Thì Ra Phu Quân Luôn Muốn Hãm Hại Ta

Chương 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21

Mạnh Hoài Thanh thổi tắt que diêm lửa, căn hầm chớp mắt chìm nghỉm một màn đen đặc quánh.

quờ quạng tay đằng , mò theo bức vách đất từ từ bệt xuống, kéo gọn chiếc áo choàng lông trùm kín .

Có lẽ bóng tối cho ngũ quan của con trở nên nhạy bén hơn, hoặc cũng thể vì nơi quá đỗi chật chội nhỏ bé. Thậm chí còn rõ mồn một từng nhịp thở của Mạnh Hoài Thanh, tưởng chừng như kề sát ngay bên tai .

vòng tay tự ôm c.h.ặ.t lấy chính : "Tiên sinh, ở đây tối đen như mực, sợ quá."

Cảm giác hệt như khoảnh khắc cái c.h.ế.t ập đến, cả thế giới tức thì bao trùm bởi bóng tối.

Một sự tuyệt vọng cùng cực, vô bờ bến.

Mạnh Hoài Thanh lên tiếng giải thích:

"Nơi khá ngột ngạt kín kẽ, thể châm lửa trong thời gian dài , bằng con sẽ khó thở, nghiêm trọng hơn còn thể dẫn đến hôn mê."

chợt hiểu gật đầu cái rụp, nhưng giật nhận y căn bản chẳng thể thấy hành động của .

mặt về hướng của y, đáp lời: "Ta hiểu ."

Những lời của gã Mạnh Hoài Thanh liệu đáng tin mấy phần? Y thực lòng giúp đỡ ?

Giọng lạnh run lẩy bẩy: "Tiên sinh, bao giờ chúng mới thể rời khỏi chốn ?"

Mạnh Hoài Thanh điềm tĩnh phân tích: "Bọn chúng sẽ nhanh ch.óng phát hiện mất tích, và việc đầu tiên bọn chúng chắc chắn là lật tung cả chùa Từ Ân và khu vực xung quanh lên để tìm kiếm, ít nhất chúng cũng ẩn nấp ở đây hai ngày."

"Lâu như ?"

căng thẳng hỏi dồn: "Ban nãy chẳng ngài bảo bọn chúng còn dắt ch.ó săn theo ? Nơi thực sự an tuyệt đối chứ?"

Mạnh Hoài Thanh mỉm trấn an: "Trong Tàng Kinh Các mùi nấm mốc đặc trưng của sách cũ, tranh thủ rắc t.h.u.ố.c bột ở khắp các ngóc ngách, thứ bột sẽ tê liệt khứu giác của loài ch.ó, nó sẽ chẳng thể nào đ.á.n.h ."

vẫn nơm nớp lo âu: "Cho dù tạm thời bọn chúng lục soát , nhưng tai vách mạch rừng đông thế mạnh. Nhỡ tìm quanh quẩn thấy, kiểu gì bọn chúng chẳng trở chùa lục soát nữa, e là..."

Mạnh Hoài Thanh ngắt lời : "Đừng sợ! Người còn nhớ cái túi thơm đó tặng ?"

"Đó là thứ t.h.u.ố.c do chính tay cất công pha chế, đoán chắc kiểu gì cũng sẽ tò mò mở xem. Khi đó, chiếc khăn tay từng dùng, bộ áo quần từng mặc ắt hẳn sẽ vương mùi hương đó."

"Hôm qua cố tình rải rác t.h.u.ố.c bột mùi hương của chiếc túi thơm ở khu rừng phía núi, bất luận bọn chúng dắt theo giống ch.ó gì chăng nữa, chắc chắn sẽ nhắm thẳng hướng đó mà đ.á.n.h , và điểm đến cuối cùng sẽ là bờ vực thẳm."

"Nếu bọn chúng đinh ninh rằng trượt chân rơi xuống vực, thì đó mới là kết quả nhất."

Trong lòng vô cùng kinh ngạc, ngờ y tính toán chu tỉ mỉ đến từng đường tơ kẽ tóc như .

"Vậy còn ngài thì ?"

cuống quýt hỏi: "Hai chúng bốc cùng một lúc, Nguyên Hành kiểu gì chẳng nghi ngờ ngài!"

Mạnh Hoài Thanh khẽ thành tiếng: "Phu nhân đang lo lắng cho đấy ư?"

buột miệng thốt lên: "Đương nhiên , ngài giúp mà."

Giọng của Mạnh Hoài Thanh trở nên vô cùng dịu dàng: "Đừng lo! thói quen định kỳ lên núi hái t.h.u.ố.c, Hầu gia thừa chuyện ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thi-ra-phu-quan-luon-muon-ham-hai-ta/chuong-12.html.]

gặng hỏi tiếp: "Vậy, ngài ở đây một căn hầm bí mật để ẩn nấp?"

Mạnh Hoài Thanh kể :

"Vài tháng , tình cờ bắt gặp một tiểu sư phụ của chùa Từ Ân đang đám lưu manh du côn vây đ.á.n.h."

"May cũng chút võ vẽ phòng , liền xông đ.á.n.h đuổi bọn chúng , còn băng bó vết thương cho tiểu sư phụ đó nữa."

" và tiểu sư phụ đó tâm đầu ý hợp, bèn kết bái em, những lúc rảnh rỗi việc gì , thường đến đây tìm đàm đạo kinh Phật, đ.á.n.h cờ. Tiểu sư phụ đó chính là chịu trách nhiệm coi ngó Tàng Kinh Các."

"Cậu từng đề cập đến việc trong một gian phòng của gác chứa kinh sách một căn hầm bí mật, vốn dĩ là do các vị cao tăng triều đại đào để lánh nạn chiến tranh. Lần giải cứu , quả thực là đúng lúc cần dùng đến."

ừ hử đáp , chợt thấy tiếng bụng sôi ùng ục biểu tình. Mặt nóng ran bừng bừng, cúi gầm mặt vùi sâu chiếc áo choàng.

Lúc đó, thấy tiếng sột soạt vang lên ngay sát bên cạnh, Mạnh Hoài Thanh xê dịch gần, dúi tay một chiếc bánh nếp mềm mại, thơm lừng.

"Mang t.h.a.i thì đúng là sẽ nhanh đói bụng."

Mạnh Hoài Thanh cất giọng ôn tồn:

" còn chuẩn sẵn một ít rượu t.h.u.ố.c, lát nữa uống một ngụm cho ấm , thứ rượu tổn hại đến cơ thể ."

Trong lòng dâng lên một luồng khí ấm áp, bẻ một nửa chiếc bánh đưa qua trong bóng tối:

"Tiên sinh cũng ăn chút ."

Chạm tay Mạnh Hoài Thanh, y vội vàng rụt phắt : "Không cần , thấy đói."

"Vậy khách sáo nữa nhé."

cắm cúi ăn lấy ăn để ngấu nghiến, đằng nào chạy trốn cũng đủ thể lực.

Đột nhiên, Mạnh Hoài Thanh bất thình lình lên tiếng hỏi dồn: "Phu nhân, tốn bao tâm sức để trốn chạy, lẽ nào chuyện gì đó ?"

nghẹn miếng bánh trong cổ họng, cố sức nuốt ực xuống.

Ý y là, Nguyên Hành sát hại .

hỏi ngược :

"Trong phòng thiền ở Trúc Tĩnh đường, trong lúc cấp bách buột miệng thốt lên kẻ đoạt mạng ."

"Đã đến nước , cũng chẳng giấu giếm vòng vo nữa, thưa , rốt cuộc thì nguyên cớ vì mà Nguyên Hành g.i.ế.c ? Là vì khuôn mặt của ."

Lúc , ngay sát mặt vang lên tiếng rót rượu róc rách. Chưa đầy giây lát , y đưa chiếc bát rượu gần.

đón lấy và ực một cạn sạch, rượu nồng nồng cay xè, nhưng uống đến ấm bừng lên đến đó.

Mạnh Hoài Thanh dường như cũng đang nốc rượu, một lúc lâu y mới cất giọng lạnh lùng:

" ! Hắn lột khuôn mặt của , để hoán đổi cho con gái mà thực sự đem lòng yêu thương."

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận