THIÊN KIM ĐỒ TỂ

Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 8

 

Giang Hòa gì đó với , đưa bữa sáng.

 

Nam sinh nhận lấy, cúi đầu , ngẩng lên cô, môi động đậy như đang cảm ơn.

 

Sau đó .

 

Mày Trần Tự càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

 

Đàn em A cẩn thận sắc mặt , thử hỏi:

 

"Đại ca… cần xử thằng ?"

 

Tiếng nghiến răng của Trần Tự rõ mồn một:

 

"Xử nó."

 

Hai thằng đàn em , đang chuẩn xắn tay…

 

"Xử mạnh tay !!!"

 

Hai thằng lập tức bật dậy, khí thế hừng hực Trần Tự rút điện thoại .

 

 

"Alo, chú Triệu."

 

"Giúp cháu tra một , Trần Vũ lớp 12A5."

 

"Thiếu gia, tra gì?"

 

"Liên hệ gia đình , chuyển cho họ năm triệu."

 

Đầu dây bên im lặng.

 

"À đúng , nhớ dặn nhất định tự mua đồ ăn!!! Cái quan trọng!!!"

 

Trần Tự mặt biểu cảm sang phía đối diện, Giang Hòa đang vẫy tay tạm biệt nam sinh , cong cả mắt.

 

Trần Tự nghiến răng:

 

"Không nghèo ? Giờ hết nghèo nhé!!!!"

 

Hai thằng đàn em mặt đờ đẫn.

 

Đàn em A:

 

"Đại ca… đây là kiểu xử mạnh tay đấy ?"

 

Đàn em B:

 

"Năm triệu… đại ca thể xử em kiểu ??"

 

 

Tối qua trằn trọc mãi ngủ , trong đầu là cánh tay gầy như que củi của Trần Vũ.

 

Sáng sớm hôm , xách bữa sáng sang lớp 12A5.

 

Trần Vũ thấy thì sững :

 

"Chị Hòa? Sao chị đến?"

 

"Cho ."

 

đưa túi qua:

 

"Ăn lúc còn nóng."

 

Cậu nhận, vẻ mặt khó xử.

 

"Sao ?"

 

Cậu gãi đầu:

 

"Chiều qua nhà em nhận cuộc gọi, bụng chuyển cho gia đình em năm triệu tệ."

 

"Ân nhân còn dặn, điểm bao nhiêu quan trọng, nhưng nhất định tự mua đồ ăn, đặc biệt nhận đồ ăn từ một bạn nữ họ Giang!!!"

 

Tay cầm túi khựng .

 

??? Sao cảm thấy… nhắm thẳng ???

 

 

Lúc về lớp, Trần Tự đang ở chỗ.

 

Thấy bước , khẽ nhấc mí mắt.

 

Ánh mắt rơi xuống cái túi đang xách tay, dừng một giây.

 

"Không đưa ?"

 

"Ừ."

 

Khóe môi cong lên.

 

"Vậy đưa ."

 

"Không ăn ?"

 

"Ăn thêm một phần nữa."

 

đặt cái túi lên bàn , về chỗ của .

 

Cậu mở túi , lấy một cái bánh bao thịt c.ắ.n một miếng. Nhai hai cái, đột nhiên sang .

 

"Ngày nào cũng tích cực mang đồ ăn sáng như ..."

 

"Cậu đang định tuyển về chồng ở rể đấy chứ?"

 

 

"Nói nhảm gì thế?"

 

Không hiểu vì , , trong lòng thấy khó chịu.

 

Thế là hất cằm lên, thuận miệng bừa:

 

"Nhà họ Giang dù gì cũng m.á.u mặt. Có tuyển rể thì cũng tuyển từ top 1 top 2 chứ? Không thì mất mặt lắm."

 

Không ngờ, xong im lặng.

 

Rồi như phát bệnh… cầm b.út lên, mở sách , bắt đầu bài.

 

Động tác lưu loát, vẻ mặt nghiêm túc, như thể đột nhiên thứ gì nhập .

 

ngẩn :

 

"Cậu gì thế?"

 

"Học."

 

"Trước giờ học ?"

 

"Trước là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thien-kim-do-te/chuong-8.html.]

 

"Bây giờ đột nhiên thấy học hành thú vị."

 

 

Từ ngày đó, Trần Tự như biến thành khác.

 

Công việc hàng ngày của ngoài học thì là chuyển tiền cho .

 

Thi 500 điểm thì chuyển cho 5 triệu tệ.

 

Thi 600 điểm thì chuyển cho 6 triệu tệ.

 

Cậu đây là chia sẻ niềm vui với bạn cùng bàn.

 

 

Sau kỳ thi đại học, ngày nào cũng nhà, bật điều hòa, xem phim, tiêu tiền.

 

Cuộc sống như mơ.

 

Cho đến ngày điểm, điện thoại đột nhiên rung lên.

 

Tin nhắn ngân hàng.

 

mở tài khoản nhận : 7.060.000 tệ

 

dãy màn hình, đếm đếm ba .

 

Bảy triệu trăm sáu mươi nghìn.

 

Đầu "ong" một cái.

 

Giây tiếp theo, điện thoại reo lên.

 

Là Trần Tự.

 

bắt máy, đợi mở miệng hét lên:

 

"7 triệu 60 nghìn??? Trần Tự, thi 706 điểm đấy ???"

 

"Cậu còn là ???"

 

Đầu dây bên truyền đến tiếng trầm thấp của .

 

 

Cậu :

 

"Phòng tuyển sinh của cả Thanh Hoa lẫn Bắc Đại đều gọi cho ."

 

ngẩn :

 

"Vậy chọn trường nào?"

 

"Vẫn ."

 

Cậu :

 

" hỏi xem giữa Thanh Hoa với Bắc Đại, trường nào sẽ lợi thế hơn khi cạnh tranh vị trí chồng ở rể của ."

 

Tim hụt mất một nhịp, bàn tay cầm điện thoại siết c.h.ặ.t .

 

"Lúc đó chỉ đùa thôi mà..."

 

"Giang Hòa, nhưng nghiêm túc."

 

Giọng hạ thấp xuống, dường như căng thẳng.

 

"Người học giỏi hơn , khả năng lớn là giàu bằng ."

 

"Người giàu hơn ..."

 

"Chắc trẻ bằng ."

 

nhịn bật :

 

"Rốt cuộc gì?"

 

" ..."

 

Giọng thấp thấp, truyền qua điện thoại, nhẹ như lông vũ lướt qua tai:

 

"Vậy nên, thể... cân nhắc ?"

 

 

Đầu dây bên yên lặng.

 

Đầu dây bên cũng yên lặng.

 

thấy tiếng tim đập thình thịch, nhanh như trống dồn.

 

"Cậu... đang tỏ tình với đấy ?"

 

"Ừ."

 

"Tỏ tình kiểu ? Đến một bông hoa cũng ?"

 

"Nhìn ngoài cửa sổ ."

 

"... Hả?"

 

sững một giây, bật dậy khỏi giường, lao đến bên cửa sổ.

 

 

Cậu thật sự ở đó.

 

Thiếu niên lầu, mặc áo sơ mi trắng, tay cầm một bó hoa thật lớn, ngẩng đầu mỉm .

 

Ánh nắng phủ lên , đến mức giống thật.

 

Sống mũi bỗng cay cay.

 

chạy xuống lầu.

 

Gấp đến mức rơi mất một chiếc dép lê, cũng chẳng buồn nhặt.

 

chân trần một bên, từng bước một chạy về phía .

 

Gió rít bên tai, nóng mùa hè ập lên mặt.

 

Cậu đang đợi .

 

Ý nghĩ như một viên kẹo, chậm rãi tan trong lòng , ngọt đến mức khiến mắt chua xót.

 

Mười bước.

 

Năm bước.

 

Ba bước.

 

thấy ánh nắng rơi vai , thấy gió thổi lật cả cổ áo sơ mi của lên.

 

thấy mắt sáng lên, thấy dang rộng vòng tay đón .

 

(Hết truyện)

Bạn cần đăng nhập để bình luận