2
Ta trợn tròn mắt: "Ngươi trộm dưa của ?!"
Thiếu niên lý luận hùng hồn: "Trộm cái gì mà trộm? Ta chỉ hái một quả nếm thử thôi, giờ chẳng với ngươi là mua ?"
Hắn thò tay ống tay áo, móc mấy văn tiền ném xuống.
"Đủ ?"
Ta cúi đầu , ba văn tiền. Dưa hấu của đều bán năm văn một quả.
"Không đủ, năm văn."
"Cái dưa nát của ngươi mà đòi năm văn? Ba văn là !"
"Năm văn, mặc cả."
Thiếu niên tức đến đỏ cả mặt, đang định cãi với thì trong viện truyền đến một giọng trầm thấp.
"Ngọc Hiểu, xuống đây."
Thiếu niên lập tức xìu xuống, nhảy từ tường xuống, miệng còn lầm bầm: "Ca, dưa của nàng thật sự ngọt mà..."
Ta thấy giọng lạnh lùng bảo: "Muốn mua thì đưa tiền cho hẳn hoi, đừng loạn mất mặt."
Một lát , cửa mở.
Tạ Ngọc Lang bước , cầm năm văn tiền đưa cho .
"Một quả dưa."
Ta nhận tiền, ruộng dưa chọn một quả to nhất đưa cho . Hắn nhận lấy, ánh mắt dừng một thoáng, gì, xoay .
Đạn mạc nổ tung.
【Bốn mắt , chính là cảm giác rung động!】
【Tạ Ngọc Lang ngươi giả vờ cao ngạo cái gì? Sau ngươi ngày nào chẳng leo tường trồng dưa hấu, kèn kẹt kèn kẹt~】
【Đứa em cũng đáng yêu quá, vì miếng dưa mà cãi với nữ chính ha ha ha.】
【Cháo Bảo nhà còn , hai em nhà sẽ trở thành chỗ dựa lớn nhất của cô !】
Ta đúng là thật.
Ta chỉ là, từ ngày đó trở , thiếu niên tên Tạ Ngọc Hiểu cứ dăm bữa nửa tháng tới trộm dưa của . Mỗi bắt quả tang, đều ném mấy văn tiền cho , lý luận hùng hồn: "Đưa tiền , tổng thể ăn dưa chứ."
ngươi đưa cho đủ chứ! Lần nào cũng thiếu một văn!
Thời gian trôi qua, và hai em họ cũng dần quen thuộc hơn. Đại ca Tạ Ngọc Lang, nhị ca Tạ Ngọc Hiểu. Nghe hai từ Giang Nam xa xôi đến đây, chuẩn chút ăn nhỏ ở Giang Châu. Cụ thể là ăn gì, hai họ kín như bưng. Tất nhiên họ , cũng hỏi.
Tiểu t.ử Tạ Ngọc Hiểu tuy mồm mép quá quắt nhưng bụng , chỉ là tham ăn. Hắn thường xuyên xổm bờ tường xem trồng dưa, gặm dưa chỉ trỏ.
"Cái dây dưa của ngươi nên cắt ." "Chỗ đất tưới nhiều nước quá, dưa ngọt." "Vị trí bón phân của ngươi đúng, cách xa rễ một chút."
Lúc đầu còn thấy phiền phức, đó phát hiện những lời đều lý cả.
"Sao ngươi hiểu mấy cái ?" Ta tò mò hỏi.
Tạ Ngọc Hiểu im lặng một thoáng, đó đắc ý lên tiếng: "Tiểu gia cùng ca ca nam về bắc, cái gì mà từng thấy qua?"
Đạn mạc điên .
【Rõ ràng hồi nhỏ chuyên trộm dưa ăn, thế nên mới học lỏm kỹ thuật trồng dưa.】
【Để ăn ngon, cũng liều mạng quá!】
Sau đó dưa hấu đại bội thu, đem dưa tặng cho hàng xóm láng giềng. Lúc đưa đến nhà họ Tạ bên cạnh, Tạ Ngọc Lang mới một bộ trung y màu nguyệt bạch. Ta đặt quả dưa xuống, kết quả thấy đạn mạc:
【Khoan , đang lén nữ chính ?】
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Ta thuận theo gợi ý của đạn mạc sang, quả nhiên bắt gặp ánh mắt của Tạ Ngọc Lang. Hắn nhanh ch.óng dời tầm mắt , vành tai dường như đỏ lên trong thoáng chốc. Rồi nhàn nhạt một câu: "Dưa ."
Ta ngẩn , đây là đầu tiên chủ động chuyện với .
"C-cảm ơn." Ta chút lắp bắp.
Tạ Ngọc Lang gì thêm, tiếp tục cúi đầu sách. Tạ Ngọc Hiểu ở bên cạnh nháy mắt hiệu, nhỏ: "Ca ca khen dễ , khen là từ ba năm đấy."
Tạ Ngọc Lang ngẩng đầu, lạnh lùng liếc em trai một cái. Tạ Ngọc Hiểu lập tức ngậm miệng, ôm dưa chạy mất. Ta cũng vội vàng chuồn lẹ.
đạn mạc vẫn buông tha cho :
【Nữ chính đỏ mặt !】
【Cái liếc mắt của Tạ Ngọc Lang soái quá mất thôi!】
【Khoan , nữ chính vẫn Tạ Ngọc Lang là thế nào ?】
Ta khựng . Hắn còn thể là thế nào? Chẳng chỉ chút ăn nhỏ ?
【Tạ Ngọc Lang, giang hồ gọi là "Ngọc Diện Tu La", khinh công thiên hạ nhất, là đại đạo giang hồ lừng lẫy danh tiếng.】
【Em trai Tạ Ngọc Hiểu, đừng tuổi còn nhỏ, cũng là một nhân vật tàn nhẫn, một tay ám khí luyện đến xuất thần nhập hóa.】
【Hai kẻ đều là yếu phạm triều đình truy nã, tiền thưởng cộng tận một vạn lượng!】
Một vạn lượng? Ta sợ đến mức suýt ngã. Trời đất ơi, hàng xóm của là hai tên đại đạo giang hồ ?!
Đêm đó, giường lăn qua lộn , trong đầu là những lời đạn mạc .
Giang hồ đại đạo, triều đình truy nã, tiền thưởng một vạn lượng...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-vua-roi-di-ten-dai-dao-giang-ho-da-muon-chui-vao-chan-cua-ta/2.html.]
Vậy đây cãi với Tạ Ngọc Hiểu, thu thiếu tiền dưa của , liệu nửa đêm trèo tường g.i.ế.c ?
Đạn mạc là nhạo :
【Ha ha ha ha nữ chính sợ ngốc luôn .】
【Yên tâm , Tạ Ngọc Lang tuy mang danh đại đạo, nhưng hại lương thiện, chỉ ngứa mắt đám quan tham ô , lấy tiền của chúng cứu tế dân nghèo mà thôi.】
Thấy , mới chút nhẹ lòng.
Ngay lúc đang suy nghĩ vẩn vơ, đột nhiên thấy trong sân động tĩnh. Ta sợ hãi rụt trong chăn thì bên tai bất ngờ truyền đến một giọng trầm thấp: "Đừng lên tiếng."
Ta thò đầu khỏi chăn, thấy một bóng cao lớn đang cửa sổ.
Tạ Ngọc Lang? Hắn đây từ lúc nào?
Ánh trăng chiếu lên mặt , tựa như một vị Tu La tuyệt mỹ.
"Giúp một tay, cứ coi như là nam nhân của nàng." Hắn nhỏ.
Dứt lời, bên ngoài liền vang lên tiếng bước chân hỗn loạn và tiếng hò hét.
"Lục soát! Tên tặc đó đang trốn ở vùng !" "Từng nhà một kiểm tra cho rõ!"
Tạ Ngọc Lang ngoảnh một cái. Ta còn kịp kêu lên thì bịt miệng , đó chui tọt trong chăn.
"Đừng sợ."
Không gian trong chăn nhỏ hẹp, cả gần như dán c.h.ặ.t lên . Lồng n.g.ự.c rộng lớn ngay sát mắt, lớp trung y màu nguyệt bạch mở rộng. Bên xương quai xanh, cơ n.g.ự.c của ẩn hiện.
Mùi hương cũng thơm đến mức khiến choáng váng, lạnh lẽo như gỗ thông, mang theo thở sạch sẽ mà hoang dã đặc trưng của đàn ông.
Tim đập nhanh đến mức nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Không , phép bối rối như thế . đôi mắt cứ kìm chế mà liếc trong cổ áo của .
Cái cơ n.g.ự.c ... rốt cuộc là to bao nhiêu?
Chắc ít nhất cũng to bằng hai quả dưa hấu chứ?
Không đúng, đang nghĩ cái gì thế !
Ta bí mật ngắt một cái, cố gắng cho đầu óc tỉnh táo . ngay lúc , khẽ chuyển động một chút, cổ áo trượt xuống thêm một phân.
A, cơ bụng!
"Xem đủ ?"
Giọng trầm thấp vang lên đỉnh đầu , mang theo một tia ý vị như như .
Ta mạnh dạn ngẩng đầu, vặn đối diện với ánh mắt đang rũ xuống của Tạ Ngọc Lang. Đôi mắt thâm trầm phản chiếu ánh trăng, cũng phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng của .
"Ta... xem!" Ta chối phắt .
"Vậy tay của nàng, đang sờ chỗ nào đấy?"
Ta cúi đầu xuống —— Tay của từ lúc nào dán c.h.ặ.t lên cơ bụng của , còn vô thức mà sờ hết đến khác.
Đầu óc đình trệ. Đạn mạc thì triệt để phát điên:
【Ha ha ha ha ha ha ha nữ chính ơi là nữ chính!】
【Miệng , nhưng tay thành thật nha!】
【Khối cơ bụng đó cảm giác thế nào? Ta cũng sờ thử hu hu.】
【Cháo Bảo tay bà thể sờ xuống một chút nữa ? Chỉ một chút thôi!】
Ta rụt tay về, nhưng những ngón tay dường như suy nghĩ riêng của chúng. Chẳng những rụt, trái còn ma xui quỷ khiến mà trượt xuống thêm một phân.
Ông trời ơi. Đây rốt cuộc là loại tuyệt sắc nhân gian gì thế ?
lúc , cửa đạp tung, hai tên quan binh đeo đao cầm đuốc bước . Chúng đảo mắt quanh phòng, dừng giường của .
Ta cố ý giả vờ như bộ dạng đ.á.n.h thức, dụi dụi mắt: "Quan gia, đêm hôm khuya khoắt thế chuyện gì ạ?"
Tên quan binh cầm đầu đ.á.n.h mắt , sang Tạ Ngọc Lang bên cạnh. Tạ Ngọc Lang lưng về phía quan binh, khẽ nghiêng đầu. Hắn y phục xộc xệch, để lộ một mảng n.g.ự.c rắn chắc, lười biếng lên tiếng:
"Nửa đêm nửa hôm, quan gia phiền giấc nồng của khác, e là cho lắm?"
Ta ở trong chăn ngắt một cái. Ngươi cái gì thế hả!
Tạ Ngọc Lang mặt đổi sắc, ngược còn vươn tay ôm lấy vai , đè xuống .
"Nội t.ử da mặt mỏng, xin quan gia tạo chút thuận tiện."
Đạn mạc bắt đầu kích động:
【Á á á á á "nội t.ử", Tạ Ngọc Lang ngươi giỏi thế ?】
【Khoan , là đại đạo giang hồ mà, đóng vai phu quân nhà lành thuần thục thế ?】
【Có lẽ là... thiên tư thông minh?】
Quan binh rõ ràng Tạ Ngọc Lang lừa : "Chúng đang truy tra khâm phạm triều đình, mong thứ ."
Nói đoạn liền quanh phòng một lượt, phát hiện điều gì bất thường. Đang định rời , một tên quan binh khác đột nhiên chỉ góc tường hỏi:
"Cái đó là gì?"
Ta theo hướng chỉ. Ở góc tường đặt một cái bọc màu đen, bên còn dính bùn đất.
Hỏng , đó là đồ của Tạ Ngọc Lang!