THÁI TỬ PHI DỰA VÀO NHÂN THIẾT SỐNG TẠM Ở ĐÔNG CUNG
1
Từ thuở nhỏ chẳng thông thi thư, cũng khéo nữ công châm tuyến.
Vì lười nhác trốn việc, tự dựng cho một danh tiếng thanh đạm như cúc.
Ai ngờ danh tiếng quá mức thành công, dẫn đến thánh chỉ ban hôn.
Mẫu như trời sập xuống: “Con thanh đạm như cúc , hoàng gia rốt cuộc bằng con mắt nào mà cho rằng con hợp Thái T.ử Phi?”
Ta gặm giò heo tương bừng tỉnh: “Biết Thái t.ử vốn cần một Thái T.ử Phi tinh minh tháo vát, chuyện đục nước béo cò thì nữ nhi thạo.”
Mẫu tức giận: “Thái t.ử còn đại hôn, Trắc phi mang thai, mở đầu là thế cục long trời lở đất, con đục nước béo cò?”
Ta mỉm .
“Trước Trắc phi lo việc quản gia, thị hầu hạ giường chiếu, chúng còn tìm nhà chồng đãi ngộ mà việc ít như thế?”
–
Ta là cô nương sống ung dung nhất kinh thành Thượng Kinh.
Tất cả đều nhờ chút khôn vặt của .
Đọc sách bằng Đại đường tỷ, thêu thùa sánh nổi Tam đường , đến cầm kỳ thi họa cũng thua Tứ đường .
Mỗi mẫu đến thỉnh an tổ mẫu đều chịu một phen châm biếm.
Ta tuy lười nhác.
Song thật lòng thương mẫu .
Vì trầm tư ba ngày liền, tìm cho một kế sách nhất, là giữ tiếng thanh đạm như cúc.
Danh tiếng quả thực thú vị.
Không địch nổi tài nghệ, thể bảo thanh đạm.
Không xoay xở nổi chuyện nội trạch rắc rối, cũng thể thanh đạm.
Khi Đại đường tỷ danh vang thiên hạ, ở Phật đường chép kinh cho tổ mẫu, thực chất là lén thoại bản.
Khi Tam đường Thái hậu khen ngợi vì thêu thùa, vẫn ở Phật đường chép kinh, thực là thoại bản.
Khi Tứ đường dùng một khúc tỳ bà khiến cả sảnh kinh diễm, thoại bản do bắt đầu bán chạy khắp nơi.
Vốn dĩ bốn tỷ chúng đều tiền đồ tươi sáng.
Còn hôn sự của .
Ta cũng tính toán rõ ràng.
Làm chủ mẫu đương gia kham nổi, sống cảnh bần hàn càng chịu .
Cách nhất là gả cùng một nhà với Đại đường tỷ.
Tỷ trưởng tức, quản gia lo việc.
Ta con dâu thứ, nương nhờ tỷ mà sống.
Ắt sẽ tỷ thuận hòa, chị em dâu êm ấm.
Ta cầu xin Đại đường tỷ suốt một nghìn lẻ một ngày, rốt cuộc cũng khiến tỷ gật đầu.
Nào ngờ hoàng gia chẳng lý, một đạo thánh chỉ ép nhập Đông Cung.
Trời xanh ơi.
Ai ai cũng Thái t.ử Trần Hoa Tư cùng Triệu Ngân Châu, con gái của tội thần, là thanh mai trúc mã, tình sâu ý nặng.
Nếu vì phận nàng nhạy cảm, ngôi vị Thái T.ử Phi sớm thuộc về nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/thai-tu-phi-dua-vao-nhan-thiet-song-tam-o-dong-cung/1.html.]
Không thể cho nàng danh phận chính thất, Trần Hoa Tư vì bù đắp mà rước nàng phủ đại hôn, đợi nàng t.h.a.i mới chịu cưới Thái T.ử Phi.
Ta chỉ mong nương bóng Đại đường tỷ mà sống an nhàn qua ngày.
Bỗng dưng rơi xuống cái danh Thái T.ử Phi, quả thật dọa .
Mẫu càng như sét đ.á.n.h ngang tai.
“Con thanh đạm như cúc, hoàng gia chọn con Thái T.ử Phi?”
Ta nép lòng mẫu : “Có thể từ chối ?”
Mẫu vò đầu bứt tai, cuối cùng : “Hoặc là lên núi ni cô, bảo rằng con duyên trần mỏng.”
Ta chỉ khổ.
Ta vốn ham ăn lười , ưa hưởng lạc thú.
Sao chịu nổi cảnh thanh tu kham khổ.
Thế mà mẫu là ngay, đợi đáp định đến Thọ An Đường bàn việc đưa lên núi.
Ta vội ôm c.h.ặ.t t.a.y bà: “Mẫu , Thái T.ử Phi phận tôn quý, nữ nhi nguyện ý xuất giá!”
Mẫu hất tay , giận dữ xuống.
“Ta lẽ nào Thái T.ử Phi tôn quý?”
“ trèo cao thì ngã đau, con hiểu ?”
“Thái t.ử sủng ái Triệu Ngân Châu quá mức, Hoàng hậu đành ban xuống bao nhiêu mỹ nhân, chỉ để phân bớt ân sủng của nàng.”
“Nay Thái t.ử phủ rối ren, với tính lười nhác của con, gả sang đó xoay xở thế nào?”
Ta ăn giò heo : “Có lẽ Thái t.ử Thái T.ử Phi quá khôn khéo, đục nước béo cò thì con rành.”
“Nếu hoàng gia sợ Thái T.ử Phi mới quá ngang ngược, khiến phủ Thái t.ử thêm náo loạn, mà con mang tiếng thanh đạm, thì hôn sự đến lượt con?”
Dù thế nào, quyết lên núi ăn chay niệm Phật chịu khổ.
Mẫu lấy khăn lau vết mỡ bên miệng : “ Triệu Ngân Châu nắm quyền quản gia, đang mang thai, hậu viện còn bao mỹ nhân do Hoàng hậu ban xuống, con tự xử thế nào?”
Nghe xong, càng thấy hôn sự tệ.
“Trước Trắc phi lo việc trong ngoài, thị hầu hạ, nhà chồng như , đãi ngộ mà việc ít, tìm nữa?”
Trước ngày thành hôn, Trần Hoa Tư triệu yết kiến.
Ta thể chối từ.
Trần Hoa Tư dung mạo tựa chi lan ngọc thụ, nhưng mở miệng, liền chẳng còn thấy phong nhã nữa.
Hắn khẽ ho một tiếng: “Ngươi cùng Ngân Châu tình sâu ý nặng, cớ còn cố ý gả đây chịu cảnh lạnh lẽo?”
Ta ư?
Thiên hạ còn chỗ lý chăng?
Là ép gả cho ?
Vốn dĩ thể nép cánh Đại đường tỷ, tiêu d.a.o một đời.
Là !
Là hoàng gia bọn họ như lũ cường đạo, một đạo thánh chỉ liền hủy sạch đời an của .
Vậy mà còn sang trách ngược.
“Nếu điện hạ cưới vợ, chi bằng chúng cùng cung xin nương nương hủy hôn?”