Gần một giờ sáng, Phó Uyên bước lên cầu thang, khi đẩy cửa phòng ngủ , thấy trong phòng tối đen như mực, chỉ ánh trăng trong trẻo hắt qua cửa sổ hé mở, mang đến một chút ánh sáng.
Trên giường nổi lên một gò nhỏ, Omega đang quấn c.h.ặ.t chăn co ro giường, chỉ để lộ đôi mắt to như mắt mèo, vẻ hoảng hốt .
Mặc dù ánh sáng trong phòng sáng rõ, nhưng với điều kiện thể chất ưu việt của Alpha đỉnh cấp, Phó Uyên thoáng thấy đôi tai thỏ xám rủ xuống bên đầu Omega.
Anh khẽ nhếch mày một cách khó nhận , tiến gần dừng ở mép giường, từ cao quan sát thần sắc mặt Omega, hỏi: "Sao bật đèn?"
Quý Hạ quấn c.h.ặ.t chiếc chăn , vội vã : " … ngủ ."
Phó Uyên xuống mép giường, ánh mắt đầy tính xâm lược . "Ừm? Ngủ , mắt vẫn mở to thế ?"
Alpha tiến gần, khiến cảm xúc vốn căng thẳng của Quý Hạ càng thêm bất an.
Cậu cẩn thận dịch , sợ Phó Uyên phát hiện trang phục kỳ quái chăn. Rõ ràng yêu cầu trang phục thông thường, nhưng bộ đồ Hệ thống chọn cho thực sự quá kỳ quái.
Phó Uyên thể thích... Huống chi, ở bệnh viện Phó Uyên rõ ràng tức giận, nếu để thấy mặc như , nhất định sẽ ném ngoài.
Giọng Quý Hạ bắt đầu run rẩy, : "Vừa nãy ngủ , chỉ là nên mới tỉnh ."
Động tác dịch của ngừng , vì Alpha đang đè lên chiếc chăn, thể kéo nó .
Phó Uyên ung dung . "Ồ, ?"
Quý Hạ gật đầu mạnh. " ."
Ngón tay thon dài đẽ của Phó Uyên nắm lấy chiếc tai thỏ màu xám đầu , hỏi: "Đây là cái gì?"
Trang phục Hệ thống chọn quá mức chân thật, ngay cả đôi tai đạo cụ cũng như thể mọc liền , kết nối với dây thần kinh.
Khi bàn tay ấm áp chạm đôi tai thỏ mềm mại, Quý Hạ cảm thấy một trận tê dại như điện giật. Cơ thể khẽ rùng , giọng càng run rẩy ngừng.
Cậu : "Đạo cụ. Chỉ là một cái đạo cụ thôi. Phó... Phó Uyên cần quá để ý."
Phó Uyên rũ mắt khuôn mặt Omega đỏ như quả cà chua, sự lạnh lùng quanh quẩn giữa đôi mày từ khi nhà tan ít.
Anh hỏi: "Lần giả thỏ con ?"
Quý Hạ mím môi , khẽ gật đầu gần như thể nhận .
cảm thấy nếu tiếp tục theo hướng , Phó Uyên thật sự sẽ tức giận, liền chuyển đề tài, : "Phó Uyên, bánh cookie cho , thêm đường. Anh thử ?"
Ngón tay Phó Uyên vuốt ve đôi tai mềm mại ấm áp , ánh mắt sâu thẳm hơn vài phần, giọng vô thức mang theo một tia khàn đặc. Anh hỏi: "Ngon ?"
Sự chú ý của Quý Hạ lập tức chuyển sang việc giới thiệu bánh cookie đặc chế của cho Phó Uyên. Cậu : " nếm thử . Ngon lắm. Anh nhất định sẽ thích."
Phó Uyên thu tay về, : "Ừm. Vậy nếm thử."
Đôi mắt Quý Hạ sáng lên, ngờ Phó Uyên thật sự sẵn lòng nếm thử, lập tức hấp tấp vén chăn nhảy xuống giường, lấy đĩa bánh quy nhỏ bàn sofa.
Mà chăn che đậy, trang phục thỏ thỏ của lộ .
Omega mảnh khảnh mặc một chiếc áo phông trắng siêu ngắn ở , lộ một đoạn eo nhỏ trắng nõn săn chắc, áo phông in hình một củ cà rốt béo hoạt hình, vô cùng đáng yêu.
Phần mặc một chiếc quần jean siêu ngắn, để lộ đôi chân thẳng tắp và dài. Khi lấy đĩa, đường cong phần chân căng c.h.ặ.t, chiếc đuôi tròn nhỏ màu xám m.ô.n.g cong vểnh rung rinh, đáng yêu c.h.ế.t .
Quý Hạ bưng đĩa đến mặt Phó Uyên.
Phó Uyên ý định đưa tay lấy, đôi mắt đen kịt chằm chằm Quý Hạ.
Quý Hạ nghi hoặc.
Phó Uyên gì.
Hai cứ mắt to trừng mắt nhỏ một lúc lâu, Quý Hạ cuối cùng cũng bừng tỉnh, nóng mới tan bò lên mặt.
Cậu chút căng thẳng nhón một miếng bánh quy bỏ miệng, đó chậm rãi đưa môi gần môi Alpha, cẩn thận đẩy miếng bánh quy miệng Phó Uyên.
Đôi mắt đen kịt của Phó Uyên chằm chằm , giống như một con dã thú to lớn hung mãnh đang theo dõi con mồi của , suy nghĩ khi nào sẽ nuốt chửng nó bụng.
Quý Hạ thành công đút một miếng cho Phó Uyên, đang định ngậm miếng thứ hai, cánh tay đột nhiên nắm c.h.ặ.t.
Ngay đó, cơ thể nhẹ nhàng kéo lên, vòng tay siết lấy eo, liền chéo đùi Phó Uyên. Đĩa bánh quy hỗn độn rơi mất một nửa.
Quý Hạ nhớ định cúi xuống nhặt, eo bàn tay lớn nắm c.h.ặ.t, thể nhúc nhích.
Bàn tay thô ráp dán làn da eo , nhiệt độ cơ thể cao truyền đến đầu dây thần kinh nơi da thịt tiếp xúc, khiến cơ thể cũng nóng lên theo.
Hơi nóng bốc lên sương mù, khóe mắt ửng đỏ.
Lông mi run rẩy, giọng vì ngượng ngùng mà trở nên mềm mại hơn, như thể đang nũng, : "Phó Uyên, rơi nhiều quá."
Phó Uyên khẽ "Ừm" một tiếng, : "Vẫn còn nhiều. ăn thêm một miếng nữa."
Trong căn phòng tối mịt yên tĩnh, chỉ ánh trăng lén lút chảy từ cửa sổ rộng mở, đổ xuống một khối vuông mờ ảo sàn nhà. Rõ ràng là đầu thu, gió đêm cũng lạnh, nhưng Quý Hạ cảm thấy nóng c.h.ế.t.
Máu trong cơ thể như lửa nướng, sôi trào cuồn cuộn, kích thích trái tim cũng đập kịch liệt.
Cơ thể rõ ràng bất thường đến mức độ nghiêm trọng, Quý Hạ hề cảm thấy khó chịu, cũng hề ghét cảm giác .
Cậu cầm một miếng bánh ngậm miệng. Lần , đợi đến gần, môi Alpha hấp tấp c.ắ.n tới. Không hề dịu dàng, mang theo một chút hung hăng, chiếc lưỡi thô ráp nghiền nát miếng bánh quy nhỏ. Quý Hạ ăn một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-om-dui-dai-lao-omega-dang-thuong-mang-thai/chuong-34.html.]
Khi môi rời , kéo một sợi tơ trong suốt, mặt Quý Hạ đỏ đến nổ tung.
Đĩa bánh quy từ lúc nào đặt sang một bên. Cậu hai tay ôm cổ Phó Uyên, thở nhẹ dốc, hôn đến hai mắt mơ màng.
Lúc , cảm giác xoa bóp truyền đến từ cái đuôi khiến giật , eo lập tức mềm nhũn, nhịn khẽ "Ưm~" một tiếng.
"đừng xoa chỗ đó."
Giọng Omega thỏ con ức h.i.ế.p càng thêm mềm mại, cầu xin.
Phó Uyên dừng tay, giọng trầm thấp vang lên bên tai : "Phóng thích tin tức tố của , cần điều trị rối loạn tin tức tố."
Thật chỉ với những hành động của Alpha, tin tức tố của Quý Hạ tiết một ít, vị ngọt của bánh quy bơ từ từ bao trùm lên mùi bánh quy.
Quý Hạ khẽ "Vâng" một tiếng, phóng thích tin tức tố nhiều hơn.
Phó Uyên ôm c.h.ặ.t eo Omega hơn vài phần, vùi đầu cổ Quý Hạ, hít hà mùi hương ngọt ngào đó.
Môi nóng bỏng cọ xát làn da cổ, mang đến cảm giác rùng và tê ngứa kịch liệt hơn.
Hô hấp của Quý Hạ nặng, khẽ hỏi: "Phó Uyên, thích mùi tin tức tố của ? Có thấy ngấy ?"
Giọng Phó Uyên khàn khàn đến kỳ lạ: "Không. Rất thích."
Quý Hạ cẩn thận hỏi: "Thế còn trang phục thỏ thỏ ? Có ghét ?"
Phó Uyên xoa nhẹ cái đuôi tròn nhỏ của thỏ con, : "Không ghét."
Cơ thể Quý Hạ mềm nhũn một cách kỳ lạ, nhưng cũng thả lỏng tâm trạng.
Lúc , cảm nhận môi nóng bỏng nơi cổ mút hôn, hôn dọc lên môi . Đầu Quý Hạ hôn đến mơ mơ màng màng.
Ngay đó, trời đất cuồng, đè xuống giường.
Ngày hôm , khi Quý Hạ tỉnh , giường chỉ còn một , Phó Uyên .
Quần áo từ lúc nào bằng áo ngủ thường ngày. Trên làn da lộ là dấu hôn và vết bầm tím của ngón tay.
Nhớ sự hỗn loạn đêm qua, Quý Hạ bốc cháy.
Cậu tìm bộ quần áo dài tay dài chân để . Vừa bước xuống giường hai bước, đùi trong vì ma sát khi mà chạm vết thương, chút đau.
Đêm qua, Phó Uyên nhận sự sợ hãi của , nên đến bước cuối cùng.
Chỉ là trầy da đùi trong của .
Cậu kiểm tra, chỗ trầy da bôi t.h.u.ố.c. Nghĩ đến là Phó Uyên giúp bôi, mặt đỏ bừng.
Sau khi trải qua, Quý Hạ cũng sự thấu hiểu sâu sắc với lời bác sĩ Trần : điều trị rối loạn tin tức tố quả thực dễ dàng bùng nổ.
Và một nữa cảm nhận sâu sắc rằng, Phó Uyên thì lạnh lùng và khắc nghiệt, nhưng thực chất là một vô cùng vô cùng dịu dàng.
Quý Hạ lục tủ quần áo nửa ngày, tìm thấy bộ quần áo cổ cao nào thích hợp cho mùa .
Dấu vết ái cổ thực sự quá rõ ràng, với trạng thái căn bản thể bước khỏi phòng, càng đừng đến việc bày quầy.
vì tích cóp thêm một ít tiền, cần thiết bắt tay .
Quý Hạ linh cơ khẽ động, cầm một chiếc khăn lông dài, quấn quanh cổ.
Cậu quan sát gương một lúc lâu, cảm thấy , trông tương tự hình ảnh các chú ở công trường, liền an tâm xuống lầu.
Xuống lầu, đầu tiên gặp là quản gia Từ.
Quý Hạ tự nhiên chào hỏi, đang chờ quản gia Từ đặt câu hỏi để lời biện hộ chuẩn sẵn.
Quản gia Từ thần sắc tự nhiên đáp , hề đưa bất kỳ nghi vấn nào về trang phục kỳ lạ của Quý Hạ.
Khi ăn sáng, Quý Hạ gặp thứ hai, dì Lâm.
Dì Lâm bưng sủi cảo hấp cho , thấy bộ dạng của , đầu tiên là sững sờ, cuối cùng lộ một nụ kỳ quái, trong mắt là thần sắc vui mừng.
Dì Lâm cũng hỏi.
Quý Hạ nhịn , tự lý do biên sẵn: "Hôm nay nóng, cháu sợ mồ hôi, nên quấn khăn lông để thấm hút mồ hôi."
Quản gia Từ: "Ừm. Biện pháp ."
Dì Lâm: "Hôm nay quả thực nóng."
Quý Hạ thở phào nhẹ nhõm, lý do của quả nhiên hợp lý.
Ăn sáng xong, Quý Hạ chuẩn bắt tay bánh mì. Khi rời khỏi phòng ăn, chiếc khăn lông quấn quanh cổ cẩn thận móc một vật trang trí treo tường, giật xuống trực tiếp.
Quý Hạ chú ý, loạng choạng một bước, thu hút ánh mắt của hai còn trong phòng ăn.
Không khăn lông che đậy, dấu vết ái rõ ràng cổ Quý Hạ phơi bày. Cậu hoảng sợ đầu , lúc thấy ánh mắt của quản gia Từ và dì Lâm dừng ở cổ .
Quý Hạ hổ đến mức tìm kẽ đất chui xuống, nhưng tìm thấy, chỉ thể hoảng loạn bỏ chạy.
Cậu trốn về phòng ngủ, ngượng ngùng lăn lộn giường. Một lát , nghĩ đến điều gì, liền gửi cho Phó Uyên một tin nhắn.
"Phó Uyên, xin đừng hôn cổ nữa."