Sổ Tay Công Lược Học Tra

8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Ngộ cẩn thận theo từng bước Tô Nam chỉ, giúp xử lý xong vết thương, bôi t.h.u.ố.c quấn băng.

Vốn chỉ là một vết thương nhỏ, Quý Ngộ “xử lý quá tay”, quấn kín mít cả bàn tay.

Tô Nam cái nơ bướm méo méo vẹo vẹo băng gạc mà bật , tay nghề của cô bé vẫn cần nâng cao thêm !

mà… chỉ là quấn băng thôi, đáng yêu đến chứ!

Quý Ngộ cất hộp t.h.u.ố.c xuống quầy, dậy thì thấy từ lúc nào Tô Nam cởi áo ngoài, để lộ tấm lưng trần. Sắc mặt cô “xoẹt” một cái đỏ bừng, lập tức chỗ khác.

Ngay đó, phía vang lên một tiếng khẽ, giọng trêu ghẹo đầy hàm ý truyền tới:

“Từ khi trưởng thành đến giờ, ngay cả cũng từng thế , trắng trợn như , chịu trách nhiệm.”

cố ý, ai bảo tiếng nào quần áo.”

mặc kệ, dù cũng chịu trách nhiệm.” Tô Nam mặc chiếc áo thun mua , vòng qua mặt Quý Ngộ, vô ý dựa nghiêng lên tường, giống hệt một tên lưu manh chuyên trêu ghẹo thiếu nữ đắn, thong dong chờ cô trả lời.

“Chịu… chịu trách nhiệm thế nào?” Trong đầu Quý Ngộ vẫn là hình ảnh tấm lưng gầy mà rắn chắc , bám riết tha, cô nhận đang trêu, lưỡi cũng chút líu .

“Lấy báo đáp thì ?” Giọng Tô Nam lười biếng mang theo ý , cố ý chọc cô.

Quý Ngộ trợn to mắt, đôi phượng nhãn mảnh dài mang theo kinh hãi thẳng mắt .

Còn kịp gì, Tô Nam ngạo kiều lên tiếng:

“Cậu thật sự lấy báo đáp ? Mơ đấy.”

Lúc Quý Ngộ mới chơi xỏ.

Tô Nam thẳng , “Thôi đùa nữa, nhưng vẫn chịu trách nhiệm.” Nói , cúi , tiến sát gần, “Sau bài tập về nhà của chỉ cho xem thôi, coi như chuyện hôm nay lén xóa bỏ hết, thế nào?”

Tiệm bánh ngọt Lam Điều ở thành phố S, trong khí lan tỏa mùi bánh mì ngọt ngào, ánh nắng lén lút tràn , lặng lẽ chứng kiến những cảm xúc đang âm thầm cắm rễ đáy lòng, chậm rãi nảy mầm.

Cuối cùng, khi Tiểu Noãn và Hà Lễ tiệm, Tô Nam khiến Quý Ngộ gật đầu. Còn dùng thủ đoạn lưu manh gì, e rằng chỉ ánh mặt trời rình coi mới .

“Có khách ?” Hà Lễ hai phía quầy, ho nhẹ một tiếng.

Quý Ngộ lúng túng lùi hai bước, còn mặt Tô Nam vẫn giữ nguyên nụ xa.

“Chú ơi, cháu là bạn học của Quý Ngộ.” Dáng vẻ thong dong bình tĩnh, cứ như bắt nạt khác .

“Bạn học ! Sau thường tới nhé, chú giảm giá cho.”

“Cảm ơn chú.”

Có lẽ là cùng loại dễ hấp dẫn lẫn , hai nhanh ch.óng trò chuyện hợp ý, Hà Lễ cũng tiện thể hồi tưởng một phen thời niên thiếu ngông cuồng.

Tiểu Noãn ghé , vẻ mặt ám Quý Ngộ, “Thành thật khai báo ! Có chuyện gì thế ?”

“Không chuyện gì cả.” Quý Ngộ chút khó hiểu khi thấy Hà chú thể chuyện hợp với Tô Nam như , cụp mắt xuống, chú ý tới chiếc cốc đôi tay Tiểu Noãn, “Tiến triển thế nào ?”

“Còn thế nào nữa! Vẫn y như cũ.” Tiểu Noãn Quý Ngộ liền xìu xuống, hai tay chống quầy nâng cằm, hai đang trò chuyện vui vẻ .

“Cốc đôi cũng dùng mà còn tiến triển?” Quý Ngộ hiếm khi trêu chọc, lúc tủm tỉm chiếc cốc rửa sạch, trông thế mà chút đáng yêu.

“Hắn đúng là khúc gỗ mục khai thông nổi!” Tiểu Noãn tức giận mắng một câu, lầm bầm than thở như thường ngày, “Người treo cổ cũng treo một cái cây cong, thì , cái cây từ trong ngoài đều mục nát, treo cũng chẳng treo , một chút cơ hội cũng cho .”

Quý Ngộ khẽ thở dài, Tiểu Noãn dốc hết tâm tư chú Hà, rốt cuộc là đúng sai, cô cũng .

Chưa trải qua thử thách của thời gian, ở hiện tại ai dám chắc những yêu thể bên dài lâu, ai thể bảo đảm những quyết định tưởng chừng đúng đắn hôm nay, đến tương lai vẫn luôn đúng.

Buổi chiều, khi Cung Hi tìm Tô Nam đến lớp thì thấy giơ bàn tay quấn băng khoa trương, trong lòng đầy nghi hoặc. Lúc trưa tan học, nhớ là Tô Nam thương nặng như , liền ghé , nhấc ngón tay còn lộ bên ngoài của lên:

nhớ chỉ trầy chút da thôi mà, từ lúc nào trở nên đàn bà thế, còn quấn băng nữa!”

“Cậu cái gì, Quý Ngộ quấn cho đấy.” Tô Nam đắc ý đẩy tay Cung Hi , lắc lư bàn tay, mặt mày hớn hở.

Cung Hi đối với em mặt dày thật sự chẳng gì, chỉ thể giơ ngón tay cái, “Cậu giỏi!”

là vì theo đuổi vợ tương lai mà mặt mũi cũng cần!

với tư cách em , Cung Hi vẫn trách nhiệm nhắc nhở một câu:

“Quý Ngộ giống mấy cô bạn gái cũ của , trêu thì chịu trách nhiệm đấy.”

“Biết .” Tô Nam đáp nặng nhẹ, giọng điệu mơ hồ khiến phân biệt thật giả. Mọi lời từ miệng thốt đều sẽ đổi vị, dù nghiêm túc đến cũng nhiễm thêm mấy phần bất cần đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/so-tay-cong-luoc-hoc-tra/8.html.]

Nói xong, Tô Nam khoác cặp sách trống rỗng lên vai, dắt xe đạp khỏi gara.

Điều Cung Hi ngờ tới là, từ khoảnh khắc , Tô Nam coi như một đầu lao cái hồ mang tên Quý Ngộ — kiểu c.h.ế.t chìm cũng chịu nổi lên.

Quý Ngộ gặp Tô Nam và Cung Hi ở cổng trường. Tô Nam tủm tỉm, dùng bàn tay quấn băng gạc vẫy chào cô. Quý Ngộ đáp một tiếng chào, cúi đầu tránh sang bên, còn Tô Nam thì ở phía , chậm rì rì theo với dáng vẻ như lão Phật gia dạo Ngự Hoa Viên.

Trong giờ học, Tô Nam thì ngủ gật, thì nheo mắt đón ánh nắng, chớp mắt Quý Ngộ. Có lúc Quý Ngộ đang tập trung bài, đầu liền thấy Tô Nam nhe răng , cô như một kẻ si ngốc. Quý Ngộ cảm thấy, nếu thời gian dài thêm chút nữa, e là nước miếng ở khóe miệng cũng sắp chảy .

Thấy cô sang, chớp chớp mắt, hài hước một câu: “Nhìn trộm , bắt .”

Nói xong, đợi Quý Ngộ phản bác, đột nhiên ghé sát , dùng giọng cực nhẹ, cực mềm: “ ngại việc thích .”

Câu lọt tai nữ sinh phía , đến giờ chơi liền mấy nữ sinh chặn cửa lớp Một. Lúc Tô Nam đang sấp bàn ngủ, ý định để ý tới ai.

Nữ sinh dẫn theo một đám bạn vây , che khuất tầm của Quý Ngộ hướng về phía bảng đen. Quý Ngộ dừng b.út, ánh mắt trầm tĩnh lướt qua đám nữ sinh đang vây quanh.

Người dẫn đầu tên là Thẩm Thanh Thanh, là bạn học cùng trường với Tô Nam từ mẫu giáo. Ai cũng ý với Tô Nam, nhưng Tô Nam nay từng để mắt đến. Thư tình ném , mỗi dịp lễ tết, sinh nhật, quà tặng cuối cùng đều chung phận trong thùng rác.

từng bỏ cuộc. Những món quà các ngày lễ lớn nhỏ vẫn đều đặn xuất hiện, thỉnh thoảng tiện tay đưa một bức thư tình, lặp vòng tuần ném thùng rác.

Nhiều năm như , bên cạnh Tô Nam từng xuất hiện một nữ sinh nào, vì thế cô luôn cảm thấy vẫn còn hy vọng. bây giờ đột nhiên xuất hiện Quý Ngộ, ngoại hình, thành tích học tập đều nổi bật, còn từ Trần Lương rằng Tô Nam che chở cô, Thẩm Thanh Thanh lập tức nảy sinh cảm giác nguy cơ, chạy tới đây để tuyên bố chủ quyền.

Thẩm Thanh Thanh khẽ lắc mái tóc đuôi ngựa đầu, vô cùng lễ phép, khách sáo với Quý Ngộ: “Bạn học , chuyện với Tô Nam vài câu, thể tránh một chút ?”

Giọng điệu thành khẩn, khiêm nhường, nhưng thái độ mang theo vẻ ngạo mạn.

Quý Ngộ vốn định rời . Bị vây thế , bảng đen cũng che kín, vất vả. Cô gật đầu, dậy.

Thẩm Thanh Thanh thấy Quý Ngộ rằng liền nhường chỗ, liếc mấy cô bạn phía , giả lả : “Ôi, thật phiền .”

Quý Ngộ khẽ chạm vai Tô Nam, “Tô Nam, ngoài một lát.”

Thực từ lúc Thẩm Thanh Thanh tới, Tô Nam tỉnh . Anh chỉ xem thử cô bé mà ghen , ngờ Quý Ngộ chẳng chẳng rằng nhường chỗ. Dù nghĩ thế nào cũng hiểu, một cô gái thể cứng rắn đối phó với như Trần Lương, cho phép một đám nữ sinh ríu rít vênh mặt hất hàm ngay “lãnh địa” của .

Tô Nam ngẩng đầu, ánh mắt khó hiểu Quý Ngộ. Quý Ngộ sững trong chớp mắt, dường như cô thấy trong ánh mắt chút… u oán.

Ngay đó, Tô Nam lười biếng tựa bàn phía , đôi mắt đào hoa câu mở , đám nữ sinh đang vây mặt: “Mấy định đuổi bạn cùng bàn của ?”

“Tô Nam, chỉ với vài câu thôi, ngoài ở đây tiện.” Thẩm Thanh Thanh ám chỉ Quý Ngộ.

Quý Ngộ mím môi, cạnh Tô Nam, cũng xong mà cũng . Người đến mức , nếu cô còn ở thì thật sự quá điều. Tô Nam chắn lối, cô đành : “Tô Nam, lên phía chép bài.”

Tô Nam lấy cuốn vở của cô đặt lên bàn, mở , với những đang chắn tầm mặt: “Người ngoài, phiền nhường một chút, các chắn xem bảng đen .”

Giọng điệu bình thản, thậm chí còn coi là ôn hòa, nhưng lời khiến khí nổ tung ngay tại chỗ.

Không ai động đậy, Tô Nam nhướng mày.

Thẩm Thanh Thanh lúc lúc cáu gắt. Cô cố gắng giữ nụ ngọt ngào mặt, khi Tô Nam kịp nhíu mày liền lập tức cho tránh .

“Ngồi xuống , chép cho.” Tô Nam thật sự bắt đầu chép từng dòng chữ bảng.

Không cần gọi tên, ai cũng câu với Quý Ngộ. Tư thái bảo vệ công khai như khiến nụ mặt Thẩm Thanh Thanh cuối cùng cũng giữ . Cô đó, Tô Nam nghiêm túc chép bài từng chữ một, một lúc lâu mới tức giận dẫn theo đám rời .

Trước khi còn cố ý gây tiếng động lớn, nhưng Tô Nam thèm liếc lấy một cái, như một lão tăng nhập định, bộ tâm trí đều đặt cuốn vở của Quý Ngộ.

Thấy các cô gái rời , Quý Ngộ khẽ thở dài, chỗ cũ: “Đưa , tự chép.” Nói vươn tay định lấy vở.

Tô Nam giữ c.h.ặ.t, nhất thời Quý Ngộ rút .

“Đừng để ý đến Thẩm Thanh Thanh. Nếu cô tìm gây chuyện thì lấy tư thế hôm đó đối phó với Trần Lương mà dùng, cứng rắn lên. Cái dáng mềm như bông của rõ ràng là cho bắt nạt!” Tô Nam càng càng ghét bỏ, chép bài lải nhải dạy dỗ, “Người khác bảo ? Cậu cũng quá dễ bắt nạt ! Đây là chỗ của , chỉ cần thì , gì đến lượt khác chạy tới địa bàn của giương oai…”

Tề Mục Hạ bước lớp đúng lúc thấy Tô Nam đang mắng Quý Ngộ, đại khái cũng hiểu chuyện gì xảy . Cô đưa tay vén tóc mái, xuống bên cạnh Cung Hi đang ngủ như c.h.ế.t, phụ họa :

“Cậu là bạn của Tề Mục Hạ tớ. Gặp chuyện kiểu để ý là một chuyện, nhưng cũng thể để bắt nạt công như .”

Ánh mắt Tề Mục Hạ lóe lên. Cô còn thấy lạ, tan học tới gọi , mấy câu đau ngứa. Hóa là chờ ở đây!

Biết cô với Quý Ngộ nên cố ý lừa cô chỗ khác gây chuyện, chơi thủ đoạn ngay đầu cô!

Quý Ngộ ơn sự che chở của họ. Cô từng gặp những khiêu khích ác ý như , chỉ là lẽ do ấn tượng thời thơ ấu quá sâu, khiến cho dù Quý Ngộ mang dáng vẻ vô hại, mặc bắt nạt, cũng từng ai dám quá.

Ở cái huyện nhỏ , ai cũng con bé nhà họ Quý trông vẻ yếu ớt, văn nhã , năm mười tuổi đ.á.n.h bại thiếu niên cao hơn cả một cái đầu, liên tiếp ba năm đoạt quán quân Taekwondo cấp huyện.

bỏ bê, nền tảng của cô vẫn còn, thêm bản tính chịu thua. Bao năm qua, ngoài việc học, cũng coi như cô vẫn kiên trì một chuyện.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Quý Ngộ tối , Tô Nam đang nghiêm túc chép bài, trong ánh xám xịt dường như là đang xuyên qua để một khác.

Bạn cần đăng nhập để bình luận