SAU KHI ĐÁ VĂNG VỊ HÔN PHU, TA Ở BÊN SƯ TÔN

Chương 9: HẾT

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn thừa hiểu nhầm , nhưng cam tâm thừa nhận sai lầm của bản .

Ta canh đúng thời cơ, phóng thích ấn ký nơi chân mày. Tô Việt Ly t.h.ả.m thiết kêu gào, xác đòn tấn công của Thiên đạo đ.á.n.h nát thành sương khói. Đại Hắc bám sát theo phun Nghiệp Hỏa bừng bừng, thiêu sạch luồng hắc khí đang định tẩu thoát.

Bản thể c.h.ế.t, tà khí ẩn náu trong Thương Hồng còn kẻ điều khiển liền bay tán loạn ngoài. Những tàn lửa còn sót bỏ qua dù chỉ một tia tà khí .

Vực Ma cuối cùng c.h.ế.t thây.

Trên bầu trời xuất hiện mây ngũ sắc, trút xuống một cơn mưa vàng. Đây chính là điềm lành từ trời, thuộc về sự ban tặng của Thiên đạo.

Từ nay về , các vị đạo hữu trong giới Tu Chân phi thăng sẽ còn trở ngại.

23.

Sau khi phóng thích đòn tấn công của Thiên đạo, chút kiệt sức. Huyền Vô Trần bế thốc lên theo kiểu bế ngang hông, cũng chẳng buồn giãy giụa.

Thương Hồng khôi phục thần trí, chúng , thần sắc đầy đau đớn: "Dao Quang..."

Minh Duật điều, kéo Thương Hồng : "Là chúng với sư . Nếu ý chí chúng kiên định hơn một chút, cũng đến mức xảy chuyện như kiếp . Đi thôi, ngươi còn xứng với nữa ."

24.

Nhiều ngày , Huyền Vô Trần hỏi : "Dao Quang, con đối với chút..."

Ta Người định hỏi gì, nhưng khơi mào một chủ đề khác: "Người còn nhớ viên Phá Chướng Đan năm đó ?"

Người lập tức nhớ : "Ta nhớ."

Ta thẳng mắt Người: "Đó là thứ dùng m.á.u đầu tim nuôi dưỡng suốt bốn mươi chín ngày mới luyện thành."

Đồng t.ử Huyền Vô Trần run rẩy: "Xin con! Lúc đó cứ ngỡ Thương Hồng là ứng quẻ của con, khi đối mặt với con, luôn trốn tránh sự thật. Viên đan d.ư.ợ.c trân quý nhường , lẽ nó khó đến thế nào..."

Ta chống cằm, nghiêng đầu dáng vẻ xót xa cuống quýt của Người: "Vậy bây giờ, câu hỏi ban đầu của Người đáp án ?"

Huyền Vô Trần ngẩn , niềm vui sướng ngập tràn ánh mắt: "Dao Quang, ý con là con đối với cũng…?"

Ta trả lời, cũng chẳng gật đầu. Kỳ thực câu hỏi cũng từng tự hỏi chính . Đáp án nhận là, hóa thực sự nảy sinh hảo cảm với chính sư tôn của từ lúc nào .

đây cứ ngỡ đó là tình cảm kính trọng, sùng bái dành cho bậc trưởng bối. Đến nay, chuyện thảy đều rõ ràng.

25.

Thần Giám Các.

Lão quái sư mỉm đầy an ủi: "Thiên mệnh sở quy (ý trời định)."

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ truyện cổ đại khác của nhà up lên web Dammy ạ:

HOÀNG ĐẾ NGỐC NGHẾCH

Sau khi quân phản loạn giam cầm, gặp một tiểu thái giám to gan lớn mật. Hắn đặt cho một cái tên tục, còn bắt gọi là gia gia.

Hắn phò tá phục quốc, đột ngột qua đời.

Về , một lạ xuất hiện, ý đồ mạo danh . Ta mấy tin tưởng, bèn chất vấn: "Vậy ngươi xem, lúc mới gặp, ngươi bắt gọi ngươi là gì?"

Hắn nghiến răng gọi: "Gia gia!"

Chương 1:

1.

Phụ hoàng sợ gánh cái danh muôn đời là kẻ mất nước. Trước khi quân phản loạn tràn kinh thành, ông truyền ngôi cho Hoàng . Sau đó, hoàng nhường ngôi cho .

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Cả hai đều quân phản loạn c.h.é.m đầu tế cờ. Bởi lẽ tên tướng giặc rằng giữ Thái thượng hoàng chẳng để gì, chỉ cần lưu một tiểu hoàng đế là đủ.

Tướng giặc vốn mấy chữ, lời lẽ thô tục vô cùng. Vừa thấy , câu đầu tiên thốt chính là: "Chà, tiểu hoàng đế trông da dẻ mịn màng, còn mướt mát hơn cả các nàng tiên trong lầu xanh."

Người vô tâm, hữu ý. Ngay đêm đó, đẩy phòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-da-vang-vi-hon-phu-ta-o-ben-su-ton/chuong-9-het.html.]

Hắn thô bạo bóp lấy cằm , lắc qua lắc để ngắm nghía. Hắn tặc lưỡi: "Thật là uổng cho cái gương mặt ."

Thần sắc của trông quen thuộc, giống như thuở mỗi khi bụng đói, hồ Thái Dịch ngắm cá vàng.

Lúc đó, hình ảnh phản chiếu mặt nước cũng mang thần thái y hệt như . Chỉ thể chứ thể ăn, lỡ ăn là sẽ đ.á.n.h đòn.

Ta đang nghĩ thầm, rốt cuộc ai thể đ.á.n.h đòn ?

Chưa đợi nghĩ thông suốt. Hắn dùng ngón cái và ngón trỏ khoanh thành một vòng tròn, đặt lên môi ướm thử. Hắn hì hì: "Này, quỳ xuống."

Ta túm vạt áo, quỳ xuống hành lễ. Hắn dùng chân giẫm lên bàn tay đang áp mặt đất, "Ngoan ngoãn thế , chẳng lẽ là một kẻ ngốc?"

Hắn thật thông minh, đoán trúng phóc . Ta đúng là một kẻ ngốc.

Mùa Đông năm bảy tuổi, lăn một quả cầu tuyết thật lớn ở trong viện. Hoàng hỏi quả cầu từ , là do lăn . Huynh liền nước mắt ngắn dài tìm Phụ hoàng.

Phụ hoàng quở trách bất kính với Trữ quân, bắt quỳ giữa trời tuyết để tự kiểm điểm. Ta quỳ suốt một đêm, lầm thì chẳng nghĩ , nhưng khiến đầu óc đông cứng đến hóa khờ.

Từ đó về , hoàng luôn mang theo bên cạnh.

Nãi nương sợ nhận khờ khạo. Nên dặn bớt , nhiều.

Ta luôn khắc cốt ghi tâm lời dặn . Thấy tên tướng giặc vò nát mặt , cởi đai lưng, vẻ vướng víu.bTa bèn to gan đưa tay giúp một tay.

Hắn : "Nể tình ngươi cũng coi như điều, lão gia g.i.ế.c ngươi."

Xem , vẫn là nãi nương đúng. là khờ thì phúc của khờ.

Đai lưng cởi , lôi cái bô gầm giường đặt cạnh chân .

Hắn tiểu, mà túm lấy b.úi tóc của ấn xuống. Đao phủ ngoài chợ thịt cũng dùng cái thế . Rõ ràng mới g.i.ế.c mà?

Ta cho , đang định lên tiếng cầu xin. Thì bên cửa sổ đột nhiên một tiểu thái giám nhào .

Tiểu thái giám bản lĩnh, vung tay một cái, tên tướng giặc liền ngã lăn bất động. Ta sợ đến mức run rẩy, chống tay lên t.h.ả.m lùi về phía , "Đừng... đừng g.i.ế.c ..."

2.

Tiểu thái giám chắc chắn là một thích khách. g.i.ế.c , còn quan tâm hỏi ăn gì .

Ta lắc đầu, đưa mắt liếc trộm đĩa bánh ngọt bàn: "Đã mấy ngày ăn."

Tiểu thái giám: "Ai hỏi ngươi chuyện đó!"

Ta ngơ ngác chớp mắt. Hắn lấy bánh đưa cho : "Gọi gia gia ."

"Gia gia."

Tiểu thái giám khẽ nheo mắt, thở dài một não nề. Sau đó nép góc phòng tự lẩm bẩm một .

Ta khẽ khàng nhấm nháp miếng bánh, vểnh tai lên . Thoang thoảng gì đó về hệ thống, kẻ khờ, độ khó cao. Hắn còn nghiến răng nghiến lợi đây là cái giá khác.

Ta hiểu lời , cúi đầu gặm bánh tiếp, chợt phát hiện tên tướng giặc mở mắt. Hắn hiệu cho giữ im lặng.

Hắn bò dậy, nắm lấy cây mã tấu dựng ở đầu giường, lặng lẽ tiến gần tiểu thái giám.

Tiểu thái giám cho bánh, . Tướng giặc ấn đầu , là kẻ .

Ta nhấc cái đĩa lên, đập mạnh đầu tên tướng giặc. Tiếng động cảnh báo tiểu thái giám.

Hắn đầu , vung tay nhẹ nhàng một cái, khiến tướng giặc gục xuống. Lần , b.ắ.n một cây kim bạc.

Hắn hỏi: "Ngươi kẻ khờ ?"

" phân biệt ."

Hắn nhíu mày hồi lâu, vẻ miễn cưỡng thốt lên hai chữ "chốt đơn".

Tiểu thái giám tên là Ngọc Điểm Nhi. Hắn đặt cho một cái tên tục lọt tai, "Cửu Thiên Vạn (Chín Mươi Triệu), c.ắ.n mạnh chút ."

Ta sức nghiến c.h.ặ.t răng, c.ắ.n đến mức đôi môi sưng đỏ, bật cả m.á.u.

Bạn cần đăng nhập để bình luận