Thấy mấy vị phu nhân ấp úng lời lẽ gì, Hoàng hậu lắc đầu than:
“Thực bổn cung chính là vì việc mà tới.”
“Bùi Ngự sử đang ở giữa triều đình kiện cáo Mạnh thị lang, Lý tự khanh cùng mấy vị đại nhân khác. Hiện tại Bệ hạ đang lôi đình thịnh nộ ở tiền điện, nên mới lệnh Thái t.ử theo bổn cung qua đây tìm hiểu tình hình .”
“Theo như lời các , là mấy vị tiểu công t.ử lừa gạt , đẩy tiểu cô nương nhà họ Bùi xuống vũng bùn .”
“Có đúng là như ?”
Đụng chạm đến chuyện triều chính, sắc mặt mấy vị phu nhân thoắt cái trắng bệch.
Chẳng còn gì để biện bạch, Hoàng hậu liền ôn tồn với :
“Bùi phu nhân, bổn cung để nữ quan đưa Niên Niên đến thiên điện y phục, như ?”
Ta tạ ơn ý của Hoàng hậu, rũ mắt lời.
Lúc rời điện, Triệu Quan Tố vội vã đuổi theo, thấp giọng thưa với mẫu hậu một câu:
“Nhi thần cũng cùng.”
Hắn sải bước nhanh nhẹn đến bên cạnh , đó mới chậm bước , kìm mà hiện lên chút ý .
Hắn nhiều điều hỏi.
Ví như tên của nàng là gì?
Phu quân của nàng đối xử với nàng ?
Nàng tìm nàng nhiều năm ?
Nàng nguyện ý hòa ly... tái giá ?
phía truyền đến tiếng nghẹn ngào đầy cam lòng của Thị lang phu nhân:
“Con trai thần lừa gạt nha đầu nhà họ Bùi là thật, nhưng sự thực cũng tuyệt đối trong sạch như lời con bé .”
“Trên con trai thần vết bầm tím do đ.á.n.h.”
“Đã đ.á.n.h trả thì coi như là đ.á.n.h đôi bên.”
“Dù cho Thái t.ử và Bùi phu nhân từng hôn ước, vì chuyện từ hôn mà lòng mang áy náy, thì cũng thể thiên vị một cách lộ liễu như thế chứ?”
Bước chân Triệu Quan Tố khựng .
Hắn bắt trọng điểm trong lời đó.
Gương mặt đầy vẻ ngỡ ngàng:
“... Hôn ước gì cơ?”
Ta nhịn mà nhíu mày.
Triệu Quan Tố rốt cuộc là giả ngốc, là thật sự quên ?
Chuyện từ hôn như , mà cũng dễ dàng quên ?
Thế là cau mày, nhấn mạnh từng chữ với :
“Điện hạ, là Tống Minh Chiêu.”
“Là Tống Minh Chiêu từng từ hôn.”
Bên tai như tiếng ong vang lên.
Sắc mặt Triệu Quan Tố trở nên trống rỗng.
Hắn đột nhiên sững .
Thấy Triệu Quan Tố ngây dại năng gì, chẳng rõ đang nghĩ cái gì, dứt khoát màng tới nữa.
Ta mím môi, đầu với Thị lang phu nhân vẫn còn đang dây dưa:
“Thứ nhất, Niên Niên và bao giờ con bé động thủ. Những gì Thái t.ử chứng thực, cũng chỉ là thấy sự thật Niên Niên công t.ử ức h.i.ế.p.”
“Chỉ bấy nhiêu thôi, thiên vị ở chỗ nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sai-lam-gap-go-dung-luc-thanh-than/chuong-5.html.]
“Ngược là Mạnh phu nhân, chẳng những thừa nhận việc lừa gạt, mà còn thừa nhận công t.ử tay với Niên Niên.”
Không đợi bà phản bác, lạnh lùng tiếp:
“Thứ hai, luật lệ ghi: Phàm khi gặp kẻ hung ác bạo ngược, hành hung khiến tính mạng nguy khốn trong sớm tối, bất đắc dĩ mà chống trả khiến kẻ đó thương vong, thì bàn tội.”
“Chiểu theo luật pháp, dù lúc đó Niên Niên lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t công t.ử, thì đó cũng gọi là đ.á.n.h g.i.ế.c .”
“Mà gọi là tự vệ, là vô tội.”
“Chỉ vì tháng phu quân dâng tấu vạch tội triều, hai vợ chồng bà liền ôm hận trong lòng, xúi giục công t.ử trả thù con gái .”
“Đừng hiện tại phu quân đang ở điện thượng tấu tham bản, dù , thì hôm nay cũng định đ.á.n.h trống đăng văn, đến mặt Thiên t.ử đòi một lẽ công bằng.”
“Thế nào, Thị lang phu nhân còn điều gì với nữa ?”
Thấy bà như tro tàn ngã bệt xuống đất, thu hồi ánh mắt, khẽ gật đầu, nhẹ giọng :
“Nghĩ chắc là còn gì nữa .”
Ta xoay , dắt Niên Niên định rời .
Đi mấy bước, thấy Triệu Quan Tố vội vã đuổi theo.
Hắn nắm lấy cổ tay , thần sắc cứng đờ:
“Ta...”
Niên Niên hiếu kỳ :
“Hóa ngài chính là Thái t.ử.”
“Con nhớ ngài , lúc ở cổng thành họ gọi ngài là Thái t.ử điện hạ.”
“Ngài chính là vị quan lớn giúp con và a mẫu kinh ở cổng thành khi đó ?”
Triệu Quan Tố rõ ràng cũng nhớ cuộc gặp gỡ tình cờ ngày hôm , gắng gượng :
“Ta và a mẫu con còn vài lời , con cứ theo tỷ tỷ nữ quan đồ nhé, ?”
Niên Niên theo , mà về phía .
Ta an ủi gật đầu với con bé, hiệu cho nó theo nữ quan.
Nghĩ những chuyện khớp với Triệu Quan Tố bấy lâu nay.
Ta cũng đại khái hiểu .
Lúc ở mái hiên đình trúc, căn bản nhận chính là Tống Minh Chiêu từng từ hôn.
Hắn chắc chắn là thực sự coi thành vật thế của trong lòng .
Cho nên khi từng hôn ước với , mới hối hận và chấn động đến .
Ta gỡ tay Triệu Quan Tố , lùi một bước giữ cách với , nhíu mày cẩn trọng :
“Điện hạ, và trong lòng của ngài vài phần giống .”
Nhật Nguyệt
“Vị cô nương ngài gặp ở Giang Nam năm đó, đại khái là bà con xa bên ngoại của .”
“Nếu ngài thực lòng thích nàng , thể giúp ngài tìm kiếm.”
“Không cần thiết đầu tìm để kẻ thế .”
Lời là vô cùng khách khí .
bỗng nhiên lên tiếng ngắt lời:
“... Không thế .”
Triệu Quan Tố thần tình u tối, gian nan thốt :
“Năm Sùng Đức thứ mười tám, tháng Sáu, thư viện Nhạc Lộc xảy hỏa hoạn.”
“Có một vị cô nương xông thư các cứu hỏa.”
“Đêm đó, là nàng ?”
Lần đến lượt ngỡ ngàng.