Sau Khi Đối Thủ Một Mất Một Còn Phá Sản

Chương 2:

Chương 2:

 

Tôi và Giang Thiếu Tầm cũng coi như là thanh mai trúc mã, nhưng là loại có thù oán.

 

Lúc nhỏ anh ta rất đáng yêu, tôi vốn là người cuồng nhan sắc nên vừa túm được anh ta tôi đã hôn lên..

 

Nhưng anh ta trời sinh đã thích sạch sẽ, thường hay cau mày né tránh, còn nhìn tôi với vẻ mặt ghét bỏ.

 

Lớn hơn một chút, vào thời điểm tôi biết yêu lần đầu.

 

Tôi đã rung động trước dung mạo tinh xảo, lạnh lùng của anh ta.

 

Tôi cầm thư tình chạy đi định tỏ tình với anh ta, kết quả bị anh ta nhục mạ dữ dội:

 

“Triệu An Nhiên, không biết đầu óc cô toàn nghĩ cái quái gì vậy, thành tích kém như vậy còn muốn yêu đương, cậu không sợ ảnh hưởng đến người khác sao?”

 

Khoảnh khắc đó, lòng tự trọng bị tổn thương khiến tôi hoàn toàn ghét bỏ anh ta.

 

Tôi tiện tay nhét thư tình cho nam sinh đi ngang qua, sau đó túm cổ áo Giang Thiếu Tầm cãi nhau:

 

“Anh đợi đấy, tôi nhất định sẽ giỏi hơn anh!”

 

Sau đó, tôi nhẫn nhịn cố gắng học tập, ngày nào cũng thức khuya làm bài tập.

 

Chỉ trong vòng một năm, thành tích của tôi đã từ hạng bét vươn lên top đầu.

 

Thành tích tiến bộ, nhưng quan hệ giữa tôi và anh ta cũng trở nên tệ hẳn.

 

Tôi và anh ta tranh đấu mọi lúc mọi nơi.

 

Trong học tập, trong cuộc sống, giữa hai chúng tôi tất phải có một người đệ nhất.

 

Hôm nay anh ta giành được hạng nhất, ngày mai tôi nhất định phải đoạt lại.

 

Cứ như vậy, chúng tôi trở thành cặp đối thủ một mất một còn nổi tiếng.

 

Trong suốt mười mấy năm, chúng tôi luôn luôn ngang tài ngang sức.

 

Anh ta là người thừa kế tương lai của nhà họ Giang, còn tôi là tiểu thư của nhà họ Triệu.

 

Thế nhưng sau đó, cha của Giang Thiếu Tầm đầu tư thất bại, nhà anh ta phá sản.

 

Anh ta từ cậu ấm cô chiêu gia cảnh giàu có trở thành thanh niên bình thường trên lưng phải gánh khoản nợ.

 

Mọi người xung quanh đều chúc mừng tôi.

 

Đều nói tôi đã thắng anh ta.

 

Thế nhưng chỉ có tôi cảm thấy không vui vẻ chút nào.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận