TÂM HOÀI QUỶ THAI
Chương 4
7.
Tối hôm đó, chị dâu ở lại nhà chúng tôi.
Bà nội tức đến run rẩy, nhưng chị dâu cầm d.a.o kề vào bụng mình, nói rằng nếu chúng tôi không cho chị ấy ở lại, chị sẽ tự mổ bụng, không ai trong chúng tôi được sống.
Cửu Gia âm thầm gật đầu, bà nội lau nước mắt dẫn tôi về phòng trong.
Bà xoa xoa nốt ruồi đỏ trong lòng bàn tay tôi: “Mộc Tử, con phải báo thù cho anh con, bàn tay của anh con bị đào đi là vì hai anh em con có nốt ruồi đồng tâm này.”
Tôi muốn hỏi nốt ruồi này còn có tác dụng gì, nhưng Cửu Gia đột nhiên đẩy cửa bước vào.
“Nếu chú đã có kế hoạch, thì đừng nói chuyện này với đứa trẻ, nói ra chỉ thêm phiền phức, nó còn nhỏ không hiểu.”
Bà nội không nhắc lại chuyện này, quay sang hỏi Cửu Gia về kế hoạch đối phó với cái thai quái ác đó.
“Tôi vừa xin một quẻ, phía tây bắc có thể giải quyết chuyện này.”
Cửu Gia cầm thước kẻ, dường như rất tự tin.
Sau đó, Cửu Gia lại cúi người nói thầm với bà nội vài câu, tôi nghe loáng thoáng thấy gì đó về mỏ, bỏ tiền vào.
Ngày thứ ba chị dâu ở nhà tôi, phát hiện bà nội giấu một vạn đồng tiền mặt dưới đáy thùng nước.
Chị ấy ôm bụng cười: “Bà lão c.h.ế.t tiệt này, quả thật giấu tiền bồi thường.”
Tôi trốn sau cửa, nhìn thấy đôi mắt ngày càng đỏ của anh trai sau lưng chị dâu mà cảm thấy sợ hãi.