Lan Vũ dừng quá lâu, nàng đáp lời, trong mắt Sở Minh Hành chính là ngầm thừa nhận điều gì đó.
Sở Minh Hành khẽ gật đầu, ánh mắt thâm trầm, hiệu cho Lạc Vân: "Đi lấy một cây gậy tới đây."
Lan Vũ lập tức đôi chân băng bó kỹ lưỡng của , đồng t.ử run lên, đoán Sở Minh Hành gì. Nàng vội vã bám ghế ngã nhào xuống, quỳ ngay ngắn, hốc mắt đỏ hoe , giọng nhỏ như muỗi kêu: "Bệ hạ, Bệ hạ… nô tỳ từng nghĩ tới, từng nghĩ tới…"
Sở Minh Hành hề lay động.
Các phi tần cảnh tượng mắt cảm thấy kỳ lạ nên lời. Lẽ nào bọn họ nghĩ sai , dáng vẻ , Lan Vũ là đầu tiên gặp mặt Bệ hạ…
Lạc Vân nhanh mang đến một cây gậy gỗ to bằng hai ngón tay chụm . Cây gậy gỗ màu đen, tròn trịa và sức nặng.
Lan Vũ quỳ xuống, động tác mạnh, vết thương chân mới xử lý xong rỉ m.á.u.
Nàng Sở Minh Hành nhẫn tâm đến mức nào, lấy gậy là đ.á.n.h gãy chân nàng.
"Bệ hạ, nô tỳ nghĩ như , nô tỳ, còn múa, nô tỳ múa cho Bệ hạ xem!" Lan Vũ nhích về phía , dám cây gậy , đưa tay nhẹ nhàng kéo vạt áo Sở Minh Hành, trán cũng toát mồ hôi lạnh vì sốt ruột.
Nàng lặp lặp câu , bỗng nhiên, khuôn mặt nâng lên, thẳng Sở Minh Hành.
"Muốn múa?" Hắn hỏi nàng.
Lan Vũ ngửa đầu, cau mày, khẽ ừ một tiếng, đôi môi đóng mở, thốt những lời triền miên lâm ly: "Chỉ múa cho Bệ hạ xem."
Câu của Lan Vũ âm lượng lớn, nhưng ở gần điếc, tự nhiên thể thấy.
Người thấy hận thể xé xác Lan Vũ ngay tại chỗ, trong lòng phỉ báng nàng là một thứ lẳng lơ hổ.
Lan Vũ cảm thấy thể diện là thứ quan trọng nhất, đôi chân của nàng mới là quan trọng.
Nàng sống .
Sở Minh Hành để ý đến những lời giả vờ ngoan ngoãn dụ dỗ của nàng, bóp c.h.ặ.t cằm nàng, hỏi: "Muốn múa mà còn khắp nơi ngóng để đến Vạn Thư Các, trẫm đưa ngươi ."
Nói xong, cố ý xuống đôi chân vạt váy của Lan Vũ, thấy lớp vải quấn chân rỉ m.á.u.
Lan Vũ trong lòng thầm kêu c.h.ế.t mất, lúc nàng ngóng chuyện đến Vạn Thư Các đều hỏi cẩn thận, chỉ sợ lộ tẩy , nhưng bây giờ, chỉ thể là trộm gà còn mất nắm gạo.
Nàng gấp gáp sợ hãi, cũng dám Sở Minh Hành nữa.
Sở Minh Hành buông nàng , bảo y nữ qua đó xử lý vết thương cho nàng.
"Hồi Ngự Thư Phòng."
Không đợi cây gậy dùng đến, Sở Minh Hành mất kiên nhẫn. Theo việc dậy rời , các phi tần thi dậy cung tiễn.
Đình trượng trong vườn vẫn đang tiếp tục, cũng là cho ai xem.
Lan Vũ mãi cho đến khi Sở Minh Hành xa mới khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Bây giờ thì sợ nữa , nàng tin, màn kịch hôm nay, còn ai dám thách thức uy nghiêm của Bệ hạ mà tay với nàng .
Cho dù tay, cũng nên đợi đến khi nàng hậu cung hẵng tay.
Biểu cảm của Thục Phi khó coi, nàng đầu chằm chằm Lan Vũ, thấy sự gượng gạo mặt nàng, như mở miệng: "Lan Vũ cô nương thủ đoạn thật cao minh, chừng gặp mặt gọi ngươi một tiếng ."
Lan Vũ cúi gằm mặt, chỉ một tiếng dám.
Ngay đó, Thục Phi sang Lệ Phi rõ ràng cũng ngờ tới tình huống hiện tại, khen ngợi nàng dường như nhắc nhở nàng một câu: "Lệ Phi cũng thật tinh mắt, chỉ là vẫn cẩn thận, ch.ó nuôi , là sẽ c.ắ.n ngược chủ đấy."
Lệ Phi quả thực ngờ tới đó Lan Vũ còn với nàng là xuất cung, kết quả đầu tự câu dẫn Bệ hạ. Có bản lĩnh , cần nàng giúp đỡ nữa, con ch.ó nàng nuôi nổi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sung-phi-kieu-mi-chang-nhuong-ai-co-sao-be-ha-lai-thien-vi/chuong-10-danh-gay-chan-nang.html.]
"Thục Phi tỷ tỷ đùa , thần cái gì cũng mà."
Nàng là lời thật lòng, nhưng ai tin.
"Hồi cung." Thục Phi lạnh lùng quát một tiếng, dẫn theo trong cung của rời .
Thục Phi , Lệ Phi thần sắc khó hiểu Lan Vũ, cũng theo. Trò vui dù cũng xem tiếp nữa. Ngược ít càng thêm tò mò về Lan Vũ, nhưng mắt đây là Bệ hạ trúng, bọn họ còn gan lớn đến mức Bệ hạ chân , chân tay với Lan Vũ.
Liễu Thục nghi là thể tin nổi nhất, đúng hơn là đều dám tin, nhưng nàng là đầu tiên trực tiếp thẳng .
"Tiện tỳ nhà ngươi, rốt cuộc là câu dẫn Bệ hạ từ lúc nào!"
Nói xong, Liễu Thục nghi liền tiến lên định đẩy ngã Lan Vũ đang đất.
Bạch Tu nghi thấy vội vàng cản , sự ôn hòa bình thản mặt cũng suýt chút nữa giữ nổi: "Liễu , bớt giận, loại lời thể bừa , lỡ như truyền đến tai Bệ hạ thì ."
Liễu Thục nghi nàng nhắc nhở, một ngụm tức giận cứ thế nuốt xuống, thấy Lan Vũ đất bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đưa tay , ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má của —— đó chính là khuôn mặt nàng tát một cái.
Tầm mắt Lan Vũ nhẹ nhàng lướt qua, bàn tay vuốt ve gò má chậm rãi, nhưng ý tứ trong ánh mắt nàng dường như đang "Cái tát sớm muộn gì cũng đ.á.n.h trả ."
Liễu Thục nghi sững sờ một chút, trong lòng chợt dâng lên một luồng hàn ý, ngay đó liền phản ứng , hung hăng trừng mắt Lan Vũ, mở miệng : "Vừa đáng lẽ nên đ.á.n.h nát mặt ngươi."
Bạch Tu nghi thấy cảm xúc của nàng định , bất đắc dĩ lắc đầu. Tuy Liễu Thục nghi ngu ngốc, nhưng lúc dùng đến cũng thuận tay. Bọn họ dốc sức vì Thục Phi nương nương, nương nương đều gì nữa, bọn họ tự nhiên cũng tiện hành động.
Ngược còn một .
Bạch Tu nghi về phía đang lặng lẽ một bên, dường như thu hút sự chú ý là Dung Mỹ nhân, mở miệng : "Ta mời Dung Mỹ nhân đến Ngự Hoa Viên vui cơ, hóa là cùng Bệ hạ."
Dung Mỹ nhân mặc áo xuân màu vàng nhạt, b.úi tóc cài trâm ngọc bích linh lung.
Nàng vẫn luôn Lan Vũ, thần sắc vốn luôn để tâm đến chuyện gì rốt cuộc cũng chút đổi. Nghe thấy lời của Bạch Tu nghi, nàng tùy ý đáp một câu: "Là tần lúc rảnh rỗi buồn chán, trong Ngự Hoa Viên tình cờ gặp Bệ hạ."
Còn về việc Bệ hạ tại đến Ngự Hoa Viên, ai .
Bạch Tu nghi khẽ gật đầu, xổm xuống đỡ Lan Vũ dậy.
Nếu gì bất ngờ xảy , vị cô nương trong hậu cung hẳn là thể gây ít sóng gió. Chỉ điều nàng định sẵn là đối đầu với Thục Phi, đều đắc tội sạch sẽ .
đó cũng là chuyện của Thục Phi và Lan Vũ, liên quan đến nàng tính là quá lớn. Nàng việc đều chú trọng chừa một đường lui, giống như bây giờ .
"Còn ?" Bạch Tu nghi hỏi nàng, dường như quên mất chính cũng châm thêm một mồi lửa cục diện hiện tại của Lan Vũ.
Lan Vũ mắt, trong lòng nhạo, trò vặt của Bạch Tu nghi đúng là dùng chán.
Nàng đảo mắt, mượn lực tựa Bạch Tu nghi vững, ngoài miệng nhút nhát dám phiền nương nương.
"Nô tỳ tự ."
Bạch Tu nghi cung nữ của , bảo một đỡ nàng về Nhạc Phường: "Đã thương ở chân thì tĩnh dưỡng cho ."
"Đa tạ nương nương ban ân."
Đợi đến khi cung nhân đỡ nàng khập khiễng khỏi khu vườn, Liễu Thục nghi mới bất mãn lên tiếng: "Bạch tỷ tỷ tỷ giúp ả gì? Nếu để Thục Phi nương nương sẽ vui ."
Bạch Tu nghi với nàng : "Sao thể, Thục Phi nương nương còn chứ."
Nàng giúp Lan Vũ, cũng nghĩa là Thục Phi giúp Lan Vũ, truyền đến tai Bệ hạ chừng còn cái danh rộng lượng bao dung.
Ít nhất Lan Vũ " cẩn thận" xảy chuyện gì, sự nghi ngờ đối với nàng cũng lớn như .