Tặng Chồng Cho Bạn Thân
3
Chia rẽ ư? Tôi còn mong hai người khóa cứng lại với nhau cả đời ý chứ!
Nhưng tôi cũng có chút tò mò, kiếp này nếu không có tôi hỗ trợ, liệu Cố Chân có thể thành công được như trước không?
Lý Thiến làm vậy rõ ràng là để khoe khoang việc cô ta đang hẹn hò với một anh chàng đẹp trai và học giỏi.
Nhưng tôi lại không thèm để ý khiến cô ta vừa bị tổn thương vừa sinh nghi ngờ.
“Phản ứng của Lương Tuyết thế này không đúng lắm. Kiếp này chúng tôi vẫn là bạn tốt mà. Chẳng lẽ con bé này nó cũng trọng sinh rồi?”
Trên con đường đông người qua lại, Lý Thiến bất ngờ cười lạnh một tiếng, tiến đến siết chặt lấy cổ tay tôi, giọng điệu độc ác và điên loạn khẽ ghé bên tai tôi mà hỏi:
“Lương Tuyết, có phải cậu cũng đã được quay trở lại phải không?!”
Tôi nhăn mặt vì đau, liền hét lên: “Lý Thiến, cậu phát điên cái gì vậy?”
Hất mạnh tay cô ta ra, tôi tức giận nói thêm: “Chẳng qua chỉ là cậu có bạn trai thôi mà, có gì đáng để tự mãn cơ chứ!”
Nghe tôi nói vậy, Lý Thiến mới yên tâm, trong mắt cô ta lại hiện lên vẻ đắc ý.
Cô ta cố tình khoác tay Cố Chân trước mặt tôi làm ra vẻ tình cảm. Để phối hợp với màn diễn của cô ta, tôi đã phải giả vờ không ít.
Thật mệt mỏi.
Nhưng cũng đáng, vì khi tôi càng tỏ ra ghen tị thì Lý Thiến lại càng cố chấp với Cố Chân hơn. Thậm chí có thể nói là cô ta đã dần trở nên bị ám ảnh.
Hai người họ ngày nào cũng gọi điện cho nhau, đến mức Lý Thiến phải nghe được tiếng ngáy của Cố Chân mới ngủ được. Nhưng vấn đề là cô ta còn thích bật loa ngoài, khiến cho cả ký túc xá không ai được ngủ yên.
“Lý Thiến, cậu có thể đeo tai nghe vào được không? Ồn c.h.ế.t đi được!”
“Hẹn hò mà cứ phải làm cho cả thế giới biết ý. Chưa thấy đàn ông bao giờ à?”
“Không hiểu tiếng ngáy có cái gì hay ho. Cậu không ngủ được thì bọn mình cũng cần phải ngủ chứ?”
Lý Thiến không dám cãi lại hai người kia, chỉ lẩm bẩm lại vài câu: “Mấy cậu ghen tị vì mình tìm được bạn trai giỏi giang lại đẹp trai chứ gì.” Rồi im lặng đeo tai nghe vào, tự mình tận hưởng.