Trần Văn Dũng loạng choạng bò dậy từ đất, khập khiễng bước tới.
“Các đồng chí cảnh sát hiểu lầm , chúng đều là bạn bè cả, chỉ là đùa giỡn chút thôi.”
liền lấy điện thoại và bật đoạn ghi âm lúc nãy lên.
Bạn bên cạnh bồi thêm một câu: “Đòi hai mươi vạn một , đây rõ ràng là hành vi tống tiền!”
4
Sắc mặt của Trần Văn Dũng ngày càng tối sầm , ánh mắt tràn ngập sự oán hận.
Chồng của hoa khôi lớp thì vẫn cố nở nụ nịnh nọt: “Đồng chí cảnh sát ơi, chúng là bạn bè mà, đang đùa thôi! vốn là thanh niên gương mẫu, tháng nào cũng nộp thuế đầy đủ đấy ạ.”
Mấy gã đàn ông lực lưỡng cũng giấu gậy gộc từ lúc nào, giờ đây thành một hàng ngoan ngoãn gật đầu lia lịa.
Hoa khôi lớp bước xuống từ giường, cô mặc một chiếc váy liền , vóc dáng đúng là .
Cô õng ẹo tiến tới : “Các đồng chí cảnh sát, nhận một kịch bản phim, chúng chỉ đang tập diễn thôi mà!”
nhịn mà bật thành tiếng, thậm chí còn vỗ tay tán thưởng cho cô .
Hoa khôi lớp vốn chỉ văn phòng cho một công ty tư nhân, điều các bạn học trong lớp ai mà chẳng .
Giờ đột nhiên bảo là nhận kịch bản phim, đúng là bịa chuyện thật.
Vì quá nhiều nên bụng bắt đầu cảm thấy khó chịu.
Trần Văn Dũng lườm một cái : “Cảnh sát đồng chí, chỉ đến để giúp tập kịch thôi. Đều là bạn học cũ cả, chút việc nhỏ chắc chắn là giúp .”
Vậy nên, chồng của nỡ lòng để vợ đang m.a.n.g t.h.a.i năm tháng chứng kiến màn kịch ?
một tay đỡ bụng, thản nhiên : “Cảnh sát đồng chí, là hại. tin bọn họ đang diễn kịch , cái giọng điệu bắt đưa tiền chuộc lúc nãy vô cùng chân thực, xin các hãy kiểm tra họ thật kỹ.”
Cảnh sát gật đầu đưa tất cả nhóm đó về đồn.
vội vàng gọi điện cho trai , bảo qua đó theo dõi sát , nhất định sẽ để bọn họ thoát tội dễ dàng như .
Lúc bụng đau dữ dội, buộc bệnh viện ngay lập tức.
Khi bạn đưa tới cổng bệnh viện thì thấy đang chờ sẵn ở đó .
Cái miệng của trai đúng là nhanh thật, lát nữa chắc chắn tìm tính sổ mới .
cố gượng : “Mẹ, con mà, Tết nhất muộn thế còn chạy tới đây gì?”
Mẹ xoa đầu xót xa: “Cam Cam, chuyện của con bố thể bỏ mặc ? Bố con thì cản nổi, ông cùng trai con đến đồn cảnh sát .”
Với tính khí nóng nảy của bố , hy vọng là Trần Văn Dũng vẫn còn chịu đựng .
Bạn : “Dì ơi, dì ở đây chăm sóc Cam Cam là con yên tâm . Vụ án con là hiểu rõ nhất, để con đến đồn cảnh sát chứng cho.”
Mẹ bảo cô mau , dẫn các thủ tục kiểm tra.
5
như dự đoán, đứa bé trong bụng gặp vấn đề, nhập viện ngay trong đêm.
Thậm chí đến cả việc lấy lời khai, các đồng chí cảnh sát cũng đến tận bệnh viện để thực hiện.
Để tránh cho quá xúc động, họ quyết định tạm thời rõ sự thật cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/song-gio-buoi-hop-lop-ngay-tet/02.html.]
Tuy nhiên, vẫn nhận thỉnh thoảng trong mắt bố lóe lên tia sát khí.
hiểu rằng chuyện lẽ hề đơn giản như .
Đến ngày thứ ba, khi chúng đang chuẩn xuất viện thì Trần Văn Dũng xuất hiện mặt .
Anh bày vẻ mặt đáng thương : “Lưu Diệc Cam, nể tình chúng là vợ chồng bao nhiêu năm nay, em thể rút đơn kiện ?”
“Đều là bạn học với cả, đừng chuyện trở nên khó coi quá, nể mặt một ?”
chỉ trình bày đúng sự thật và để các đồng chí cảnh sát thực hiện đúng nhiệm vụ của họ, còn kết quả cụ thể can thiệp.
Nếu bọn họ thực sự sai thì chịu hình phạt thích đáng mà thôi.
thánh mẫu, tại tha thứ cho họ chứ?
“Cứ theo pháp luật mà , tin tưởng cảnh sát!”
Trần Văn Dũng bất ngờ giáng một cái tát mạnh mặt : “ là chồng của cô, giờ đang tất cả bạn học chê , cô thể bao dung một chút ?”
tát ngã xuống đất, khuôn mặt đau rát, bụng càng đau dữ dội hơn, thể cảm nhận rõ ràng dòng m.á.u đang chảy .
“A, đau quá...”
Người đàn ông xứng đáng chồng , và cũng chẳng thể nào trở thành một cha .
thấy bố từ xa lao tới như bay, ông túm lấy Trần Văn Dũng và đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp cả bệnh viện.
Mẹ cố sức đỡ dậy, nắm c.h.ặ.t lấy tay bà và : “Mẹ, đứa bé , con nhất định bỏ nó !”
“Cam Cam, con vốn là khó mang thai, lẽ cả đời con chỉ một đứa trẻ thôi, con chắc chắn bỏ nó ?”
“Ngay cả khi con ly hôn, và bố cũng thể giúp con nuôi nấng đứa bé mà.”
Nếu vì lý do đó, thể nhẫn nhịn và nhảm với Trần Văn Dũng lâu đến thế.
Lúc đầu còn định nhịn thêm một chút, nhưng chẳng phân biệt đúng sai mà tay đ.á.n.h , rõ ràng là chẳng hề quan tâm gì đến đứa con trong bụng cả.
nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Phải bỏ, nếu hậu họa về sẽ khôn lường!”
Nói xong, liền ngất lịm .
6
Khi tỉnh một nữa, cảm thấy mệt mỏi, rã rời.
vội vàng sờ lên bụng, lớp da bụng nhăn nheo, đứa con của thực sự còn nữa .
Nước mắt cứ thế tuôn rơi ngừng: “Mẹ xin , yêu con, nhưng mà...”
Cửa phòng đột nhiên đẩy , cố nặn một nụ : “Cam Cam đừng nữa, đứa bé giữ là do Trần Văn Dũng đẩy con ngã, dẫn đến băng huyết đại xuất huyết.”
“Con đừng suy nghĩ gì nữa, quan trọng nhất lúc là dưỡng sức cho thật .”
lau nước mắt đáp: “Mẹ, con ạ! Mấy ngày qua khiến bố lo lắng nhiều .”
Trước đây vì đứa con trong bụng mà nhẫn nhịn hết đến khác, giờ thì sẽ bao giờ để Trần Văn Dũng yên nữa.