NƯƠNG NƯƠNG LÚC NÀO CỦNG MUỐN BỎ TRỐN

2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vốn dĩ lôi ngoài c.h.é.m đầu!

Đám quý nhân rùa vương bát đản, kiếp hậu môn !

Lợi dụng xong lão nương liền g.i.ế.c !

Ta c.h.ử.i bới om sòm, gào mà “hỏi thăm” mười tám đời tổ tông bọn họ.

Ngay lúc lưỡi đao kề lên cổ .

Ngũ hoàng t.ử chẳng từ xông .

Hắn đ.á.n.h đến mặt mày bầm dập, chật vật vô cùng.

Vừa thấy , liền đẩy tên ngục cầm đao , ôm c.h.ặ.t lấy .

Ta thoát c.h.ế.t trong gang tấc, bật như điên.

Vừa đ.ấ.m thùm thụp lên lưng .

Ngũ hoàng t.ử nhẹ nhàng vuốt tóc , ôn hòa :

“A Dao, A Dao, sợ nữa, ngoan.”

Ta tựa l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của , thể lạnh lẽo cứng đờ rốt cuộc cũng dần dần ấm .

Chưa c.h.ế.t… c.h.ế.t!

Ta túm lấy ống tay áo lau nước mắt lẫn nước mũi.

A Dao thì A Dao .

Chỉ cần sống sót, đừng thế cho Thái t.ử phi, bảo lão nương của cũng nguyện!

Ta học theo bộ dạng Thái t.ử phi, cao quý lạnh lùng :

“Đại ngốc t.ử, từ nay về , chính là Triệu Vân Dao. Ta là nữ nhân ngươi yêu nhất, ngươi đối với , hiểu ?”

Ai ngờ Ngũ hoàng t.ử chẳng ngốc chút nào!

Hắn hất tay , giận dữ :

“Ngươi A Dao!”

Nói xong bỏ .

Ta đám ngục đang hằm hằm phía , dám ở , vội vàng đuổi theo.

Ta lải nhải ngừng phía :

“Ta chính là A Dao!”

“Chẳng lẽ ngươi quên ? Vừa trong lao chúng còn hôn đến khó phân khó xả!”

“Ta là phu nhân của ngươi!”

Ngũ hoàng t.ử rốt cuộc cũng chịu dừng bước.

Hắn , chủ động nắm lấy tay , nghiêm túc :

“Được, phu nhân.”

Chúng sắp rời khỏi thiên lao !

Ta vội chạy lấy túi bạc bỏ quên trong ngục.

Không ngờ tên ngục ôm túi bạc , đá ngã lăn xuống đất, khinh miệt :

“Ban ngày ban mặt mà mơ mộng cái gì?”

Ta cố nhịn đau nơi n.g.ự.c, mỉm quyến rũ dậy, lòng , giọng mềm mại :

“Đại ca~ thương xót chút , chỉ là nữ t.ử yếu đuối, chút ngân lượng bên , ngoài sống đây?”

Ngục xoa một cái nơi eo , lộ hàm răng vàng khè tiện:

“Bạc, gia thể cho ngươi. gia cũng nếm thử nữ nhân của Ngũ hoàng t.ử, là mùi vị gì~ Vừa ngươi kêu cũng lắm.”

Bạc quan trọng.

Bạc quan trọng!

Nhịn thì nhịn!

Chửi cha con nhà ch.ó rùa vương bát đản !

Không nhịn nổi nữa!

Ta rút cây trâm sắc bén đầu, dí cổ , hung hăng :

“Cùng lắm thì c.h.ế.t! Ta dù cũng là hầu hạ Ngũ hoàng t.ử! G.i.ế.c ngươi, nhiều lắm đ.á.n.h một trận!”

Ngục nhét túi bạc lòng , phỉ nhổ một bãi xuống đất:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nuong-nuong-luc-nao-cung-muon-bo-tron/2.html.]

“Mẹ kiếp! Con đàn bà điên! Cho ngươi là chứ gì!”

Ta ôm bạc, kéo Ngũ hoàng t.ử rời .

Ra khỏi cửa mới phát hiện lòng bàn tay là mồ hôi.

Thân mềm nhũn, chân cũng mềm nhũn, cuống cuồng thúc giục:

“Đi ! Mau rời khỏi cái nơi quỷ quái !”

“Vào cái chỗ quỷ , cả đời coi như hết hy vọng.”

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Ta và Ngũ hoàng t.ử đưa đến một cung điện hẻo lánh.

Nghe lão thái giám lẩm bẩm hai câu, suýt nữa hồn vía lên mây.

Cứ tưởng từ một nơi quỷ quái, chuyển sang nơi quỷ quái khác.

Không ngờ a! Không ngờ!

Đây nơi quỷ quái! Rõ ràng là tiên giới!

Ta một vòng trong điện, tròn mắt há miệng.

Trời đất của ơi!

Nhìn cái giường lớn bằng đàn mộc kìa! Chạm khắc tinh xảo bao!

Lại màn trướng thêu Tô ! Hoa văn, chất liệu đều tinh mỹ!

Ngoài điện còn trồng mấy cây ăn quả.

Nuôi dưỡng ít hoa quý.

Chỉ là lâu ngày ai chăm sóc, mọc um tùm mà lộn xộn.

Ngũ hoàng t.ử bậc thềm thất thần.

Ta bước tới đá nhẹ bắp chân , chua chát :

“Đám quý nhân các ngươi, sa cơ mà vẫn sống như a.”

Ở nơi rộng rãi thế .

Lúc còn ở thanh lâu, chen chúc với năm sáu tỷ một đại thông phô.

Ban đêm ngủ cũng dám trở , sợ lỡ một cái hôn trúng miệng khác.

Bên ngoài vang lên động tĩnh.

Ta áp tai ngóng, hóa đến đưa đồ!

“Ngũ hoàng t.ử xem như điên hẳn .”

“May mà Thái t.ử phi tâm địa thiện lương, bảo chúng đem vài thứ của Ngũ hoàng t.ử đến.”

“Hoàng hậu mấy ngày bệnh thệ, Hoàng thượng đến cũng chẳng một cái, tâm tư đều đặt Quý phi .”

“Hoàng hậu vốn xuất tiểu môn tiểu hộ, c.h.ế.t nhường chỗ cho Quý phi.”

Nghe đến đây, liếc Ngũ hoàng t.ử một cái.

Cố ý đá mạnh cửa.

Bên ngoài lập tức im bặt.

Cung nữ đặt đồ xuống cửa, qua.

Ồ! Cũng ít !

Chăn đệm, y phục, sách vở.

Ta đống sách , sang oán trách:

“Ả tình nhân của ngươi chẳng ngốc chứ! Lúc còn đưa sách gì?”

Ta tiện tay ném đống sách góc, tiếp tục lục lọi.

C.h.ế.t tiệt!

Sao đưa chút thứ đáng tiền nào chứ!

Ta lẩm bẩm c.h.ử.i:

“Người trong cung các ngươi đều uống sương mà lớn lên ?”

Ngũ hoàng t.ử chỉ túi bạc bàn, ngây ngốc :

“Phu nhân bạc.”

Ta ôm c.h.ặ.t túi bạc, cảnh giác :

“Đừng mơ! Cả đời tuyệt đối tiêu tiền cho nam nhân.”

Ngũ hoàng t.ử giật phắt một thỏi bạc của , tức đến đ.á.n.h .

khổ nỗi thực lực chênh lệch quá xa!

Hắn một tay giữ đầu , một tay chỉ n.g.ự.c , nghiêm túc :

“Phu nhân, thương. Lấy bạc mua t.h.u.ố.c.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận