Thiếu Gia Nhà Giàu Sủng Vợ Vô Biên

3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

8

Đêm qua, ngủ trong phòng, Lương Chiêu ngủ ngoài gian ngoài. Hai bên tường nước sông phạm nước giếng, bình an vô sự qua một đêm.

Chẳng ngờ, khi trời tờ mờ sáng, một giọng vang lên sát bên tai:

— Nương t.ử, nương t.ử, đừng ngủ nữa.

— Chút nữa Từ mụ mụ sẽ dẫn tới trang điểm cho nàng đấy.

giật nảy , mở choàng mắt . Chỉ thấy Lương Chiêu – kẻ đáng lẽ đang ngủ ở gian ngoài – bỗng nhiên sừng sững bên đầu giường, tay ngừng lay dậy.

Cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh, hoảng hốt:

— Anh... ... đây bằng cách nào? Chẳng ở ngoài ?

Lương Chiêu với vẻ bất đắc dĩ, khuôn mặt hiện rõ dòng chữ "thật là đồ ngốc":

— Cái chốt cửa ngăn chứ? Hôm qua chẳng qua thấy nàng mệt mỏi, nỡ phiền thôi.

Hắn tiếp với vẻ nghiêm túc:

— Nàng mẩy mặt thế nào cũng , nhưng lão thái thái nhà hạng dễ tính . Lát nữa Từ mụ mụ tới, nàng cứ tối qua là do đuổi nàng gian ngoài ngủ, nàng ?

Hắn đây là... sợ khó dễ nên giúp diễn kịch che mắt ?

hồ nghi :

— Tại ?

Hắn ngượng ngùng liếc một cái:

— Nàng là nương t.ử của , đương nhiên che chở cho nàng . Với , tuyệt đối đừng nhắc chuyện đòi về nhà nữa.

— Cha nàng lấy một trăm lượng bạc sính lễ bán nàng để lo cưới vợ cho nàng . Một gia đình như thế, nàng đáng hy sinh vì họ.

Nghe đến đây, tức đến sôi m.á.u.

— Cái gì? mới gả hôm qua, bên bắt đầu thu xếp cưới vợ ?

Trước đây gia đình nghèo đến mức gì ăn, cơm đủ no. bán phủ Thái úy , bọn họ lập tức hưởng vinh hoa phú quý?

Phải rằng, con gái ruột của họ họ bức đến mức treo cổ tự t.ử ngay khi xuyên tới đây. Cái thứ họ bán chính là mạng , là đây ! Một trăm lượng đó là của mới đúng!

túm c.h.ặ.t lấy Lương Chiêu, ánh mắt rực lửa :

— Anh là phu quân của đúng ? Anh thương đúng ? Vậy nương t.ử của bắt nạt, giúp đòi công bằng ?

Lúc chuyện, vì quá kích động nên túm lấy cổ áo , kéo sát gần.

Gương mặt Lương Chiêu đỏ bừng lên tận mang tai, đôi mắt đờ đẫn vì kinh ngạc. Mất một lúc lâu mới phản ứng :

— Giúp! Đương nhiên là giúp!

— Nương t.ử xem, kẻ nào dám bắt nạt nàng? Gia sẽ dẫn bẻ gãy chân ch.ó của ngay lập tức!

Thế là, sáng tinh mơ ngày hôm , cô dâu mới cưới là hùng hổ dắt theo phu quân cùng mười mấy tên gia đinh hung thần ác sát, kéo về nhà đẻ để "đòi nợ".

 

 

 

9

Chuyện đòi nợ , càng sớm càng , chậm trễ là hỏng việc ngay. và Lương Chiêu leo lên xe ngựa, tức tốc phi thẳng về nhà đẻ. chỉ sợ chậm một chút thôi là tiền bọn họ tiêu sạch bách. Cái loại thua thiệt , nhất định chịu ăn.

Lương Chiêu sợ đói, lúc ngang qua chợ còn chu đáo mua cho hai cái bánh bao nhân thịt nóng hổi. Phải là cái xác khổ thật, từ lúc sinh chắc hưởng ngày lành nào. Ngay khi xuyên tới đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, đó cũng chỉ húp một bát cháo rau dại loãng đến mức soi gương . Tính đến giờ, nhịn đói suốt một ngày một đêm .

Vừa thấy hai cái bánh bao thịt dâng tận mắt, lập tức vứt hết liêm sỉ sang một bên. Chỉ một ngoạm, "xử " nửa cái bánh bao. Đang nhai nhồm nhoàm thì phát hiện Lương Chiêu đang trân trối , bỗng thấy mặt nóng lên. Chắc từng thấy cô nương nhà ai mà ăn uống "hổ báo" đến thế .

nghĩ , chẳng giữ chỉ vì thôi ? Nếu thấy cái tướng ăn khó coi của , sẽ "vỡ mộng" mà chán ghét thì ? Thế là cố tình trợn mắt, hung dữ quát:

— Nhìn cái gì mà ? Chưa thấy ăn cơm bao giờ ?

Lương Chiêu lập tức hì hì, nịnh nọt:

Thư Sách

— Không , chỉ thấy nương t.ử quá thôi, ngay cả lúc ăn bánh bao cũng đến nao lòng...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thieu-gia-nha-giau-sung-vo-vo-bien/3.html.]

Nói đoạn, như sực nhớ điều gì, vội vàng lấy bình nước rót cho một chén:

— Nương t.ử, nàng ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn. Uống miếng nước cho xuôi .

Thái độ của đến mức thấy ... vô lý, kiểu như đang cố tình kiếm chuyện . Mà thực đúng là đang cố tình kiếm chuyện thật. Thấy Lương Chiêu đối xử với khá t.ử tế, lương tâm bắt đầu thấy c.ắ.n rứt.

Vừa lơ đễnh một chút, ... nghẹn thật.

Lương Chiêu thấy trợn tròn mắt, tay liên tục đ.ấ.m n.g.ự.c bôm bốp thì hiểu ngay vấn đề. Hắn vội vàng nhào tới vỗ lưng, vuốt n.g.ự.c giúp thuận khí:

— Nương t.ử, nàng chứ? Uống nước, uống nước mau...

Hắn cuống quýt bưng chén nước đổ miệng , đỡ lấy . Sau một hồi vật lộn, mới nuốt trôi miếng bánh bao oan nghiệt xuống. Đến lúc hồn, mới nhận đang gọn trong lòng Lương Chiêu. Hắn một tay đỡ vai, một tay đang vòng qua ôm c.h.ặ.t lấy eo .

Sự áy náy lúc nãy tan biến sạch sành sanh! lập tức túm lấy bàn tay đang đặt eo , dùng sức vặn một cái thật mạnh:

— Làm cái gì đấy? Định tranh thủ chiếm tiện nghi của đúng ?

Lương Chiêu khẽ ho một tiếng, dù đau nhưng nhất quyết kêu, mặt dày đáp:

— Nương t.ử ? Gia là loại "thừa nước đục thả câu" thế ?

Cái miệng thì phủ nhận bay biến, nhưng cái biểu cảm "nhộn nhạo" đầy thỏa mãn của , rõ ràng là chính là hạng đó chứ còn ai đây nữa!

 

 

 

 

 

10

Nhìn cái bộ dạng hớn hở của Lương Chiêu, thấy ngứa mắt vô cùng!

lập tức trả cái bánh bao đang ăn dở cho , thu một góc xe ngựa, suốt cả quãng đường còn kiên quyết từ chối sự tiếp xúc cơ thể với . Lương Chiêu thấy thì bĩu môi, nhưng cũng dám gần phiền nữa. Chỉ điều, cái biểu cảm mặt trông mới ủy khuất .

— Nương t.ử... — Hắn khẽ gọi.

mặt chỗ khác.

— Nương t.ử, nàng để ý đến chút mà.

đơn giản là nhắm tịt mắt .

Giây tiếp theo, giọng của Lương Chiêu vang lên ngay sát vành tai. giật mở mắt, phát hiện chẳng áp sát từ lúc nào, đang chằm chằm chớp mắt.

Cảm thấy mặt bắt đầu nóng ran, trừng mắt quát:

— Làm cái gì đấy?

Ai ngờ, nắm lấy tay , tự đặt lên mặt :

— Nương t.ử, nàng đừng im lặng như thế. Nàng mà lời nào là lòng gia bồn chồn yên. Hay là... nàng tát vài cái cho bớt giận ?

thề là đời bao giờ thấy cái yêu cầu nào kỳ quặc như thế. À mà thực đời cũng từng qua luôn. Nghi ngờ định giở trò chiếm tiện nghi, lập tức rụt tay :

— Anh mau buông , mà tát là đau lắm đấy!

Lương Chiêu lầm bầm:

— Ta chứ. nếu nàng tát , lòng còn đau hơn. Nương t.ử, cứ cảm giác nàng đang rời bỏ ...

thầm nghĩ: Thì cứ bỏ luôn chữ "cảm giác" cũng .

đang tính kế đòi 100 lượng bạc từ nhà họ Khương, đó sẽ ôm tiền bỏ trốn. Lúc nhà họ Lương cưới nguyên chủ là theo nghi thức nạp "Lương ", căn bản khế ước bán , cũng kịp lên quan phủ giấy tờ xác nhận. Chỉ cần cầm tiền cao chạy xa bay, Lương Chiêu là con trai Thái úy thì cũng đừng hòng tìm thấy !

tất nhiên, những lời thể thẳng mặt , bằng sẽ chẳng đời nào đưa . chỉ đành hờn dỗi đ.ấ.m một cái:

— Phiền phức quá! Không thèm để ý đến nữa! Hừ!

Nói mặt chỗ khác. Xe ngựa lọc cọc lăn bánh thêm vài canh giờ, cuối cùng cũng tới làng họ Khương.

Vừa vặn , đúng lúc chúng đến nơi thì bà mối cũng đang dẫn theo một cô nương nhà để xem mắt cho nhị ca.

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận