Ở RỂ BA NĂM, TA NUÔI CỜ THẾ MẠNG

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đã đến cả , đừng mất thời gian nữa, mau lên xe .”

 

“Viễn Tư đợi một lúc lâu .”

 

Thấy Lâm Du Nhiên chẳng hề ý định nhường chỗ, một bước bước lên xe, nắm lấy cánh tay nàng, kéo nàng sang bên cạnh.

 

“Đã là nhờ xe, thì chỗ nên .”

 

“Chỗ chủ tọa nơi ngươi nên ở.”

 

Nàng kéo đến loạng choạng, mặt thoáng qua một tia tức giận, nhưng nhanh ép xuống, vành mắt bỗng chốc đỏ hoe, rụt rè sang Tiêu Hà, như thể bắt nạt nàng .

 

Lúc , Tiêu Viễn Tư cũng như dọa sợ, lập tức rúc mạnh lòng Lâm Du Nhiên, ánh mắt đầy vẻ thù địch.

 

“Không !”

 

“Ta cần ngươi bế!”

 

“Ta dì Du Nhiên!”

 

“Ngươi là !”

 

“Ngươi là tiện tỳ!”

 

“Không bắt nạt dì Du Nhiên!”

 

“Đây là xe ngựa của cha , ngươi xuống !”

 

“Ta cần ngươi cùng!”

 

“Ta chỉ cần cha và dì Du Nhiên thôi!”

 

Thấy lạnh mặt, sắc mặt Tiêu Hà cũng đổi khác, trầm giọng quát.

 

“Viễn Tư!”

 

“Im miệng!”

 

“Con năng kiểu gì thế hả!”

 

Tiêu Viễn Tư quát cho một tiếng, sợ đến run b.ắ.n lên, nhưng vẫn bướng bỉnh mặt , chịu .

 

Thấy , Tiêu Hà thở dài, nhường chỗ của .

 

Đợi Tiêu Viễn Tư ngừng , mới sang , trong giọng mang theo mấy phần oán trách.

 

“Loan Loan, nàng cũng thật là.”

 

“Chỉ vì một chỗ , cớ gì so đo đến ?”

 

“Ngày lành tháng , cứ nhất định khiến đều mất vui ?”

 

“Nàng rảnh thì học Du Nhiên nhiều hơn một chút .”

 

“Đó mới là dáng vẻ một nên .”

 

Ánh mắt Lâm Du Nhiên u u đưa tới, đáy mắt lóe lên một tia đắc ý.

 

Xe ngựa lộc cộc tiến về phía .

 

Ta chỉ cảm thấy trong khoang xe ngột ngạt đến mức thở nổi.

 

Hoa đăng như biển, dòng như nước.

 

Trong Lễ hoa đăng, Tiêu Hà bế Tiêu Viễn Tư phía , chậm chân hơn một chút, chớp mắt lạc mất ba bọn họ.

 

Bất đắc dĩ, chỉ thể men theo con phố dài mà tiếp về phía .

 

Lúc ngang qua một quầy đố đèn, thấy vây kín, liền nghĩ bụng đến xem thử, Tiêu Hà đang bế Viễn Tư chen náo nhiệt ở đó.

 

Ta còn chen , thấy giọng quen thuộc tiên.

 

“Tô Loan hình như lạc với chúng .”

 

Là Tiêu Hà.

 

Giọng điệu bình thản đến mức như đang hôm nay trời lắm.

 

Ngay đó là tiếng nũng nịu của Lâm Du Nhiên, còn mang theo mấy phần trách yêu.

 

“Lạc thì càng chứ , chúng cứ chơi cho thật vui.”

 

“Dù nàng cũng thích nhất là phá hỏng hứng thú của khác.”

 

“Đợi tìm thấy chúng , tự nhiên nàng sẽ đến chỗ xe ngựa mà chờ.”

 

Bước chân cứng đờ tại chỗ.

 

Tiêu Hà phản bác.

 

Một lát , còn gật đầu, trong giọng lộ một tia bất đắc dĩ.

 

“Cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/o-re-ba-nam-ta-nuoi-co-the-mang/2.html.]

 

“Có đôi khi nàng quả thật phiền.”

 

“Lúc nào cũng cảm thấy bản còn giỏi hơn nam nhân.”

 

“Hôm nay coi như cho nàng một bài học.”

 

“Hy vọng nàng đừng nhỏ mọn so đo như thế nữa.”

 

Xung quanh huyên náo, nhưng chỉ cảm thấy bên tai ong lên từng trận.

 

“Cha!”

 

“Con cái !”

 

“Cây trâm !”

 

Giọng của Tiêu Viễn Tư xuyên qua tiếng ồn ào, lọt tai .

 

Ông chủ quầy là sảng khoái, gỡ phần thưởng xuống trêu chọc.

 

“Tiểu công t.ử thật mắt !”

 

“Đây là phần thưởng hôm nay, kiểu dáng đang thịnh hành nhất đấy!”

 

“Một nhà ba các vị thật là trai tài gái sắc, đứa trẻ cũng lanh lợi như .”

 

“Cây trâm tặng cho phu nhân thì hợp nhất còn gì!”

 

Bị hiểu lầm là phu thê, hai má Lâm Du Nhiên đỏ bừng, nàng cúi mắt xuống, trông thật giống một tiểu phụ nhân e lệ.

 

Tiêu Hà cũng giải thích, chỉ khẽ mỉm , đáp án câu đố đèn, thuận tay cài cây trâm lên tóc Lâm Du Nhiên.

 

Bốn mắt , hai mỉm với .

 

Ta gạt đám , về phía bọn họ.

 

Tiêu Hà là đầu tiên trông thấy , nụ mặt lập tức cứng đờ, huyết sắc cũng rút sạch.

 

Lâm Du Nhiên theo ánh mắt , đáy mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, theo bản năng nép lưng Tiêu Hà.

 

Ta bước tới mặt nàng, một tay kéo phắt nàng khỏi lưng Tiêu Hà, giơ tay rút cây trâm tóc nàng xuống, ném mạnh xuống đất giẫm một cái lên .

 

“Tô Loan!”

 

Sắc mặt Tiêu Hà xanh mét, hạ thấp giọng quát.

 

“Nàng cái gì ?”

 

“Ở ngoài đường ngoài chợ, để cho chút thể diện !”

 

lời còn dứt, một cái tát của giáng thẳng lên mặt .

 

Tiêu Hà ôm lấy mặt, trong mắt đầy vẻ thể tin nổi.

 

Ngay đó, Tiêu Viễn Tư đột nhiên nhào tới, ôm c.h.ặ.t lấy chân c.ắ.n mạnh một cái.

 

Hàm răng cắm sâu da thịt, đau đến mức hít ngược một lạnh.

 

“Ngươi là !”

 

“Ngươi !”

 

“Ngươi là mụ đàn bà đanh đá!”

 

“Tiện nhân!”

 

“Ngươi cút khỏi nhà chúng !”

 

“Dì Du Nhiên mới là !”

 

Cơn đau từ chân thẳng một mạch xộc lên tim.

 

Ta cúi xuống, giật nó khỏi chân đẩy sang một bên.

 

Thấy , Lâm Du Nhiên thét lên một tiếng, nhào tới ôm Tiêu Viễn Tư lòng bảo vệ, đầu mắng the thé.

 

“Tô Loan!”

 

“Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ!”

 

“Chuyện của lớn, ngươi so đo với nó gì chứ?”

 

“Mẹ kế mãi vẫn là kế.”

 

“Có giả vờ đến cũng đổi lòng độc ác.”

 

Tiêu Hà cũng hồn, chắn mặt hai họ, mặt đầy vẻ tức giận.

 

“Tô Loan!”

 

“Nàng điên ?”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận