Trần Hoài Dục mang theo một giỏ hạnh xanh tới. Ta còn đang thắc mắc bảo đợi là gì, hóa thèm ăn nên tìm chút trái cây.
Chạm mặt Tiêu Cẩm Hạc, kiêu ngạo cũng chẳng nịnh nọt, tự mang khí chất thanh cao của sách.
Chàng đưa cho một quả hạnh chín vàng, mỉm : "Đã rửa sạch , nếm thử xem ngọt ."
Con là , theo đuổi khổ cực suốt bao năm, khó khăn lắm mới gặp mặt một , nhưng hề khác cảm giác đang cố sức lấy lòng. Chàng thản nhiên, tự tại như một cơn gió, nhịp độ của riêng và dễ dàng ai cho xáo trộn.
Ta vươn tay nhận lấy quả hạnh, định c.ắ.n một miếng thì đích tỷ đột nhiên lên tiếng: "Cái thói tham ăn đúng là bỏ , ngươi còn vì một miếng ăn mà hại ai nữa đây? Ngươi tự kiểm điểm, cảm thấy áy náy chút nào ?"
Mấy năm nay, tỷ luôn dốc sức trút nước đắng. Chuyện hại tỷ lạc năm xưa sớm truyền xa ai ai cũng . Chỉ là phần lớn ngoài đều chuyện đó cũng chẳng trách , rốt cuộc thì khi vẫn còn quá nhỏ. Thấy nước bọt của thiên hạ dìm c.h.ế.t, tỷ chút canh cánh trong lòng. Vì thế, cứ dăm ba bữa, hễ tóm cơ hội là tỷ châm chọc một phen.
Trước chỉ nhẫn nhịn. Phụ bảo nhịn, mẫu bảo nhịn, đến chính cũng cảm thấy chỉ cần nhịn thêm một chút, tỷ sẽ bước qua đạo khảm trong lòng.
nhớ những việc tỷ trong mộng: châm ngòi thổi gió, vu oan giá họa; hết đến khác nhẫn nhịn, tỷ càng đà lấn tới.
Ta thể nhẫn nhịn thêm nữa.
"Ý của tỷ tỷ là khâu miệng , dứt khoát c.h.ế.t đói luôn để chuộc tội mới lòng ?"
Đây là đầu tiên lên tiếng chống đối. Trong khoang thuyền thoáng chốc im bặt, đó liền thấy tiếng đích tỷ tủi nghẹn ngào gọi: "Tiêu Cẩm Hạc, mau đây."
Ánh mắt d.a.o động giữa và Trần Hoài Dục một lát, vén rèm bước trong khoang.
10.
Chuyến dạo hồ hôm nay, vốn định cùng Trần Hoài Dục mở lòng trò chuyện một phen, kết quả tỷ tỷ cho mất cả hứng thú.
Ta mang tâm trạng bực dọc, một đường trầm mặc lời nào. Chàng cũng phiền , tự lấy một cuốn Tạp ký, tựa lưng khoang thuyền say sưa . Thỉnh thoảng ngẩng đầu một cái, khi thì bóc cho một quả cây, lúc rót thêm cho chén .
Ta cứ việc bực dọc, cứ việc sách, cũng chẳng lựa lời an ủi lấy một câu. là tên kỳ quặc. sự an tĩnh của khiến cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Cảm thấy chút với Trần Hoài Dục, cố đè nén sự uất ức đang cuộn trào trong lòng, vẫy vẫy chiếc khăn tay về phía đôi uyên ương mặt hồ. Chàng thấy liền theo ngoài khoang ngắm cảnh.
Nghe thích lấy thơ kết bạn, hắng giọng, ngâm một câu từ:
"Ngư lang t.ửu tỉnh trùng bái trạo, uyên ương phi khứ khước hồi đầu."
(Ngư ông tỉnh rượu vung tay chèo, uyên ương bay chợt ngoảnh đầu)
Trần Hoài Dục mím môi đáp, mặt chỗ khác. Ta thấy bờ vai run rẩy, chắc chắn là đang nhạo .
Thật vô lễ.
Ta chút bực : "Chàng cái gì?"
Chàng giấu ý , xua tay nhận với : "La cô nương tài tình xuất chúng, từ là từ , nhưng hai con uyên ương, mà là vịt trời."
Mặt đỏ bừng vì hổ, đành gượng hùa theo vài tiếng. Chàng thấy như , ý càng đậm hơn. Ta dáng vẻ của , cuối cùng cũng nhịn mà cùng phá lên .
Phu chèo thuyền ước chừng mải hai kẻ chúng đùa, chiếc thuyền nhỏ tròng trành chệch hướng, đụng sầm một con thuyền khác.
Thuyền của chúng nhỏ, lan can thấp, cú va chạm thình lình lảo đảo suýt ngã nhào xuống hồ. May mắn , ở đầu con thuyền đối diện vươn tay đỡ một nhịp.
Ta vững , định lùi để lời cảm ơn thì nọ nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay , nhất quyết buông.
Ta ngẩng đầu lên, hóa là Hoàn Nhan Thuật!
Hắn đang xổm mũi chiếc thuyền hoa lộng lẫy của , tầm mắt vặn ngang bằng với . Hắn chằm chằm bằng ánh mắt sâu hoắm, tựa như đang từ đáy vực thẳm ngước lên.
Giữa ngày hè oi bức, dọa cho đổ một mồ hôi lạnh.
"Nàng trông . Nàng tên là gì?"
Ta mím c.h.ặ.t môi đáp. Sắc mặt rõ ràng lạnh vài phần.
Trần Hoài Dục bước lên phía giải vây cho . Chàng chắp tay hành lễ với Hoàn Nhan Thuật, : "Đa tạ điện hạ tay tương trợ. Phu thuyền lỗ mãng kinh động đến tọa giá của điện hạ, mong điện hạ rộng lòng tha thứ."
Hoàn Nhan Thuật chỉ liếc nhẹ một cái, tầm mắt lập tức về phía .
"Hóa là một nương t.ử xinh câm."
Hắn bỗng nhiên bóp c.h.ặ.t lấy cằm , ép hé miệng , đó híp mắt cợt: "Nếu là kẻ câm, thì giữ chiếc lưỡi xinh thật lãng phí. Hay là rút tặng cho ."
Da đầu tê rần, cố gắng ép bản trấn tĩnh . Trần Hoài Dục kéo mạnh về phía , giấu lưng .
Hoàn Nhan Thuật kiêu ngạo ương ngạnh, ngay cả vương công quý tộc cũng nhường ba phần. Ta ngờ Trần Hoài Dục can đảm lớn đến . rằng kẻ đang mặt là một tên cường đạo mang lớp da hoa lệ, tính .
Không thể chọc giận Hoàn Nhan Thuật, càng thể liên lụy đến Trần Hoài Dục.
"Bẩm điện hạ, là Nhị cô nương của phủ Ngự sử, La Ngọc Phu." Ta cúi cung kính hành lễ với .
Ánh mắt như ăn tươi nuốt sống khác của rốt cuộc cũng dời khỏi Trần Hoài Dục.
"Lần ở Ngự Hoa Viên, kẻ cưỡi ngựa b.ắ.n cung dọa sợ cũng là nàng ?"
Ta gật đầu.
Hắn đột nhiên vươn tay mặt : "Qua đây, bồi tội với nàng."
Bồi tội... Ta nào dám để bồi tội, chỉ trốn thật xa. chuyện đến lượt quyết định.
Trần Hoài Dục nhíu c.h.ặ.t mày. Ta khẽ giật ống tay áo , ý bảo đừng mặt vì nữa. Ta kìm nén cơn run rẩy, đưa tay về phía Hoàn Nhan Thuật. Hắn nắm lấy cánh tay kéo nhẹ một cái, nương theo lực nhảy sang cạnh .
11.
Suốt chặng đường đó, đều ở đầu thuyền, trong đầu chỉ tính toán nếu biến cố, sẽ lập tức nhảy xuống hồ bỏ trốn. Hoàn Nhan Thuật dường như thấu tâm tư của , giọng điệu mang theo chút vui:
"Ta chỉ thích múa đao lộng kiếm một chút thôi, đáng để nàng sợ đến mức ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sua-mong-ujce/2.html.]
Ta vội vàng lắc đầu, khuỵu gối hành lễ mặt : "Là do bản tính nhút nhát, mất hứng của điện hạ, xin điện hạ thứ ."
"Nhút nhát..." Hắn khẽ , ý đầy hời hợt, nổi lềnh bềnh mặt. "Lúc nàng cùng Hoàng hậu uống rượu đến mức say khướt thì thấy nhút nhát; mới nãy cùng Trần Hoài Dục ngâm mấy câu thơ ch.ó má đến hoa chi loạn chiến cũng thấy nhút nhát, cứ thấy là nhút nhát?"
Hả? Chuyện ...
Ta hỏi cho sững sờ. Chẳng lẽ thẳng với : Bởi vì trong mộng ngươi thích nhưng thích ngươi, còn lỡ tay đ.â.m hỏng một con mắt của ngươi, khiến ngươi thẹn quá hóa giận truy sát suốt mấy năm trời, cuối cùng ban cho cái c.h.ế.t vạn tiễn xuyên tâm?
Hoàn Nhan Thuật chính là một con ch.ó điên, một khi mang hận thì c.h.ế.t thôi.
Lòng bàn tay rịn một tầng mồ hôi mỏng. Nắng ban trưa gay gắt chút choáng váng. Đôi giày khảm ngọc đính bảo thạch lùi khỏi tầm mắt .
Một chiếc ô ném xuống chân. Hoàn Nhan Thuật lạnh mặt lệnh: "Che ô lên."
Hắn xoay trong, lúc trở tay cầm theo một cây cung lớn. Ta cứ tưởng che nắng cho , liền vươn ô lên cao. Ai ngờ ấn tán ô chúi xuống, che khuất tầm phía của .
Hắn giương cung kéo căng dây, đôi mắt híp đầy âm u.
"Nàng sợ thứ lắm đúng ?"
Vừa dứt lời, một mũi tên lạnh lùng xé gió lao .
Ta thấy một trận hỗn loạn, là tiếng hét thất thanh của đích tỷ. Vứt vội chiếc ô xuống, thấy cách đó vài trượng, hộ vệ của Tiêu Cẩm Hạc đang rút kiếm che chắn mặt . Trên mặt hồ nổi lềnh bềnh một nửa mũi tên c.h.é.m đứt.
Hết đến khác khiêu khích hoàng quyền, Hoàn Nhan Thuật thực sự quá ngông cuồng.
Hắn liếc một cái, cúi xuống nhặt chiếc ô lên che cho .
"Không một con sói nào cho phép kẻ khác xâm phạm lãnh địa của , đặc biệt là khi kẻ đó dám dòm ngó đàn bà của nó."
Ta cau mày, để cơ hội mở miệng, tiếp: "Ta , nàng vẫn là phụ nữ của , nhưng đang theo đuổi nàng. Bây giờ là thời gian riêng của hai chúng , thích khác phiền."
Chiếc thuyền của Tiêu Cẩm Hạc vội vã chuyển hướng, Hoàn Nhan Thuật nhếch mép lạnh: "Thứ xúi quẩy."
Ánh mắt khẽ dời , hất hàm về phía : "Nhìn kẻ xem, còn tính là chút đầu óc."
Ta theo tầm mắt của . Chiếc thuyền của Trần Hoài Dục đang thả neo tán liễu rủ. Chàng cầm sách ở đầu thuyền, tuy rõ thần sắc, nhưng đoán đang canh chừng sự an nguy của .
Ta khẽ thất thần, mãi cho đến khi giọng lạnh lẽo của Hoàn Nhan Thuật vang lên sát bên tai:
"Nếu nàng gặp , bằng bảo cho thuyền tiến gần đây một chút. Chỉ là chắc... thuyền đến , mũi tên của sẽ đến ."
Ta bừng tỉnh, đối diện với một đôi mắt đang cong lên sắc lẹm.
12.
Trong mộng, Hoàn Nhan Thuật cũng thẳng thừng là thích như thế.
Hắn bảo thích đôi môi mềm mại, vòng eo thon nhỏ, và cả dáng vẻ uyển chuyển mỗi khi bước . Sự yêu thích của vô cùng nông cạn, chỉ nổi bồng bềnh bề mặt nhục d.ụ.c. Chính vì thế, mới thể dễ dàng tay tàn độc với như .
Ta chỉ thể ngoài mặt qua loa lấy lệ, cầu mong xúi quẩy chọc giận , đợi đến lúc chán thì sẽ buông tha cho . Hoặc là đợi rời kinh thành về phía Nam, mang phận con tin chắc chắn thể theo. Thánh Thượng dù ưu ái đến cũng thể để mặc rời khỏi tầm mắt của . Đến lúc đó, cửa ải mang tên Hoàn Nhan Thuật , coi như vượt qua .
Vài ngày , Tiêu Cẩm Hạc xuất hiện ở phủ của . Hắn Hoàng hậu nương nương mời tiến cung.
Đích tỷ trang điểm lộng lẫy bước tới. Tỷ trừng mắt lườm một cái, buông lời cảnh cáo: "Gặp nương nương thì liệu đường mà ăn . Có những , cứ cầu là cầu ."
Sau đó, tỷ nắm lấy ống tay áo Tiêu Cẩm Hạc đong đưa nũng: "Hôm nay chúng chơi đây?"
Tỷ vẫn còn đang lo lắng sẽ gả cho Tiêu Cẩm Hạc cơ đấy.
Ta mỉm , lặng lẽ rút cánh tay về, với tỷ : "Hôm nay thể cùng nàng , mẫu hậu cùng ngài. Nàng ngoan ngoãn ở nhà , đợi hai ngày nữa lệ chi (quả vải) tiến cống, sẽ mang một ít, chúng cùng đến núi Bạch Mã thưởng thức."
Đích tỷ lập tức tươi tỉnh rạng rỡ, đắc ý liếc một cái, đầu gật lia lịa như gà mổ thóc.
"Nếu La Ngọc Phu si tâm vọng tưởng, cầu xin thứ thuộc về nó, nhất định đồng ý đấy." Tỷ quên dặn dò Tiêu Cẩm Hạc.
Đích tỷ đáng thương của hề , đó Tiêu Cẩm Hạc bí mật gửi thư cho . Hắn bảo đừng giận dỗi nữa, đừng đem nửa đời của phó thác cho hạng bình thường như Trần Hoài Dục. Hắn nguyện ý hứa cho vị trí Trắc phi. Giữa những hàng chữ là giọng điệu ban ơn, như thể mang ơn đội nghĩa mà quỳ rạp chân .
Ta đoán, lẽ vì đột nhiên còn xoay quanh nữa khiến quen. Hắn đầu ném cho một quả táo ngọt, tiếp tục phủng nịnh , để tận hưởng cái cảm giác thỏa mãn khi một kẻ yêu vô điều kiện.
Trước là do mù quáng, cứ luôn nghĩ là kẻ trời quang trăng sáng. Sau giấc mộng dài, chợt thấu nhiều điều. Tiêu Cẩm Hạc thực chất chỉ là một kẻ phàm tục vô cùng rõ ràng: tham lam, hư vinh, ích kỷ và dối trá. Hắn luôn tìm cách chứng minh với rằng thứ đời đều trong lòng bàn tay , đối với đích tỷ là thế, đối với cũng .
13.
Hoàng hậu : "Mấy ngày nay Cẩm Hạc nhắc với , nữ nhi các ngươi da mặt mỏng, chuyện cầu nhân duyên đương nhiên để Bản cung chủ động mở lời. Hắn lý, là Bản cung sơ suất."
Thư Sách
Ta liếc Tiêu Cẩm Hạc, đang căng mặt thèm .
"Ngươi và Cẩm Hạc quen nhiều năm. Hắn tính tình hướng ngoại, ngươi điềm tĩnh nội tâm, quả thực xứng đôi. Kỳ thực sự tình đến nước , nếu ngươi chê , hai đứa cũng thể kết thành một mối kim ngọc lương duyên. Ngươi thấy ?"
Hoàng hậu ngoài miệng thì lời khiêm tốn, nhưng thần thái mặt vô cùng kiêu ngạo. Hẳn là bà đinh ninh rằng sẽ ngàn ân vạn tạ mà tiếp chỉ. Vậy nên, khi trong lòng khác, ủy khuất Thái t.ử, nét mặt của hai con họ... là vô cùng đặc sắc.
Ta cự tuyệt vô cùng rõ ràng, thế nhưng hai ngày , thánh chỉ ban hôn vẫn rơi xuống đầu .
Phụ mẫu tiễn công công truyền chỉ khỏi phủ. Ta siết c.h.ặ.t đạo thánh chỉ trong tay, ngây tại chỗ, tay chân lạnh ngắt.
Đích tỷ xông tới đẩy mạnh một cái. Ta cái tát của tỷ đ.á.n.h cho bừng tỉnh.
"Đồ tiện nhân! Đồ hổ! Cái gì mày cũng cướp của tao!"
Gương mặt truyền đến cơn đau rát. Ta ném thẳng thánh chỉ xuống đất, giơ tay dùng hết sức bình sinh tát trả tỷ một cái nảy lửa. Đích tỷ ôm mặt, phút chốc khiếp sợ liền điên cuồng lao đòi đ.á.n.h . Ta nhấc chân ngáng một cái, gạt tỷ ngã nhào xuống đất.
Kỳ thực, nay mỗi tỷ ức h.i.ế.p, đều chạy về phòng trút giận lên bao cát. Tuy chỉ là đ.á.n.h đ.ấ.m bừa bãi, nhưng khi thực sự động tay động chân, thừa sức đ.á.n.h thắng kẻ thảo bao bụng rỗng như tỷ .
"Mày điên La Ngọc Phu! Mày dám đ.á.n.h tao cơ !"
lúc đó, Tiêu Cẩm Hạc vặn . Nhìn thấy cảnh tượng , vội vàng đỡ đích tỷ dậy, ôm lòng vỗ về an ủi.
"Tiêu Cẩm Hạc, hứa với là sẽ cưới nó cơ mà! Chàng hứa với !" Đích tỷ đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c , gào nức nở. "Nó chính là một con tiện nhân tâm cơ! Tại lúc hạ d.ư.ợ.c nó khéo ngang qua? Tất cả đều là do nó sắp đặt! Nó là đồ hổ! Nó xứng Thái t.ử phi! Bụng nó đầy âm mưu quỷ kế..."
Tiêu Cẩm Hạc khẽ khựng , ngước mắt về phía .