Cậu nhớ hôm ở Ngự Thiện Phường, Chu Mộ Thanh : " vì ." Biết thì , nhưng cũng chẳng ý nghĩa gì.
Trần Cảnh Hành cũng vì . Biết vui, một gánh vác, trong căn nhà lớn tồn tại như một cái bóng. cũng vô ích, Trần Cảnh Hành vẫn bận thì cứ bận, vẫn về nhà thì cứ về.
Có Trần Cảnh Hành ở nhà. Hơn mười giờ đêm, nấu một bát mì mang . Trần Cảnh Hành đang kịch bản trong thư phòng, đầu cũng ngẩng, chỉ để đó . Cậu đặt bát mì xuống bàn, vài giây, nhưng vẫn ngẩng lên, liền lặng lẽ rời .
Sáng hôm thức dậy, bát mì vẫn còn nguyên bàn, đũa cũng từng động tới. Cậu đổ mì , rửa sạch bát, những việc cần như thường.
Khi , thấy gì sai. Trần Cảnh Hành bận, hiểu. Áp lực lớn, hiểu. Việc cưới là do gia đình sắp đặt, tự nguyện, cũng hiểu.
Hiểu thì vẫn là hiểu, nhưng những đêm tỉnh giấc giữa khuya, bên cạnh trống nửa giường, vẫn chỉ thể mở mắt trần nhà, mãi cho đến khi trời sáng.
Sau đó cũng còn nữa. Trần Cảnh Hành về cũng thôi, cứ ngủ phần .
Những ngày tháng như thế kéo dài hai năm. Hai năm , Trần Cảnh Hành c.h.ế.t, thủ tiết, cuộc sống vẫn cứ trôi qua như .
Cậu từng nghĩ cả đời sẽ như thế.
Nếu đêm mưa hôm đó, ma xui quỷ khiến mà lầu của Chu Mộ Thanh.
Sáng ngày thứ tư, Tô Mạch dậy sớm, sân dạo một vòng. Mưa tạnh từ lâu, trời quang, ánh nắng chiếu lên ấm áp. Hoa quế gần tàn, mặt đất rơi đầy một lớp vàng óng, dẫm lên mềm mại.
Cậu gốc hoa quế, chợt tiếng mở cửa cổng, đầu , Chu Mộ Thanh ở đó, tay xách hai túi đồ.
"Ăn sáng ?"
Tô Mạch lắc đầu.
Chu Mộ Thanh bước tới, đưa túi cho , là bữa sáng, vẫn còn ấm.
"Vào ăn ." .
Tô Mạch nhận lấy, theo nhà.
Chu Mộ Thanh xuống ở phòng khách, đưa mắt quanh. Tô Mạch đang xem gì, xem ba ngày qua sống thế nào. Căn phòng sạch sẽ, ngày nào cũng dọn dẹp, chẳng gì để soi.
"Thế nào?" Chu Mộ Thanh hỏi.
"Cũng ."
Chu Mộ Thanh gật đầu, hỏi thêm.
Tô Mạch đối diện , mở túi đồ ăn sáng. Bánh quẩy vẫn còn giòn, sữa đậu nành vị ngọt. Cậu ăn chậm rãi, ăn lén Chu Mộ Thanh.
Chu Mộ Thanh tựa sofa, đang nghĩ gì. Hôm nay ăn mặc khá tùy ý, áo len xám đậm, quần đen thường ngày, tóc vuốt, mềm rũ xuống trán. Trông trẻ hơn TV, cũng trẻ hơn so với hôm ở nhà họ Trần.
Tô Mạch ăn xong miếng bánh quẩy cuối cùng, gói túi . Chu Mộ Thanh bỗng : "Chiều nay lịch khám, đưa ."
Tô Mạch khựng : "Khám gì?"
"Khám thai."
Tô Mạch im lặng.
Cậu m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng, nhưng từng khám nào.
Ban đầu là do , là do cũng dám . Cậu sợ nhà họ Trần phát hiện, sợ gặp quen, sợ đủ thứ, cứ thế kéo dài đến bây giờ.
Chu Mộ Thanh : "Trước giờ nào?"
Tô Mạch lắc đầu.
Chu Mộ Thanh trầm mặc một lúc, dậy: "Hai giờ chiều, đến đón ."
Nói xong bước ngoài. Tô Mạch theo bóng lưng , bỗng gọi: "Chu Mộ Thanh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/qua-phu-nha-hao-mon-mang-thai-dua-con-cua-da-nam-nhan/chuong-5.html.]
Chu Mộ Thanh dừng , đầu. Tô Mạch há miệng, gì đó, nhưng gì.
Chu Mộ Thanh chờ một lát, xoay .
Tô Mạch đặt tay lên bụng, . Ánh mắt giống hệt đêm mưa hôm lầu , mơ hồ, do dự, phảng phất chút chờ đợi.
Chu Mộ Thanh một lúc, bước tới, dừng mặt. Anh giơ tay lên, Tô Mạch theo bản năng lùi một chút. Bàn tay khựng giữa trung, dừng một nhịp, vẫn hạ xuống, đặt lên tóc , nhẹ.
“Đợi .” Chu Mộ Thanh , rút tay về, rời .
Tô Mạch yên tại chỗ, tiếng cổng sân mở đóng .
Trên tóc vẫn còn vương chút ấm áp.
—
hai giờ chiều, Chu Mộ Thanh đến, đeo kính râm và khẩu trang.
Anh tự lái xe đưa Tô Mạch đến bệnh viện, suốt đường gì. Tô Mạch ghế phụ, ngoài cửa sổ. Hàng cây ngô đồng ven đường rụng lá gần nửa cây, gió thổi qua là rơi xuống lả tả.
Bệnh viện phía tây nam, là một tòa nhà lớn, cổng tấp nập. Chu Mộ Thanh đỗ xe xong, vòng sang mở cửa cho .
Tô Mạch xuống xe, cánh cửa kính mặt, bỗng thấy căng thẳng. Chu Mộ Thanh bên cạnh hỏi: "Sao ?"
Tô Mạch lắc đầu, bước trong. Chu Mộ Thanh theo, giữ cách nửa bước phía , nhanh chậm.
Đăng ký, xếp hàng, chờ gọi tên. Chu Mộ Thanh cạnh . Có nhận , lén , thì thầm chỉ trỏ. Anh như thấy, vẫn bình thản việc của .
Đến lượt Tô Mạch , Chu Mộ Thanh cũng dậy.
"Người nhà thể cùng," bác sĩ .
Chu Mộ Thanh liếc Tô Mạch một cái.
[Bản edit thuộc về page Cung Thanh Vũ. Đứa nào reup đứa đó ẻ chảy suốt đời 凸(`0´)凸]
Tô Mạch lên tiếng.
Chu Mộ Thanh liền theo .
Khi siêu âm, Tô Mạch giường, vén áo lên, để lộ bụng tròn. Bác sĩ bôi gel lên, lạnh, khẽ run.
Chu Mộ Thanh bên cạnh, màn hình.
Bác sĩ chỉ hình ảnh đó: đây là đầu, đây là tay, đây là chân… thứ đều , phát triển .
Tô Mạch hiểu những thuật ngữ chuyên môn, chỉ chăm chăm màn hình. Trong khối hình mờ mờ , một sinh linh nhỏ đang cử động, nhích từng chút một.
Đó là đứa bé trong bụng .
Cậu m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng, đây là đầu tiên thấy.
Bác sĩ : "Nghe tim t.h.a.i nhé."
Cô đặt một thiết lên bụng Tô Mạch. Trong phòng vang lên một tràng âm thanh dồn dập, như vó ngựa con đang chạy, thịch thịch thịch, thịch thịch thịch.
Tô Mạch sững .
Đó là nhịp tim.
Là nhịp tim của đứa bé trong bụng .
Cậu cũng hiểu vì mà mắt bỗng đỏ lên.
Bác sĩ xong kiểm tra, dặn dò vài câu, hẹn tuần . Tô Mạch dậy, kéo áo xuống, cúi đầu, dám ai.
Chu Mộ Thanh đỡ xuống giường. Tô Mạch vẫn cúi đầu, nước mắt rơi xuống.
Cậu đang vì điều gì, chỉ là khi thấy tiếng tim , nước mắt liền kìm . Bảy tháng, một giấu giếm, một gồng gánh, một sợ hãi. Chưa từng nghĩ rằng trong bụng là một sinh mệnh sống, tim đập, sẽ lớn lên, sẽ cử động.