Cái sân nhỏ ở làng Đào Hoa vẫn như xưa, chỉ chút hoang tàn. Ta đặt hành lý xuống, xắn tay áo bắt đầu quét dọn sân vườn, thu xếp phòng ốc.
Cầm lấy cuốc, xới hai mẫu đất trồng rau vườn. Mang thịt cá, dầu muối mua ở chợ bày lên bếp, vung chảo một hồi, mùi thơm nhanh ch.óng bay khắp viện.
Thịt kho tàu hầm khoai môn, sườn hấp gạo nếp, măng xuân kho dầu, nấm tân xào thịt lạp, rau cải chip xào đậu phụ khô.
Ta bưng bát và và lấy và để, cảm giác như sống một nữa.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
【 Á á chị nữ phụ ơi, đây mới là sân chơi dành cho chị, lời em, chúng chơi kịch bản cung đấu nữa. 】
【 Nữ phụ thực sự đảm đang tháo vát nha, thấy lúc chị việc cực kỳ sức hút ! Đây chính là phiên bản cổ đại của vlog một ngày tự kỷ của cô gái nông thôn tràn đầy năng lượng . 】
【 Nữ phụ vốn dĩ , chị cũng chẳng phạm gì lớn. 】
【 Nam chính chơi trò hoàng t.ử và lọ lem, nhưng chẳng năng lực bảo vệ , cuối cùng chê bai xuất , đúng là đồ bản lĩnh... 】
【 Chị Đào ơi cho em nếm một miếng với, cứ coi như đang cho gà ăn , cục cục tác! 】
Ăn cơm xong, mang theo quà mua thăm hỏi những làng quen cũ. Ngô bà bà hàng xóm thấy thì kinh ngạc vô cùng, kéo tay hỏi han đủ điều.
"Tiểu Đào Tử, đúng là Tiểu Đào T.ử về ."
Người làng Đào Hoa phận thật sự của Tiêu Sách. Nghe tin vì "phu quân c.h.ế.t" nên mới về, Ngô bà bà lộ vẻ đầy nuối tiếc.
"Haiz, cái vị tướng công của cháu qua thấy chẳng chắc chắn gì . May mà cháu còn trẻ, còn tiểu t.ử Mộc Dương cháu còn nhớ ?"
"Hắn dọn đến căn nhà trống phía làng ở , mãi chẳng chịu ."
"Điều kiện của cũng tính là đấy, trai, hình rắn rỏi, thạo việc lắm, săn kiếm ít ."
"Mấy năm nay ai đến dạm ngõ cũng từ chối hết, đoán chừng vẫn còn vương vấn cháu."
【 Nữ phụ đang cầm kịch bản văn học tráng hán ? 】
【 cá là kịch bản 'truy thê', nam phụ lên ngôi, nam chính vẻ hối hận lắm . 】
Ta vội vàng tìm đại một chủ đề khác để ngắt lời Ngô bà bà, tránh việc bà nhiệt tình mai mối loạn xạ. Bây giờ chỉ một sống những ngày tháng nhỏ bé bình yên mà thôi.
Ta ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian, mỗi ngày ăn ngon ngủ kỹ, ngắm bình minh hoàng hôn, thổi gió núi thanh mát, vài cuốn thoại bản.
Cuộc sống thể nào tiêu d.a.o hơn nữa.
Sau khi gieo xong ruộng lúa, dự định lên trấn xem thử, tìm một mặt bằng để ăn buôn bán. Thế nhưng, bắt gặp một ngờ tới.
Thôi Phù Ngọc mặc một bộ quần áo vải thô, gương mặt tiều tụy, đang mặc cả với bán rau.
Nhìn thấy , đầu tiên nàng tỏ vẻ thể tin nổi, đó thần sắc thiếu tự nhiên mà lảng tránh .
【 Loạn hết ! Đầu tiên là nữ phụ mở bản đồ điền văn, giờ đến lượt nam chính phế! 】
【 Nữ chính đáng thương lên chức Thái t.ử phi bao lâu, cùng nam chính đày đến nơi ... 】
Hóa là . Đối với Tiêu Sách, chẳng còn tình cảm yêu hận gì nữa. Còn với Thôi Phù Ngọc, càng cảm giác gì.
Ta cũng chẳng rảnh mà xem trò của họ, chỉ xem như lạ mà thôi.
Thế nhưng ngay đêm hôm đó, Thôi Phù Ngọc chẳng bằng cách nào tìm đến nhà , đập cửa liên hồi.
"Sơ Đào cô nương, cầu xin nàng cứu Điện hạ với!"
"Ta và Tiêu Sách chẳng còn quan hệ gì nữa . Ngươi cứu thì tự mà mời đại phu, nếu bạc thể cho ngươi vay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/so-dao/4.html.]
Thôi Phù Ngọc siết c.h.ặ.t lấy ống quần buông, tư thế đúng kiểu nếu đồng ý thì hôm nay nàng sẽ c.h.ế.t ngay tại đây.
【 Chị Đào với nữ chính , bảo đảm chị sẽ thấy vui lòng hả lắm cho xem! 】
"Điện hạ chịu đả kích quá lớn nên đổ bệnh liệt giường, sắc t.h.u.ố.c chịu uống, cơm cũng chịu ăn."
"Sau khi ngươi 'c.h.ế.t', Điện hạ vẫn luôn nhớ thương ngươi. Ta nghĩ rằng ngươi lẽ thể khuyên bảo , ít nhất là để chịu uống t.h.u.ố.c."
Thôi Phù Ngọc đến sưng cả mắt, hình gầy yếu như thể một cơn gió cũng thể quật ngã. Ta theo nàng đến một gian nhà tranh.
Chỉ thấy Tiêu Sách đang nửa sống nửa c.h.ế.t tấm ván gỗ, ánh mắt rỗng tuếch.
Ta lập tức bưng một bát nước lạnh tạt thẳng mặt .
"Dậy ngay! Diễn cái vẻ c.h.ế.t ch.óc cho ai xem hả?"
Tiêu Sách thấy là , như kiểu hồi quang phản chiếu mà bật dậy thật nhanh, đưa tay ôm chầm lấy .
"Tiểu Đào, nương t.ử! Ta ngay là nàng còn sống mà, thực sự nhớ nàng."
Ta nhanh tay lẹ mắt đẩy .
"Ta rảnh mà chơi trò trùng phùng bao ngày xa cách với ngươi."
"Đã bò dậy thì nên ăn cơm thì ăn cơm, nên uống t.h.u.ố.c thì uống t.h.u.ố.c, đó nên gì thì việc nấy."
"Muốn c.h.ế.t thì c.h.ế.t cho dứt khoát, đừng kéo chân khác."
Ta chỉ tay về phía Thôi Phù Ngọc đang bên cạnh đầy lo lắng.
"Nàng là một nữ nhi yếu đuối ngươi kéo lụy, bận rộn quán xuyến cho ngươi, đến chút tiền bạc cuối cùng cũng dùng để bốc t.h.u.ố.c cho ngươi ."
"Tiêu Sách, ngươi thể chút bản lĩnh của một nam t.ử ?!"
Tiêu Sách khổ sở. "Ta là một kẻ phế truất, khiến tất cả vì mà gặp nạn, còn thể gì chứ?"
"Thôi cô nương với , Hoàng đế đày ngươi quân doanh một tên lính quèn cấp thấp nhất, lẽ nào đó là một công việc ?"
"Ngươi một tên lính cấp thấp nhất mỗi tháng cũng nhận hai tiền bạc ? Đối với một gia đình bình dân, đó là một khoản thu nhập tồi ."
"Ngươi dân thường thì thích nghi với cuộc sống của dân thường, chẳng lẽ định để thê t.ử nuôi mãi ?"
"Hoàng đế vẫn còn chịu để ngươi quân doanh, chứng tỏ ông dồn ngươi chỗ c.h.ế.t.
Năm xưa khi ngươi đ.á.n.h với quân Bắc Man, thương nặng như thế cũng từ bỏ, vẫn tiếp tục trận g.i.ế.c địch, bây giờ thể một tên lính quèn?"
"Ngươi trận, lẽ nào chỉ vì cái ngôi vị Thái t.ử thôi ?"
Tiêu Sách mắng cho một trận xối xả. Hắn trầm mặc một hồi như đang suy nghĩ điều gì đó, bò dậy ngoan ngoãn uống cạn bát t.h.u.ố.c.
Thôi Phù Ngọc ném về phía một ánh mắt đầy cảm kích, hiệu bảo nàng cùng ngoài.
"Ngươi ngốc thế, phế thì ngươi cứ xin hòa ly chứ, theo đến đây chịu khổ gì?"
Hồi còn ở trong cung , Thôi Phù Ngọc là đích trưởng nữ của Thôi gia, phụ mẫu ân ái, ba Ca ca.
Từ nhỏ nàng là thiên kim tiểu thư cưng chiều hết mực, Thôi gia chắc chắn nỡ để nàng chịu khổ.
Lẽ nào là do bản nàng nặng tình sâu nặng với Tiêu Sách?
Nghe , Thôi Phù Ngọc tự giễu. "Nếu , là ép buộc thì ?"