Mẹ chồng liếc một cái, ánh mắt tràn ngập sự đắc thắng của kẻ thắng cuộc.
" !"
Bà gắp thêm cho Lý Gia Hào: "Ngon thì ăn nhiều ."
Lý Gia Hào ăn lấy ăn để.
Đậu, khoai tây, đậu, khoai tây.
Một đĩa đậu, một đĩa khoai tây, một chén sạch sành sanh.
chỉ yên bên cạnh quan sát.
Nhìn ăn đến mức mồm mép bóng mỡ, chồng gắp thức ăn cho , thỉnh thoảng lườm đầy thách thức.
Cứ mỗi miếng nuốt xuống, nụ mặt bà chồng tươi thêm một phần.
im lặng.
Thôi thì tôn trọng phận của khác .
Đợi lúc về, mùng tám cục dân chính việc , sẽ là đầu tiên đến xếp hàng ly hôn.
Cuối cùng Lý Gia Hào cũng nuốt miếng khoai tây cuối cùng xuống, mãn nguyện ợ một cái rõ to.
"No quá , nấu ăn đúng là đỉnh thật."
Mẹ chồng hỉ hả dọn dẹp bát đũa.
Đột nhiên chẳng nữa.
ở để xem tối nay sẽ xảy chuyện gì.
Chồng nghênh ngang về phía .
Câu đầu tiên thốt là: "Biết ?"
ngẩng đầu, với vẻ đầy ngạc nhiên.
Cằm vểnh lên, với ánh mắt kẻ cả từ cao.
"Mẹ tính tình hiền lành lắm."
Hắn chậm rãi lên tiếng.
"Bà bảo nếu giờ cô điều mà quỳ xuống xin bà, ngày mai đưa bà lên phố mua mấy cái vòng vàng thì bà sẽ tha thứ cho cô."
đưa mắt qua , dừng bà chồng đang thu dọn bát đĩa bàn.
Tay bà khựng .
Cái đĩa tay lơ lửng giữa trung, đôi tai thì vểnh lên ngóng động tĩnh bên .
khẽ mỉm .
Đối diện với hai kẻ đang tràn đầy vẻ mong chờ , gằn từng chữ một: "Nằm mơ ?"
Tay chồng run lên, cái đĩa rơi "xoảng" một tiếng xuống bàn.
"Loạn , loạn thật !"
Bà ném mạnh cái giẻ lau xuống bàn, mặt mày đỏ gay đỏ gắt.
"Trên đời gì hạng con dâu nào dám ăn với chồng như thế hả?"
Bà vớ lấy cái chổi trong góc tường, nhét mạnh tay con trai .
"Con ơi! Hôm nay con nhất định dạy dỗ nó cho ! Không dạy bảo thì nó cái nhà ai mới là chủ ! Đàn bà là cái giống rẻ rách, cứ ăn đòn vài trận mới chịu ngoan ngoãn !"
lạnh lùng Lý Gia Hào.
Anh cầm c.h.ặ.t cây chổi, mắt dán c.h.ặ.t bụng .
Biểu cảm mặt đổi liên tục.
Có sự đấu tranh, vẻ do dự, và còn cả một chút... tức giận.
" cho cô thêm một cơ hội nữa đấy."
Anh nghếch cổ lên thách thức.
dậy, thong thả xắn tay áo ngoắc ngoắc ngón tay với .
"Nhào vô."
Anh ngẩn , chắc là ngờ chẳng hề sợ hãi van xin lấy một lời.
Cảm thấy chạm tự ái, mặt hầm hầm.
Anh nghiến răng, vung cây chổi lao về phía .
Giây tiếp theo.
Anh chỉ cảm thấy trời đất như đảo lộn.
Một tiếng "bịch" khô khốc vang lên, cả đo ván đất, lưng đập mạnh xuống sàn, cây chổi văng xa.
quỳ một gối đè lên n.g.ự.c , tay vẫn khóa c.h.ặ.t cổ tay mà vung tới.
Từ nhỏ bố cho học Judo.
Học suốt mười hai năm trời, đai đen hẳn hoi.
Loại đàn ông trói gà c.h.ặ.t như Lý Gia Hào, một chấp mười thằng cũng .
Chỉ là trong những năm ở bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-chong-an-phai-dau-que-chua-chin/chuong-3.html.]
Anh luôn đóng giả kẻ dịu dàng, chu đáo, bảo gì nấy.
Nên cũng chẳng cơ hội nào để bộc lộ trình độ võ thuật của .
Ai mà ngờ đầu tay là trong cảnh trớ trêu như thế .
"Cô buông !"
Lý Gia Hào vùng vẫy , mặt đỏ gay vì nghẹn, hai chân quẫy đạp loạn xạ.
buông.
Ngược , còn cưỡi lên , tay trái túm c.h.ặ.t cổ áo, tay giơ cao.
"Chát!"
Một cái tát giáng thẳng xuống má trái của ah .
"Chát!"
Thêm một cái tát nữa nổ đom đóm mắt má .
"Cứu với! Mẹ ơi! Mẹ cứu con!"
Anh bắt đầu gào t.h.ả.m thiết.
Mẹ chồng đực đó mất vài giây, như phát điên, bà vớ lấy cái ghế đẩu bên cạnh lao thẳng .
liếc mắt thấy bóng lao tới, nhanh ch.óng lăn sang một bên.
Cái ghế đẩu tay bà xé gió đập xuống.
"Rầm!"
"Hự!"
Cái ghế đập thật mạnh lên con trai quý t.ử của bà .
Lý Gia Hào phát một tiếng rên rỉ đau đớn, cả cuộn tròn , hai tay ôm khư khư lấy bụng, mặt trắng bệch còn giọt m.á.u.
Bà chồng lập tức hoảng loạn.
"Con ơi! Con con!"
Bà vứt cái ghế nhào tới, luống cuống sờ mặt, sờ bụng .
"Mẹ cố ý, đập c.h.ế.t cái con tiện nhân mà..."
sang một bên, lạnh lùng hai con bọn họ.
Kẻ thì đất kêu la oai oái.
Người thì quỳ bên cạnh lóc t.h.ả.m thiết.
Giọng vẫn bình thản như : "Lý Gia Hào, về chúng ly hôn ngay lập tức."
Mẹ chồng đột ngột ngẩng phắt đầu lên, mắt trợn trừng như mắt cá.
"Ly hôn? Cô đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, ly hôn thì còn thằng nào thèm rước nữa?"
sững .
Mang thai?
t.h.a.i từ bao giờ ?
Sao chính bản còn nhỉ?
chằm chằm Lý Gia Hào đang đất ôm bụng rên rỉ.
Ánh mắt né tránh một cách lộ liễu.
Trong chớp mắt, hiểu chuyện.
Hóa đây chính là lý do đưa về quê, thái độ ngoắt một trăm tám mươi độ như thế.
Hèn gì dám bắt nạt trắng trợn, chút kiêng dè.
Thì là tưởng m.a.n.g t.h.a.i nên chắc chắn thể chạy thoát .
Nghĩ đến đây, nhịn mà bật thành tiếng.
Mẹ chồng thấy thì ngơ ngác hỏi: "Cô cái gì?"
cúi xuống gã đàn ông vẫn đang oằn oại đất thong thả buông lời: "Lý Gia Hào, chỉ đùa với chút thôi. mua cái que thử t.h.a.i giả mạng, hai vạch đó là tự tay vẽ lên đấy. Không ngờ tin sái cổ như thế ?"
Biểu cảm mặt Lý Gia Hào lập tức đông cứng .
Anh đẩy bà sang một bên bật dậy, với vẻ tin nổi.
"Không thể nào! Rõ ràng chọc thủng..."
Anh đột ngột im bặt, nuốt chửng câu trong.
Dường như sực nhớ điều gì, sắc mặt tái mét chuyển sang xanh mét.
Khi nữa, trong mắt hiện lên một tia nịnh nọt thấy rõ.
"Vợ ơi..."
Anh lồm cồm bò dậy, xoa bụng tiến gần .
"Vừa là sai, em đừng để bụng nhé."
Anh đưa tay định nắm lấy tay .