3
“Trình cô nương ở đây gì ?”
Giọng quen thuộc cắt ngang dòng hồi ức của .
Đến khi hồn.
Tề Thanh Nghiễn mặt .
Ta định tâm thần, khách sáo mà xa cách :
“Chỉ là thấy ngột ngạt, ngoài hít thở một chút thôi.”
Vừa trong yến tiệc đông , đều vây quanh Tề Thanh Nghiễn mà chuyện trò.
Ta mà càng lúc càng bức bối.
Đành chạy ngoài tìm chỗ yên tĩnh.
Ai ngờ còn kịp , gặp Tề Thanh Nghiễn .
Chàng dường như ý nhường đường.
Chỉ đó, ánh mắt rơi mặt , như đang nhận điều gì.
Một lúc lâu , mới chậm rãi lên tiếng:
“Trình cô nương lúc nãy trong tiệc, lâu.”
Tim thắt .
Hóa khi đó nghiêng đầu, thật sự thấy .
Ta đè nén đầu ngón tay đang căng cứng, hạ mắt, bình thản :
“Tề công t.ử phong thái như tiên, trong tiệc công t.ử nhiều.”
Tề Thanh Nghiễn trầm mặc một lát.
Ta cùng thêm bất kỳ liên quan nào nữa.
Bèn nở một nụ khách sáo xa cách.
“Tiểu nữ với công t.ử vốn quen , chỉ là ngưỡng mộ tài danh của công t.ử, nên thêm hai mà thôi.”
“Nếu mạo phạm, xin công t.ử thứ .”
Nói xong nghiêng , định vòng qua bên cạnh mà .
Ngay khoảnh khắc lướt qua .
Cổ tay nắm lấy.
Lực đạo nặng, nhưng mang theo sự kiên định cho phép thoát .
Ta cứng đờ tại chỗ.
Giọng từ đỉnh đầu truyền xuống.
Rùa
“Trình cô nương dường như sợ .”
“Ta trông đáng sợ lắm ?”
Không .
Không hề đáng sợ.
Ngược .
Gương mặt quá , đến mức khiến lòng rối loạn.
Ta đáp lời.
Tề Thanh Nghiễn bỗng bước gần hai bước.
Ta theo bản năng lùi một bước.
Chàng dừng .
Ánh mắt dừng mặt , bình thản quan sát một lúc, bỗng nhiên .
“Trình Ương, vì nàng sợ ?”
Không sợ.
Mà là áy náy.
Ta nợ Tề Thanh Nghiễn một mạng.
Kiếp , dùng cả đời để trả.
Kết cục chẳng như mong .
Kiếp nghĩ thông.
Báo ơn nhất, là rời xa.
Là mỗi tự vui, ai nợ ai.
Ta khiến giọng đủ bình tĩnh.
“Tiểu nữ sợ công t.ử.”
“Chỉ là danh tiếng của công t.ử quá lớn, tiểu nữ sợ quá gần, ý thấy truyền lời đồn đãi.”
“Dù gia thế nhà họ Trình chúng cao, chịu nổi những điều .”
Lực tay Tề Thanh Nghiễn buông lỏng.
Ta nhân cơ hội rút tay về, lùi hai bước giữ cách.
“Tề công t.ử nếu còn việc gì, tiểu nữ xin về trong tiệc .”
Không đợi trả lời, xoay rời thật nhanh.
Đi vài bước, tim vẫn đập nhanh đến mức bình thường.
Sau lưng, một ánh nóng rực thiêu đốt.
Ta dám đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phu-quan-tro-nen-tu-ti-sau-khi-song-lai/chuong-2.html.]
Tề Thanh Nghiễn của kiếp , vì chú ý đến ?
Rõ ràng kiếp trong thọ yến, căn bản đến.
Rõ ràng chúng nên bất kỳ giao điểm nào lúc .
Trở trong yến tiệc.
Mẫu thấy thất thần, khẽ hỏi .
Ta lắc đầu.
Rất nhanh, Tề Thanh Nghiễn cũng .
Sắc mặt .
Khiến những quý nữ cũng dám tiến lên bắt chuyện nữa.
4
Khi thọ yến tan, trời gần hoàng hôn.
Ta đỡ mẫu lên xe ngựa.
Khoảnh khắc màn xe buông xuống, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
xe còn khỏi đầu ngõ dừng .
Giọng xa phu vọng qua rèm:
“Phu nhân, phía một cỗ xe ngựa chặn đường.”
Mẫu vén một góc rèm, lập tức khẽ sững .
“Là xe của nhà họ Tề.”
Tim nhói lên.
Tề Thanh Nghiễn ở đầu ngõ.
Áo trắng hơn tuyết, phong thái như họa.
Chàng bước về phía xe của chúng .
Mỗi bước .
Tim trầm xuống thêm vài phần.
“Trình phu nhân.”
Tề Thanh Nghiễn cửa sổ xe, tiên thi lễ với mẫu .
Tư thái đoan chính, thể bắt bẻ.
Mẫu mỉm đáp:
“Tề công t.ử, việc gì ?”
Ánh mắt Tề Thanh Nghiễn lướt qua mẫu , dừng .
“Vừa vô ý mạo phạm Trình cô nương, đặc biệt đến tạ .”
Chàng từ trong tay áo lấy một chiếc hộp gấm nhỏ tinh xảo.
“Một chút lòng thành, mong Trình cô nương nhận cho.”
Mẫu , , trong mắt thoáng qua ý khó đoán.
Ta nhận.
Giọng điềm nhiên:
“Tề công t.ử quá lời , chỉ là một hiểu lầm nhỏ, tiểu nữ để trong lòng.”
Dường như Tề Thanh Nghiễn nhận sự xa cách trong lời .
Ngược còn mỉm với một cái.
Ta bất giác thất thần.
Hóa những lời các quý nữ đều là thật.
Tề Thanh Nghiễn, quả thực là dung mạo tựa tiên nhân…
Chẳng trách, chẳng trách kiếp khi hủy dung, tính tình biến đổi lớn như .
Khoảng cách , e rằng ngoài thể tưởng tượng.
Giọng ôn hòa, lễ độ:
“Trình cô nương nếu nhận, tức là vẫn còn trách .”
Mẫu khẽ đẩy một cái.
“Nếu là tấm lòng của Tề công t.ử, con cứ nhận .”
Ta c.ắ.n nhẹ môi.
Vươn tay nhận lấy hộp gấm, đầu ngón tay vô tình chạm mu bàn tay .
Tề Thanh Nghiễn chỉ liếc qua, thêm gì.
“Đa tạ Tề công t.ử.”
Ta nhanh ch.óng rút tay về, đến cả bên trong hộp là gì cũng kịp .
Rèm xe buông xuống nữa.
Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh.
Ta vén một góc rèm, ngoái đầu .
Tề Thanh Nghiễn vẫn tại chỗ, ánh chiều tà kéo bóng dài .
Chàng dường như đang theo xe của chúng .
Giữa màn đêm dần buông, thấy rõ biểu cảm mặt .
mơ hồ cảm thấy…
Ánh mắt chút quen thuộc.