Thê Chủ, Đêm Nay Ngủ Phòng Cục Bông Nào?

Chương 16: Tất cả đều chết cháy

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAAs0oOtu0

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy đại lục thú thế cổ đại mười bảy thành chính và bảy mươi hai thành phụ, nhưng mạnh nhất và hùng mạnh nhất là bốn thành, chiếm giữ những vùng đất chất lượng nhất ở bốn phương Đông, Tây, Nam, Bắc của đại lục.

Đó là Đông Lạc Thành ở phía Đông, Dạ Thôi Thành ở phía Nam, Sở Du Thành ở phía Tây và Vân Huy Thành ở phía Bắc.

Đại lục thú thế cổ đại bốn mùa rõ rệt, mùa đông kéo dài ba tháng, nhưng ba tháng cực kỳ lạnh giá, khó tìm kiếm thức ăn. Vì , khi mùa đông đến, đều bắt đầu tích trữ lương thực cho mùa đông.

Các thành cũng quy ước, các thành đ.á.n.h mùa đông.

Nếu thành nào khởi chiến, cướp đoạt lương thực trong mùa đông thì sẽ các thành khác hợp sức tấn công.

đ.á.n.h , nên cứ cuối thu, các thành lớn nhỏ đều tổ chức họp chợ, trao đổi vật tư để chuẩn cho mùa đông hơn.

Dạ Thôi Thành cũng mở cổng thành lúc , bắt đầu tổ chức họp chợ.

“Trời hanh khô vật dễ cháy, cẩn thận củi lửa.”

Người nhiều phức tạp, gõ mõ cũng xuất hiện ở khu chợ, nhắc nhở những từ thành ngoài đến cẩn thận lửa, đừng để cháy những thứ mang theo, nơi đây các quầy hàng nối liền , cháy lên là tất cả cùng xong.

Khi đ.á.n.h mõ qua thứ hai và về thành, đột nhiên thấy núi một vùng lửa đỏ rực.

Lúc , Thành chủ Dạ Thôi Thành, Dạ Tình Tình, đang ở phủ Thành chủ chọn thú nhân .

chán ngấy bốn thú phu đó, đều đuổi xuống phòng , chuẩn thế bằng một lô mới.

Nhiều thú nhân vẻ ngoài xinh sẽ chuẩn cả năm trời, đợi đến khi cửa thành mở thì đổ về các thành, hy vọng lọt mắt xanh của Thành chủ để trở thành một thú phu, như sẽ cơm no áo ấm.

Lúc , thị vệ đến báo: “Thành chủ, trong núi cháy.”

“Cháy rừng? Đi tìm dập lửa là .” Dạ Tình Tình chằm chằm một tộc rồng, thì thật, nhưng thiếu chút khí chất nam tính, nàng thích lắm.

“Thành chủ, báo cáo là hướng biệt viện trong núi…” Thị vệ tiếp lời.

Dạ Tình Tình hất tay áo, đá bay thị vệ xa hơn trượng.

“Cái gì?! Kim Dũng, ngươi dẫn xem!” Dạ Tình Tình lệnh cho thú phu sư t.ử của .

Mặc dù Dạ Tình Tình cũng chán ghét Kim Dũng, nhưng vì thực lực cực kỳ mạnh, vẫn giữ bên cạnh để hầu hạ Dạ Tình Tình.

Sợ lửa cháy lan cả ngọn núi, Kim Dũng dẫn theo một đội cứu hỏa tới.

Khi đến nơi, lửa cháy đến mức thể dập tắt . May mắn , mặc dù ngôi nhà bằng gỗ, nhưng tường rào bằng đá, nên ngọn lửa lan sang những nơi khác.

Kim Dũng ngọn lửa, lắc đầu:

“Nếu đại thiếu nghi và con rắn ở bên trong, chắc chắn thiêu thành tro bụi .”

Thuộc hạ của hỏi: “Đại ca, chúng về phục mệnh?”

Kim Dũng lắc đầu: “Ngươi về với Thành chủ tình hình ở đây, đợi lửa tắt hết, xác nhận xem bọn họ c.h.ế.t cháy bên trong mới về phục mệnh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/the-chu-dem-nay-ngu-phong-cuc-bong-nao/chuong-16-tat-ca-deu-chet-chay.html.]

“Vâng.” Người đó nhận lệnh về phủ Thành chủ báo cáo .

Kim Dũng đợi thêm hơn một canh giờ, ngọn lửa mới dần tắt hẳn.

Lửa cháy quá lớn, ngay cả tường đá cũng nứt toác, cỏ bên ngoài tường đá cũng nướng khô, gió thổi qua biến thành mảnh vụn.

, Kim Dũng còn đợi nhiệt độ bên trong giảm xuống mới thể , biến thành một con sư t.ử lông xoăn.

Cuối cùng, Kim Dũng thấy một cảnh tượng kỳ quái trong phòng ngủ chính.

Trên một t.h.i t.h.ể cháy đen, quấn quanh một đoạn xương sống dài.

Kim Dũng nắm một cành cây nhặt trong rừng, nhẹ nhàng khều một cái, xương rắn liền rơi khỏi xương , đứt thành mấy khúc.

“Đại ca, đúng là c.h.ế.t cháy .”

“Ừm, khiêng về.”

Lúc dụng cụ gì khác, một trong họ cởi áo ngoài, bỏ t.h.i t.h.ể cháy đen và đoạn xương sống vỡ trong áo, mỗi một góc giữ vạt áo, cứ thế khiêng xuống núi.

Không ngờ đến nửa đường, trượt chân một cái, khiêng xác ngã, t.h.i t.h.ể cháy đen văng khỏi áo, lăn xa, đợi bọn họ đuổi tới xem, t.h.i t.h.ể va đá núi vỡ vụn thành mấy mảnh.

Không còn cách nào khác, dù cũng ai khác , mấy nhặt các mảnh t.h.i t.h.ể áo gói , khiêng đến bên ngoài phủ Thành chủ.

Dạ Tình Tình đích xem, ả lấy khăn tay che mắt, tưởng ả đang thương cho sự của chị gái, nào ngờ ả phát một tràng ch.ói tai phía khăn:

“Ha ha ha ha ha ha! C.h.ế.t cháy ? Buồn quá! Ha ha ha ha! Con thú phu rắn cũng thâm tình thật, đến lúc c.h.ế.t vẫn còn bảo vệ nàng . Thôi thế ! Đã nát bét thế , e là vẫn còn sót vài mảnh xương, vứt Vạn Thú Cốc ! Khỏi cần chôn cất.”

NHAL

Mọi khuôn mặt xinh như hoa của Thành chủ vặn vẹo, khỏi rùng .

Dạ Tình Tình phất tay áo:

“Đi, phát cáo thị, là tỷ tỷ Thành chủ Dạ Hiểu Hiểu bất ngờ qua đời, Thành chủ đau buồn tột độ, nên tất cả các thương nhân qua Dạ Thôi Thành nộp thêm hai thành thuế để tiền phúng điếu, đáng thương quá mà, ha ha ha ha ha ha!”

Người hầu truyền lệnh, các quan viên Dạ Thôi Thành tin ai là kinh ngạc.

kinh ngạc cái c.h.ế.t của Dạ Hiểu Hiểu, kinh ngạc mức thuế mà Dạ Tình Tình đưa .

Thông tin , chắc chắn thà xa đến các thành khác trao đổi vật chất chứ Dạ Thôi Thành nữa!

Họ đều là thú nhân dẫn theo thú, thứ khác , nhưng sức lực thì thừa, chỉ sợ đói bụng chứ sợ vất vả!

Thành Tương là một nam t.ử Nhân tộc, tên là Trình Chi Hiền, ngày hôm rạng sáng, cầu kiến Dạ Tình Tình.

Không ngờ, tối qua Dạ Tình Tình chọn tới chọn lui chọn , liền giữ ba thú nhân trong phòng, giày vò đến sáng mới ngủ, căn bản dậy.

Trình Chi Hiền đợi đến quá trưa mới gặp Thành chủ đại nhân.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận