"Chuyện gì thế ? Điềm gở, điềm đại hung !"
Giữa lúc ồn ào náo loạn, bỗng một cất giọng cao v.út: "Đây chính là Thiên thượng cảnh cáo! Hoàng đế thất đức, xứng trị vì thiên hạ!"
Xương Ninh Hầu dắt theo Lâm Trường Chu sải bước tiến lên phía bách quan, hành lễ với Hoàng đế: "Kính xin Bệ hạ ban bố 'Tội kỷ chiếu' (chiếu chỉ tạ tội), thoái vị nhường hiền để dập tắt cơn thịnh nộ của trời cao!"
Hoàng đế sắc mặt đổi, bình thản hỏi: "Xương Ninh Hầu nghĩ rằng, Trẫm nên nhường ngôi cho ai?"
"Bệ hạ gối con nối dõi, trong hoàng thất chỉ còn một đủ sức gánh vác đại nhiệm. Kính xin Bệ hạ nhường ngôi cho Tuyên Vương điện hạ!"
Lời dứt, trong hàng ngũ bách quan liền vài bước phụ họa: "Cầu Bệ hạ nhường ngôi cho Tuyên Vương điện hạ!"
Tuyên Vương khoan t.h.a.i bước , chậm rãi tới mặt Hoàng đế: "Mời Bệ hạ nhường ngôi. Đợi đến khi đăng cơ nhất định sẽ chấn hưng triều dã, trả cho bách tính một thời thịnh thế thái bình."
Hoàng đế đối mặt với kẻ đang nắm chắc phần thắng mắt, khí thế chẳng hề thua kém: "Nếu Trẫm đồng ý?"
"Trời xanh công nhận ngươi, lẽ nào ngươi đối đầu với cả thiên hạ ?"
Vừa dứt lời, giữa đám quan viên bỗng vang lên tiếng kinh hô: "Cá chép cử động !"
30.
Chỉ thấy trong ngự trì, những con cá chép còn nổi bụng trắng bỗng sống , chúng bơi lội tung tăng, dần dần kết thành bốn chữ "Thiên Thu Vạn Đại".
Bách quan đồng loạt quỳ lạy, hô vang vạn tuế. Sắc mặt Tuyên Vương đại biến, biến cố bất ngờ đ.á.n.h cho trở tay kịp. Hoàng đế cao, uy nghi bất khả xâm phạm: "Trẫm đắc thiên mệnh, là chính thống! Lũ loạn thần tặc t.ử, dám loạn xã tắc của !"
Tuyên Vương thẹn quá hóa giận, xé rách mặt nạ thì thèm che giấu nữa: "Người !"
Lão phất tay một cái, tế đàn lập tức một toán giáp binh bao vây c.h.ặ.t chẽ.
"Ngươi thiên mệnh thì ? Ta mới là kẻ thắng cuối cùng! Cấm Vệ Quân trong cung sớm của đ.á.n.h tráo. Ngoài thành còn năm vạn đại quân, trong thành vỏn vẹn ba vạn thủ quân lấy gì đấu với ! Tiểu t.ử, hôm nay chính là ngày giỗ của ngươi!"
"Hoàng thúc cứ chắc chắn như ?" Ta thong thả bước lên song vai cùng Hoàng , Tuyên Vương với nụ như như .
"Ngươi là ai?" Tuyên Vương kinh nghi bất định, ngơ ngác .
"Huy Ninh bái kiến Hoàng thúc."
"Ngươi c.h.ế.t?!" Tuyên Vương mặt cắt còn giọt m.á.u, lảo đảo lùi mấy bước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phuong-hoang-tai-sinh-hoi-trieu/chuong-12.html.]
"Không, c.h.ế.t . trời xanh rủ lòng thương, cho một cơ hội sống để đích tới đòi mạng ông."
Ta dứt lời, toán binh mã của Tuyên Vương liền một nhóm tướng sĩ khác bao vây ngược . Đó Cấm quân, mà là tinh binh từ biên cương trở về, những trui rèn bách chiến ngoài sa trường.
"Sao thể như !" Tuyên Vương hoảng loạn, sắc mặt xám như tro tàn.
Ta mỉm , thản nhiên mân mê chuỗi hạt nơi cổ tay: "Binh mã của ông ở ngoài thành, lúc chắc đang giao chiến với thủ quân hoàng thành cùng chín ngàn tinh binh trướng Tạ tướng quân. Hoàng thúc, ông đoán xem, ai sẽ thắng?"
Tạ Vân Quy thống lĩnh, bách chiến bách thắng. Đáp án quá rõ ràng. Tuyên Vương tuyệt vọng nhắm mắt, khi mở nữa tràn ngập sát khí: "Muốn khoanh tay chịu trói? Đừng hòng!"
Tuyên Vương rút kiếm đ.â.m tới, Hoàng vô thức chắn . Ta lách , cùng Hoàng mỗi một kiếm đ.â.m xuyên qua lão.
"Hoàng thúc, thù của báo. Nợ của Phụ hoàng, ông hãy tự xuống mà tạ tội ."
Năm xưa Phụ hoàng băng hà thể liên quan đến Tuyên Vương, nay cuối cùng cũng thể tự tay hạ thủ.
31.
Tuyên Vương c.h.ế.t, thuộc hạ của lão cũng còn dám ngoan cố chống cự, bộ quỳ xuống đầu hàng.
Hoàng , hốc mắt ửng đỏ: "A tỷ, chúng thắng ."
Ta gật đầu, khen ngợi như thuở còn thơ: "Làm lắm."
Đứa năm xưa luôn chạy theo lưng đòi bảo vệ, nay trưởng thành thành một bậc Quân vương oai phong lẫm liệt. Lòng vô cùng an ủi.
Cuộc phản loạn nhanh ch.óng dập tắt. Xương Ninh Hầu Phủ cùng những quan viên cấu kết với Tuyên Vương đều phán tru di cửu tộc. Ngày hành hình, Hoàng phong Trấn Quốc Trưởng Công Chúa.
"A tỷ, tỷ hãy ở trong cung. Đệ sẽ chiêu cáo thiên hạ, tỷ công dẹp loạn, vĩnh viễn hưởng vinh hoa tôn quý của Trưởng công chúa."
Trạm Én Đêm
Ta lắc đầu nhẹ: "Đệ giờ thể tự gánh vác tất cả, trấn giữ giang sơn , tỷ yên tâm. Kiếp tỷ mang vai gánh nặng Trưởng công chúa, một khắc cũng dám buông lơi. Nay may mắn sống một , tỷ ích kỷ một phen, sống cho chính ."
Hoàng ngẩn ngơ , trong mắt thoáng qua vẻ nỡ, nhưng cuối cùng cũng thỏa hiệp thở dài một tiếng: "Được, trời đất bao la, xin tỷ hãy ngắm một chút. Đệ sẽ vì tỷ mà giữ vững thiên hạ thái bình , chỉ mong tỷ đừng quên đường về nhà. Dù đến cũng gửi thư cho , sẽ đem đồ nhất trong cung gửi cho tỷ…"
"Không cần !" Ta véo nhẹ mặt , "Đệ hãy một Minh quân cho , đừng loạn đến mức tan hoang cả hoàng cung."
"Ồ..." Đệ ỉu xìu gật đầu, kéo tay áo nhỏ, " vẫn đem những gì nhất cho tỷ..."