giá đắt!"