Sao khác với lời bà đồng phán thế nhỉ? Rõ ràng bà chắc chắn là con trai mà.
Sắc mặt trắng bệch, kéo tay áo bố: "Đại Chí, em, em vẫn thể đẻ nữa mà."
"Phải đẻ! Phá cái t.h.a.i tiếp!"
Vì bố nghiêng về phía nên rõ ràng thấy khóe miệng ông nhếch lên một độ cong, trong ánh mắt lóe lên tia sáng hưng phấn quỷ dị.
Ban đêm, trời tối đen như mực. Mưa như trút nước, đập mái nhà kêu lộp độp.
Tiếng mưa hoà lẫn tiếng phụ nữ kêu than ai oán.
"Mẹ, ơi, con xin ..."
Trong phòng, đang giường mặt mày trắng bệch, vệt nước màu nâu sẫm chảy từ khóe miệng xuống n.g.ự.c. Còn bà nội đang cầm bát t.h.u.ố.c định đổ tiếp bát thứ hai cho .
"Bà, bà ơi, cháu hỏi bà đồng . Bà đồng bảo cái t.h.a.i của chắc chắn là con trai. Trong mệnh của con trai mà." lao tới ôm c.h.ặ.t lấy đùi bà nội ngăn cản bà.
"Con Đại Nha cút ngay! Máy móc trong bệnh viện còn soi nhầm chắc." Bà nội dùng sức đạp khiến đầu đập góc tường, tối sầm cả mắt mũi, hồi lâu vẫn bò dậy nổi.
"Bố, bố... bà nội g.i.ế.c em trai !" gân cổ lên hét lớn, hy vọng bố thể đến cứu .
Bà đồng phán chuẩn lắm.
Bà trong mệnh của hai đứa con trai.
gào khản cả cổ nhưng chỉ thể trơ mắt bà nội đổ ba bát t.h.u.ố.c lớn miệng xách cái hũ ngoài.
"Mẹ, ..." lảo đảo bò đến bên giường, dùng sức lay .
Đôi mắt vô hồn của bà cuối cùng cũng tụ chút ánh sáng, nở nụ thê lương: "Làm con sợ , Hân Hân."
Mẹ giơ tay xoa đầu nhưng cơn đau ập đến quá dữ dội, đau đến mức bà co rúm , giống như một con cá thiếu nước sắp c.h.ế.t.
Đến khi cơn đau qua , phần của m.á.u me đầm đìa.
vội vàng bưng một bát nước ấm, mớm từng chút cho bà.
"Mẹ, tội gì khổ thế ? Nếu chịu nổi thì bỏ trốn . Mẹ cứ mãi sinh con trai thì thế nào? Sao họ tin m.a.n.g t.h.a.i em trai chứ? Con rõ ràng hỏi bà đồng mà."
Mẹ khó nhọc giơ tay xoa tóc : "Mẹ trốn thì Hân Hân của ? Bây giờ dù đau đớn nhưng ít còn thể ở bên cạnh con."
"Hân Hân, nếu con chôn em thì chôn cạnh em thứ ba nhé. Hai chị em ở cùng cũng bạn bè."
ngậm nước mắt gật đầu đồng ý. Lau rửa cho xong xuôi, mới thời gian đến bào t.h.a.i giường.
Đó là một bào t.h.a.i phát triển thiện.
Đầu to tướng, mặt lờ mờ hình dáng ngũ quan.
Cũng to cỡ bé thứ ba trôi .
nhớ nhầm thì mới m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng...
chằm chằm bé thứ tư giường mà cảm thấy khó hiểu.
"Con mụ thối tha, ồn ào c.h.ế.t ." Giọng bố vang lên ngoài cửa.
"Bố..." lí nhí gọi ông.
"Kêu cái gì mà kêu, coi chừng tao quất cho bây giờ."
Bố đẩy cửa bước , lông mày nhíu c.h.ặ.t .
Khi ông rõ bào t.h.a.i giường liền sải bước tới, nâng niu bé thứ tư tay một cách cẩn thận từng li từng tí.
"Cục cưng của bố đây . Tịnh , em vất vả ." Bố vỗ vỗ chiếc bụng vẫn kịp xẹp xuống của .
"Em nghỉ ngơi cho khỏe, mau mau cố gắng chửa cho đứa con trai."
lờ mờ một cảm giác rằng thứ bố và bà nội cầu mong chẳng là con trai mà chỉ đơn thuần là...
Mẹ tỏ lời bố, đỏ mặt cúi đầu: "Đại Nha vẫn còn ở đây mà..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ruou-thuoc/chuong-4.html.]
"Tịnh, em nghỉ ngơi , phiền em nữa. Đại Nha, mày theo tao."
Bố nâng niu bé thứ tư tay định .
sững sờ, trong lòng đoán bố gì bèn rụt cổ dám lên tiếng, ánh mắt hướng về phía .
Mẹ rưng rưng nước mắt, khẽ lắc đầu với .
"Mày điếc !" Bố tát một cái đầu quát: "Nhanh cái chân lên!"
đành theo ông bếp.
"Chí , thứ lỗ vốn rớt ?" Bà nội khoác áo .
"Rồi, bà về ngủ ."
Chữ cuối cùng bố nhấn mạnh, dường như cố ý nhắc nhở điều gì đó, xong liền dẫn thẳng bếp.
Ánh mắt độc địa của bà nội như xẻo thịt từ xuống.
"Con đĩ già đẻ con đĩ non. Thứ đê tiện."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
hiểu chuyện gì mà tranh giành? Cũng chẳng chuyện gì.
Nếu sợ bố đ.á.n.h, cho tiền cũng chẳng thèm .
7
Vừa bước bếp, thêm nắm củi lò, chuẩn đun nước.
"Mày cái gì thế?" Bố đạp một cái eo .
suýt thì ngã chúi bếp lò, một lọn tóc lửa l.i.ế.m xoăn tít , bốc mùi khét lẹt khó chịu.
Chính cú ngã giúp phát hiện một mảnh giấy cháy hết trong lò.
lén nhét nó trong túi áo.
"Bố, con đun nước rửa cho em tư."
"Rửa cái gì mà rửa! Lớp sáp t.h.a.i nhi là bảo bối đấy, đồ ngu. Làm trực tiếp luôn."
Bố lấy từ trong góc một bọc vải đỏ mở . Bên trong là những cây kim thép mảnh dài mà từng thấy đây.
"Bố, cái để gì?" run lẩy bẩy.
"Châm. Châm nát nó cho tao, bỏ sót chỗ nào."
"Con, con dám..."
Bố cầm lấy kim thép đ.â.m thẳng .
Đầu kim mảnh dài cắm sâu da thịt , đầu tiên là cảm giác tê ngứa, đó là đau thấu tim gan.
Thế vẫn hả giận, bố châm thêm vài cái nữa : "Giống như thế , ? Không thì tao thêm mấy nữa cho mày xem."
"Con , con ..." uốn né tránh nhưng dám cử động quá mạnh, sợ chọc giận bố.
Cực chẳng , đành c.ắ.n răng nhận lấy cây kim thép.
"Châm cho sâu , nông quá thì m.á.u ." Bố bên cạnh nhắc nhở.
nghiến răng, dùng sức đ.â.m xuống.
Khi kim đ.â.m làn da nhăn nheo của em tư, thấy tiếng trẻ con thút thít, dường như đang kêu đau quá đau quá.
Đồng tiền xu đeo n.g.ự.c bắt đầu nóng lên, sống lưng bỗng dưng lạnh toát, mũi kim lệch đ.â.m sâu tay .
"Đồ vô dụng!" Đầu cốc mạnh một cái.
Bố, ông thấy ?