“Giống phu nhân ?” Đào Di nương kỹ một hồi, lắc đầu: “Không giống.”
“Nàng thể đặt lên bàn cân so sánh với phu nhân ? Lão gia, xét theo lý thường, nếu nâng chính thất thì cũng đến lượt chứ?”
Lý lão gia thấy Đào Di nương hiểu ý thì bực bội vô cùng, nhưng lúc lão cũng chẳng màng tới chuyện khác.
“Ta tin! Ta tin!” Lão gia kích động thôi, đó gặng hỏi thêm mấy đứa nha .
Đám nha cũng liên tục lắc đầu, đều là giống.
“Lão gia, chắc hẳn dạo Ngài quá đỗi nhọc lòng . Nàng chẳng qua chỉ là một tiểu mới tới, thì bản lĩnh lớn đến nhường nào chứ?” Đào Di nương vuốt ve l.ồ.ng n.g.ự.c lão trấn an.
“Phải, , là nam nhân, là một nam nhân huyết khí phương cương. Đêm qua chắc chắn là mộng.”
“Phải... nhất định là mộng... là mộng thôi...” Lão tự lẩm bẩm trấn an bản bước xuống giường.
Trước khi rời khỏi phòng , lão còn liếc ga trải giường một cái. Lão xác nhận xem tất thảy là mộng , tìm xem ga giường vết m.á.u mà lão nôn đêm qua .
Thế nhưng, thật đáng tiếc cho lão. Đã là bày đại cục , tuyệt đối để bất kỳ manh mối nhỏ nhặt nào cho lão tìm thấy.
8.
Chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ Minh thọ của Lý phu nhân. Lý lão gia giờ đây chẳng còn can đảm để đối diện với gương mặt của thêm một khắc nào nữa. Lão hạ lệnh cấm túc một ngày, còn sai phái tiểu sai canh giữ nghiêm ngặt.
Hiện nay lão cũng thấu, trong cái phủ , kẻ lão tin cậy nhất chỉ còn mỗi Đào Di nương.
Lão xin nghỉ việc tham gia tảo triều, lão ôm c.h.ặ.t lấy Đào Di nương rời nửa bước, cứ ngỡ thể tìm thấy chút cảm giác an ngắn ngủi. Thế nhưng, sự đời chẳng như ý , đến nửa đêm, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Tiếng hài nhi thét mỗi lúc một gần, âm thanh còn thê lương, t.h.ả.m thiết hơn cả . Lão nhắm nghiền mắt, rúc sâu lòng Đào Di nương mà run rẩy.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
"Oa... oa... oa..." Thật gần. Tiếng ngay sát bên tai.
"Đào Nhi, Đào Nhi, nàng thấy gì ? Ta sợ lắm..." Lý lão gia vùi đầu l.ồ.ng n.g.ự.c Đào Di nương mà thốt lên.
Thấy Đào Di nương đáp lời, lão lấy hết can đảm ngẩng đầu lên một cái.
Nào ngờ, lão bắt gặp Đào Di nương đang cúi đầu, khóe miệng nở một nụ quỷ dị lão chằm chằm. Mà tiếng hài nhi thét , phát từ chính miệng của mụ...
Chưa dừng ở đó, lão liếc mắt về phía cửa sổ. Trên song cửa bỗng xuất hiện bốn chữ lớn đỏ rực như m.á.u:【ĐÊM MAI, ĐÒI MẠNG.】
Lý lão gia một nữa hồn xiêu phách lạc, ngất lịm .
9.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phach-hy/chuong-4.html.]
Sáng sớm, lão và Đào Di nương cùng lúc đ.á.n.h thức.
Vừa mở mắt, việc đầu tiên lão là sợ hãi về phía cửa sổ , nhưng song cửa sạch bách, chẳng dấu vết gì.
Lần , lão chẳng còn dám tin bất cứ ai nữa.
Đào Di nương giả vờ quan tâm, đặt tay lên trán Lý lão gia: "Lão gia, đêm qua Ngài cứ mê sảng suốt."
Lý lão gia thẳng tay hất văng tay mụ : "Các ! Các đều là quỷ dữ! Các lấy mạng đúng ?"
"Có quỷ, nhất định là nàng !"
"Không , lẽ là mụ !" Mặc cho và Đào Di nương khuyên can thế nào, lão cũng chỉ điên cuồng lắc đầu.
Đám nha , nô bộc trong phủ đều cho rằng lão gia tâm thần bất định, hóa điên hóa dại, nhưng ai nấy đều chỉ dám im lặng, chẳng dám nửa lời bàn tán.
Lão mặc kệ tất cả, vơ vét một đống bạc tháo chạy khỏi phủ. Ta và Đào Di nương mỉm đầy ẩn ý. Chúng thừa hiểu lão định , lão tìm đại sư xem tướng năm xưa. Chỉ tiếc rằng, đại sư đó sớm trở thành vong hồn tay từ lâu .
Lý lão gia lầm lũi trở về trong thất vọng, nhưng mang theo một xấp bùa vàng. Lão cưỡng ép cả phủ từ xuống giúp lão dán bùa, "Đêm nay phu nhân sẽ trở về! Đứa nào đứa nấy liệu mà cho nhanh tay lẹ chân ! Dán hết lên cho !"
Phải , hôm nay là ngày sinh thần của tiên phu nhân, nhưng cũng chính là ngày tàn của lão.
Trước khi tiễn lão về nơi chín suối, châm thêm một mồi lửa tâm trí lão, triệt hạ hy vọng sống sót cuối cùng.
Huống hồ, thứ d.ư.ợ.c liệu hạ trong lão, cần trải qua một trận "đại hỉ đại bi" nữa mới thể phát tác.
Lão bận rộn dán bùa suốt cả buổi sáng, mệt lả nên chiếc ghế dựa giữa viện. Còn cũng quỳ ròng rã suốt một buổi chiều, bởi vì sắp dâng tặng cho lão một bí mật kinh thiên động địa.
"Luyến Nhi, ngươi quỳ ở đây gì?" Lý lão gia nhíu mày, giọng điệu uể oải hỏi.
"Lão gia, một chuyện, nên ." Ta bắt đầu thút thít, rút khăn tay lau nước mắt.
Lý lão gia thoáng chút hoảng loạn: "Chuyện gì? Cứ mạnh dạn mà !"
"Hậu viện..."
"Hậu viện quỷ?" Lão thận trọng dò hỏi.
Ta đáng thương lắc đầu: "Đào Di nương mụ ... mụ ..."
Lý lão gia như sực hiểu điều gì, lão vơ lấy một chiếc gậy, đùng đùng nổi giận xông thẳng về phía hậu viện.