Năm Tiểu Hoàng Đậu một tuổi, Hồng Vi tình cờ gặp một vị công t.ử ở bờ sông. Vị công t.ử trượt chân rơi xuống nước, Hồng Vi hề do dự nhảy xuống cứu lên. Hai mắt , quả thực là rơi lưới tình.
Chỉ mấy ngày , vị công t.ử hỏi cưới Hồng Vi, chẳng hề bận tâm chuyện nàng từng gả cho khác con. Hồng Vi một nữa cảm thấy gặp xứng đáng để thác phu cả đời, bèn gật đầu đồng ý.
vị công t.ử màng quá khứ của Hồng Vi, còn nhà kịch liệt phản đối. Nhà vị đó ở Lâm Thành cũng coi là danh gia vọng tộc, thư hương môn , chỉ giàu mà còn tiếng trong triều đình, lẽ tự nhiên thể chấp nhận một nữ t.ử phận như Hồng Vi, càng khỏi đến Tiểu Hoàng Đậu.
Về vị công t.ử dùng đủ cách lóc, loạn, thậm chí dọa treo cổ, trưởng bối trong nhà mới đành nới lỏng miệng, cùng lắm chỉ thể đón Hồng Vi phủ, còn Tiểu Hoàng Đậu tuyệt đối bước chân cửa nhà họ.
Ta vốn tưởng Hồng Vi đời nào chấp nhận điều kiện đó, chẳng ngờ ngày hôm nàng cầu xin nuôi dưỡng Tiểu Hoàng Đậu. Lần đầu tiên thấy Hồng Vi lẽ phát điên .
"Muội cần Tiểu Hoàng Đậu nữa ?"
"Không ..." Nàng vội vàng phản bác, "Chỉ là, hiện giờ thể, thể ở bên con bé . Sau sẽ đón nó về, Thanh Ninh, tỷ coi như giúp , nuôi con bé vài năm ? Đợi vững chân trong ngôi nhà đó , nhất định sẽ đón Tiểu Hoàng Đậu."
"Nó là con gái , thể cần nó chứ." Nàng đỏ hoe mắt lặp lặp .
Cuối cùng cũng đồng ý... vì thương xót Hồng Vi, chỉ cảm thấy nàng điên , nếu cứ ép nàng mang theo Tiểu Hoàng Đậu, chẳng chừng nàng sẽ vứt con bé ở xó xỉnh nào đó để một thành với vị công t.ử .
Hồng Vi nắm c.h.ặ.t t.a.y cảm ơn. Ta nhẹ nhàng gạt : "Sau cũng đừng tìm chúng nữa, sẽ nuôi nấng Tiểu Hoàng Đậu khôn lớn. Muội chuyến , coi như đoạn tuyệt quan hệ với chúng ."
Hồng Vi sững . Ta lạnh lùng : "Trên đời chuyện gì vẹn cả đôi đường, cũng chẳng kẻ đại thiện. Muội sống nổi thì đến nương nhờ , giờ vì tình ái của bản mà vứt con cho . Nếu giúp nuôi, Tiểu Hoàng Đậu sẽ gọi là nương nữa."
Hồng Vi trợn tròn mắt, dường như ngờ những lời băng giá đến thế. nàng đắn đo một hồi vẫn thu dọn hành trang, rời khỏi tiệm đậu phụ của chúng ngay trong đêm.
Lúc , Tiểu Hoàng Đậu vẫn còn đang ngủ say giường.
Ngày hôm , Tiểu Hoàng Đậu hỏi nương . Ta vẫn nỡ sự thật rằng Hồng Vi bỏ rơi con bé: "Nương con chơi một chuyến, sẽ về tìm con. Giờ con cứ sống cùng ma ma ?"
Tiểu Hoàng Đậu lờ mờ gật đầu. Thế là, tiệm đậu phụ của ba phụ nữ chúng giờ chỉ còn và Tiểu Hoàng Đậu.
Cuộc sống trôi qua cũng coi là thỏa. Không lâu , Hồng Vi rước bằng kiệu tám khênh, nàng sống , tảng đá trong lòng cũng hạ xuống. Về , Hồng Vi thường xuyên thư cho . Nàng chữ, nên bảo tiểu sai hầu hạ trong phủ hộ. Ta cũng ngờ, nàng Hồng Vi năm nào hầu hạ Thẩm Uẩn ở Thẩm phủ, giờ đây cũng tiểu sai hầu hạ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-xuyen-thanh-ty-nu-cua-han/chuong-9.html.]
Trong thư nàng sống trong phủ , tướng công chẳng hề để tâm đến quá khứ của nàng, trưởng bối cũng khó dễ. Cách đây lâu, nàng thư bảo m.a.n.g t.h.a.i nữa, nếu sinh con trai, nàng sẽ thể đón Tiểu Hoàng Đậu phủ. Lần đầu tiên hồi âm cho nàng, : "Muội mơ nhé! Tiểu Hoàng Đậu là của !" Còn vẽ thêm mấy hình mặt quỷ thư, cốt để trêu tức Hồng Vi.
Thoáng cái, Hồng Vi cũng sắp đến ngày lâm bồn. Ba năm qua cứ sống bình lặng như thế mà trôi .
Thú thật, khi rời kinh thành ít khi nhớ cuộc sống , chỉ những lúc đêm khuya tĩnh mịch, thỉnh thoảng mới nhớ tới nhà chị góa phụ, ba đứa nhỏ đó sống . Còn Thẩm Uẩn, hầu như chẳng bao giờ nhớ đến.
sống mảnh đất , cũng ngóng ít tin tức từ kinh thành, ví dụ như... ngay khi mới đến Lâm Thành, Thẩm gia vốn diệt môn giải oan, giọt m.á.u duy nhất còn sót của Thẩm gia là Thẩm Uẩn cũng trở thành tâm phúc của Bệ hạ. Thiên hạ đồn rằng Thẩm công t.ử văn võ song , thể hiến kế , thể xông pha g.i.ế.c giặc...
Ta thầm nghĩ, nếu dân chúng nhăng cuội thì chắc chắn Thẩm Uẩn là kẻ cực kỳ thâm sâu khó lường. Hắn giỏi giang đến thế, chẳng lẽ tên bù bao cỏ thấy là Thẩm Uẩn giả ?
Về sự thật chứng minh, đúng là quá giỏi diễn kịch. Ta còn , tiêu diệt cả tộc họ Tiêu... những kẻ hãm hại Thẩm gia. Bệ hạ cũng mối thù m.á.u thể quên, cuối cùng chỉ phạt bổng lộc chút ít, gì thêm.
Ngay lập tức, dân chúng đều Thẩm Uẩn thực sự trở thành tâm phúc của Bệ hạ... g.i.ế.c bao nhiêu như mà chỉ phạt bổng lộc nhẹ nhàng. Nghe xong lời đồn, chỉ thấy sống lưng lạnh toát. Mẹ kiếp, đây chẳng là tên ma đầu g.i.ế.c ghê tay ? Nghĩ cảnh và tên ma đầu ở chung một mái nhà lâu như , lẽ sớm c.h.ặ.t đ.ầ.u trong tâm trí hàng trăm ...
, Tiêu gia đó chính là nhà chồng mà Bệ hạ từng chỉ định cho công chúa Lâm An. Nói cũng lạ, Tiêu công t.ử mới là Phò mã của công chúa, nhưng lúc đó chính mắt thấy rước dâu là Thẩm Uẩn. Sau đó, trong cung truyền tin công chúa Lâm An gả nữa, hôn ước tính. Chẳng bao lâu , Tiêu gia diệt môn, còn Thẩm Uẩn thì thăng tiến như diều gặp gió, trở thành đại công thần mặt Hoàng đế.
Kể từ đó, thêm tin tức gì về Thẩm Uẩn nữa. Vốn tưởng cuối cùng cũng thanh tịnh, nào ngờ tên ma đầu Thẩm Uẩn lù lù xuất hiện ngay mặt .
Ta chằm chằm mắt, tự vả miệng một cái: "Không đúng! Xem cái trí nhớ của , Thẩm thiếu gia, mà là Thẩm đại tướng quân ."
Thẩm Uẩn sốt sắng tiến gần một bước, nhưng theo bản năng lùi phía . Thần sắc cứng đờ, nhưng nhanh lấy vẻ mặt bình thường. Hắn đưa mắt quanh quất một lượt, ngắm khung cảnh xung quanh, im lặng hồi lâu mới .
Lúc mới phát hiện mắt đỏ hoe. Hắn khàn giọng hỏi : "Mấy năm qua nàng ?"
Ta ngẩn , nhận thấy tình hình chút đúng... Cái gì thế . Ta cứ ngỡ đến để lấy đầu , hoặc đến để trả thù chuyện ngược đãi ngày xưa. Đương nhiên cũng từng nghĩ sẽ hoài niệm những ngày tháng nương tựa mà trân trọng tình chị em tình mẫu t.ử gì đó... cái điệu bộ mắt đỏ hoe của , trông chẳng khác gì mấy vị tổng tài bá đạo trong tiểu thuyết tìm thấy cô vợ nhỏ bỏ trốn.
Hắn dường như yêu đến c.h.ế.t sống ? cũng sợ đa tình tự huyễn hoặc. Đại não xoay chuyển cực nhanh, quyết định thử lòng một phen. Ta đầu gọi lớn trong sân: "Tiểu Hoàng Đậu!"
Hắn nghi hoặc phía . Vài phút , Tiểu Hoàng Đậu ngủ dậy, lảo đảo chạy về phía . Ta đẩy Tiểu Hoàng Đậu lên phía , chằm chằm Thẩm Uẩn: "Mấy năm qua cũng chẳng gì, chỉ là sinh một đứa nhỏ."
Giây tiếp theo, ánh sáng trong mắt Thẩm Uẩn vụt tắt ngay lập tức.
... Thôi xong, dường như thực sự yêu mất .