17
Sau khi ly hôn thuận lợi, về sống cùng bố .
Dưới tên tuy nhà mới nhưng sánh với việc ở bên cạnh bố .
Dẫu thì ở đây cũng cái ăn cái mặc, đến cái chăn cũng chẳng cần tự tay gấp. Ở bên bố mới thể thản nhiên một "kẻ lười biếng" vô lo vô nghĩ.
Cứ ngỡ là từ nay về và Trương Kiến Nghiệp sẽ còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa. Không ngờ hai năm , đột nhiên nhận điện thoại của .
Trong điện thoại lóc t.h.ả.m thiết: "Duệ Duệ, em giúp với, nể tình nghĩa vợ chồng bao năm qua, em giúp chứng căn nhà đó là của !"
mà đầu óc lùng bùng, mãi một lúc lâu mới hiểu đầu đuôi câu chuyện.
Hóa , Trương Kiến Nghiệp chính cô em gái ruột của "đâm lưng".
Hồi đó Kiến Nghiệp chuyển tiền cho , nhưng đó Trương Kiến Như dỗ dành cầm hết tiền đó , dùng tài khoản của cô để trả nợ ngân hàng.
Cứ như thế, căn nhà từ tiền cọc đến tiền trả nợ hàng tháng giấy tờ đều do một Trương Kiến Như tên trả, chẳng liên quan gì đến Kiến Nghiệp cả.
Bây giờ Trương Kiến Như tìm công việc mới ở thành phố khác, cô chuẩn bán căn nhà đó để lấy tiền nơi khác lập nghiệp.
Kiến Nghiệp đương nhiên là đồng ý, đó là nhà của , thể để khác hưởng lợi .
Tiếc , chẳng chứng cứ xác thực nào để chứng minh căn nhà đó là của .
Thậm chí Trương Kiến Như còn tỏ vô cùng "đại lượng" rằng, nể tình em nên cho ở nhờ công bấy lâu nay là quá t.ử tế .
Kiến Nghiệp tức đến mức suýt nữa thì động tay động chân, nhưng Trương Kiến Như nhanh mắt chạy mất tiêu từ lâu. Bây giờ căn nhà sắp bán mất, Kiến Nghiệp trong cơn tuyệt vọng chỉ còn cách tìm đến sự giúp đỡ của .
Tuy nhiên—
"Chuyện e là tiện cho lắm, dẫu thì sổ đỏ cũng tên , lấy tư cách gì mà can thiệp chứ."
"Vả , chẳng lúc , đều là một nhà cả, tên ai mà chẳng , chi li tính toán gì cho mệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/so-do/5.html.]
Nếu thực sự coi Tiểu Như là nhà thì đừng chấp nhặt với cô nữa nhé."
"Anh mà cứ như thì xứng đáng là một nhà ."
Kiến Nghiệp cứng họng lời nào.
Những lời chính miệng thốt năm xưa giờ đây hóa thành những mũi tên ngược chiều găm thẳng chính .
"Hay là thế , mà tìm , dẫu thì tiền cũng đưa cho bà mà, vấn đề gì thì bà chịu trách nhiệm chứ!
Vịt Trắng Lội Cỏ
Hoặc là bảo bà đền cho một căn nhà, giống như bố , trả thẳng một căn luôn, đơn giản bao."
"Chẳng lẽ bố nổi chuyện đó ? Không lẽ nào, lẽ nào ."
Nói xong hì hì cúp máy. Có thể tưởng tượng gia đình họ Trương sẽ náo nhiệt đến nhường nào.
Chỉ tiếc là thể tận mắt chứng kiến .
Haizz...
thở dài một cái đầy vẻ "ưu sầu" giả tạo, nghếch cổ lên gọi:
"Mẹ ơi, hôm nay nhà ngoài ăn !"
Mẹ hiểu chuyện gì hỏi: "Sao tự nhiên ăn ngoài?"
"Hôm nay con vui, con bao cả nhà ăn hàng, thôi!"
"Được , thế để bố bộ quần áo."
Không truy vấn, từ chối, dắt tay bố phòng đồ.
thấy thật may mắn, vì một đôi bố luôn về phía , bao giờ cụt hứng.
Thật là hạnh phúc bao!