Phản Diện Tận Tụy Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Chính Sảng Văn

Chương 17: Một Hạ Tứ dạy dỗ người khác

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiếng thang máy dừng ở tầng vang lên.

 

Cửa thang máy chậm rãi mở , Cố Cửu Hành đang ở sảnh đối diện ngay với bên trong. Người phụ nữ trong thang máy thấy thì thoáng hiện vẻ kinh ngạc, chẳng rõ là thấy điều gì, cô khẽ nhướng mày, ánh mắt trở nên đầy ẩn ý.

 

Cố Cửu Hành cũng nhận cô, mím môi, lặng lẽ nhường đường sang một bên cho trong thang máy xuống.

 

"Con gái! Cứu bố với!" Gã đàn ông gào lên, bật dậy khỏi mặt đất lao thẳng về phía một .

 

Hạ Tứ mà Chung Đào Nhiên gọi là " cha lâm trọng bệnh đang trong phòng hồi sức tích cực", lúc đang vô cùng linh hoạt chạy đến nấp lưng cô , lớn tiếng tố cáo: "Bọn họ cho bố ở trong phòng bệnh!"

 

Hai bên thái dương của Chung Đào Nhiên giật liên hồi. Cô về phía Hạ Tứ, thấy cô vẫn biểu cảm gì, chỉ thản nhiên quan sát với ánh mắt mang theo vài phần giễu cợt và lạnh lùng.

 

"Đàn em... sự tình như thế ."

 

"Vậy chị cho xem, sự tình rốt cuộc là thế nào?"

 

"Cô là ai mà dám chuyện với con gái kiểu đó!" Cha Chung chắn mặt Chung Đào Nhiên, trợn mắt Hạ Tứ, hung hăng .

 

"Bố im ngay cho con!" Chung Đào Nhiên gắt khẽ.

 

"Đây chính là cha mà chị là đang ở trong ICU, vô phương cứu chữa, bắt buộc đưa nước ngoài điều trị ?" Hạ Tứ quanh cha Chung hai vòng, khẳng định: "Trông còn năng nổ hơn cả khỉ chứ."

 

"Thưa cô, cô là con gái của ông ?" Đội trưởng bảo vệ Chung Đào Nhiên, khó chịu hỏi.

 

"... Vâng." Chung Đào Nhiên đành c.ắ.n răng thừa nhận.

 

Đội trưởng bảo vệ lạnh giọng: "Cha cô bệnh gì mà cứ mặt dày đòi ở phòng hồi sức tích cực, còn đá bác sĩ Cố của chúng một cái, cô xem chuyện tính đây!"

 

Nghe , Hạ Tứ tùy ý liếc về phía Cố Cửu Hành, liền thấy ống quần tây đen ở vị trí bắp chân của hiện rõ một dấu chân đầy bụi bẩn.

 

sang gương mặt , thấy vẫn giữ thần sắc lãnh đạm, thờ ơ phía xa. Chỉ qua bầu khí căng như dây đàn , cô nắm rõ đầu đuôi câu chuyện, bất giác khẽ nhạt.

 

Chung Đào Nhiên vội vàng lên tiếng: "Bố ... đúng là bệnh thật, ông thể kiểm tra , kiểm tra xong là sẽ ngay thôi."

 

quanh một lượt, cuối cùng dừng ở vị bác sĩ trung niên giữa, vội bước tới: "Bác sĩ xem thể giải tán đám đông ? nhất định sẽ bảo bố kiểm tra, kiểm tra xong mới nhập viện."

 

Vị chủ nhiệm qua giữa hai cha con , cuối cùng mới bảo nhà các bệnh nhân khác rời . Chẳng mấy chốc, khu vực chỉ còn vài .

 

Hạ Tứ mặt cha Chung, khoanh tay n.g.ự.c: "Khỏe mạnh thế , còn đá , xem bệnh của ông cũng nặng lắm nhỉ."

 

Cha Chung Hạ Tứ, trong lòng tự hỏi cô gái dám xấc láo như , sực nhớ đến lời con gái qua điện thoại. Con gái bảo sẽ dắt một "phú bà" đến thăm ông viện để cô động lòng trắc ẩn mà cho con gái ông vay tiền. Xem , cô gái chính là "con mồi béo" đó .

 

Cha Chung lập tức nhập vai, ôm lấy n.g.ự.c : " nào đ.á.n.h , là cưỡng ép lôi , chỉ phản kháng thôi. Cô gái nhỏ , bệnh của nặng lắm đấy."

 

Hạ Tứ còn kịp lên tiếng thì thấy một tiếng lạnh đầy khinh miệt.

 

Cố Cửu Hành bên cạnh, thần tình lạnh lẽo: "Ông chặn cửa phòng hồi sức, bệnh nhân vất vả cứu về suýt chút nữa vì ông mà nhiễm trùng. Hành động đó của ông chẳng khác nào g.i.ế.c ."

 

"Các cứ sắp xếp cho một chỗ ở trong đó là xong chứ gì, gì mà vẽ bao nhiêu chuyện thế ?"

 

Lời gã khiến Cố Cửu Hành giận đến mức gương mặt lộ rõ những vệt đỏ gay gắt. Rõ ràng là tức đến đỉnh điểm. Hạ Tứ thoáng qua sắc đỏ gương mặt như ngọc của , thầm lắc đầu.

 

Vị Cố Tam gia , tính tình xem vẫn còn quá bụng .

 

Liếc sang cha Chung đang đắc ý, Hạ Tứ nhịn nổi nữa, trực tiếp tung một cú đá dứt khoát ngay đầu gối của gã.

 

Chỉ thấy cha Chung thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết quỳ rạp ngay mặt Cố Cửu Hành.

 

"Cô cái gì thế hả!" Cha Chung gầm lên giận dữ với Hạ Tứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-tan-tuy-cam-nham-kich-ban-nu-chinh-sang-van/chuong-17-mot-ha-tu-day-do-nguoi-khac.html.]

 

Hạ Tứ giẫm lên chân gã, dùng lực một chút, lập tức cả gương mặt cha Chung đau đớn đến mức biến thành màu gan lợn.

 

Cô thong thả : "Con gái ông còn nợ vài triệu tệ trả , giờ còn định đào mỏ từ chỗ ? Thử gào thêm một câu nữa xem?"

 

Cha Chung đau đớn chịu đựng sức nặng từ bàn chân của Hạ Tứ, dám thốt thêm một lời nào. Đáy mắt Hạ Tứ xẹt qua một tia giễu cợt.

 

Cố Cửu Hành biến cố xảy ngay mắt, tự chủ mà lùi hai bước.

 

"Cố Tam gia lùi gì?" Hạ Tứ thản nhiên , ngón tay vỗ vỗ lên đầu cha Chung: "Nào, xin bác sĩ Cố ."

 

Cha Chung run rẩy ngẩng đầu Cố Cửu Hành. Hạ Tứ cũng đang , đáy mắt mang theo ý , trông vài phần ác liệt nhưng cũng đầy vẻ tùy hứng.

 

Cha Chung và Cố Cửu Hành đối mắt một hồi lâu, cho đến khi gã cảm thấy lực giẫm chân ngày càng nặng thêm, mặt mũi trắng bệch, cuối cùng mới hậm hực lên tiếng: " xin ."

 

"To tiếng lên chút nữa." Hạ Tứ : "Chưa ăn cơm ?"

 

Cha Chung: "... xin !"

 

Tiếng quát lớn đến mức khiến Chung Đào Nhiên — nãy giờ đang mải mê xuống nước xin vị chủ nhiệm mà màng tới bên — cũng ngoái đầu .

 

Vì góc khuất, Chung Đào Nhiên thấy Hạ Tứ đang giẫm lên chân bố , chỉ thấy cha Chung đang quỳ đất, phía là Cố Cửu Hành đang . Cô khẽ nhíu mày, định bụng cho xong với chủ nhiệm sẽ qua xem rốt cuộc xảy chuyện gì.

 

Hạ Tứ thu chân , mỉm Cố Cửu Hành: "Cố Tam gia thấy lời xin hài lòng ?"

 

Cố Cửu Hành khẽ mím môi, mặt sang hướng khác, lời nào.

 

"Sao thế? Cố Tam gia vẫn hài lòng ?" Hạ Tứ dường như định gì đó tiếp theo, nhưng cổ tay đột ngột nắm c.h.ặ.t, cũng nhanh ch.óng buông .

 

Cố Cửu Hành thu tay , nhạt giọng: "Đủ ."

 

"Vậy thì tạm thời cứ như thế ."

 

Cha Chung đầy vẻ cam lòng, đau đớn lồm cồm bò dậy từ đất. Cố Cửu Hành rũ mắt, siết c.h.ặ.t t.a.y : " ."

 

"Bác sĩ Cố?" Hạ Tứ giơ tay chặn đường , "Vẫn cảm ơn Tam gia chuyện giúp đỡ ở bữa tiệc ."

 

đầy ẩn ý: "Mời bác sĩ Cố một bữa cơm nhé?"

 

Sắc mặt Cố Cửu Hành dần trầm xuống: "Cô hiểu những gì ?"

 

"Nói gì cơ?" Hạ Tứ giả vờ ngơ ngác hỏi .

 

"Cô là con gái con lứa..." Anh nghẹn lời một hồi lâu mới thốt một câu khô khốc: "Cần giữ kẽ một chút chứ!"

 

"Chỉ đơn thuần là mời một bữa cơm thôi mà." Hạ Tứ nhướng mày, ung dung : "Cố Tam gia, tuy trông đúng gu của , nhưng vẫn đói khát đến mức tìm một vợ ."

 

Cô xưa nay vốn tùy ý, lời chẳng kiêng nể gì khiến gương mặt Cố Cửu Hành đỏ bừng vì nghẹn lời. Khi hiểu vấn đề, Cố Cửu Hành chỉ cảm thấy chút gượng gạo, đầu bỏ thẳng, thèm ngoái .

 

Thế nhưng giọng của Hạ Tứ vẫn thong thả truyền tới từ phía : "Bác sĩ Cố đừng quên nhé, sẽ đợi ở ngay bên ."

 

Cố Cửu Hành: ...

 

Bước chân càng nhanh hơn. Dáng vẻ như đang chạy trốn của khiến Hạ Tứ nhịn mà bật .

 

Chẳng mấy chốc, Chung Đào Nhiên cũng giải quyết xong việc với vị chủ nhiệm, vội vã chạy qua.

 

"Đàn em, xin em, chị thực sự cố ý giấu giếm . Tại bố chị giờ điều trị tại nhà, đến bệnh viện thì hết chỗ mất nên mới gây hiểu lầm thế ." Chung Đào Nhiên áy náy với Hạ Tứ.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận