Tô Trạch điều khiển cơ giáp hề do dự một giây nào mang theo Giang Đường lao thẳng về phía trung tâm thành phố.
Nhìn những sinh vật hình mang đặc trưng của thú tộc , trong lòng Giang Đường thoáng qua một câu hỏi mà cô vốn đào sâu suy nghĩ.
Thế giới … dường như con .
Giang Đường giả vờ bình tĩnh, giấu kín nghi hoặc trong lòng mà bước theo Tô Trạch một tòa đại lộ. Khác với những tòa cao ốc chọc trời bên ngoài, tòa nhà cao. Thậm chí thể là thấp.
Chỉ năm tầng thuộc một kiến trúc hình bán nguyệt với diện tích chiếm đất rộng trông giống một chiếc l.ồ.ng chim khổng lồ.
Khi tới cửa, Giang Đường chút do dự. Tô Trạch thấy liền nắm lấy tay cô kéo trong, giọng đầy hăm hở: "Cô yên tâm , chúng hại cô ."
Trái ngược với sự cảnh giác của Giang Đường, tâm trí Tô Trạch vẫn đang ở trạng thái cực kỳ phấn khích.
Con thực sự quá đáng yêu mà!
Chiều cao của thú nhân phổ biến đều 1m95, còn kẻ nhỏ nhắn chỉ cao 1m5 như Giang Đường là cực kỳ hiếm thấy trong thế giới thú nhân. Bởi vì thú nhân mười tuổi đều ở dạng thú, mười tuổi thì chiều cao cơ bản đều 1m6.
Với mức 1m5 , cô nàng chỉ tương đương một con b.úp bê vải mà thôi.
Hơn nữa, bàn tay của con thật mềm mại, cứ như kẹo bông gòn , khác biệt với sự cứng rắn của tộc thú nhân! Đôi mắt to tròn long lanh, làn da trắng sứ, mái tóc dài mềm mượt, cùng vóc dáng nhỏ nhắn thanh mảnh.
Mỗi một điểm trong đều đang điên cuồng "nhảy múa" sở thích của thú nhân!
Giang Đường hiểu nổi tại một thú nhân đang yên đang lành đột nhiên trở nên ngớ ngẩn như thế.
Cô Tô Trạch đang chìm đắm trong thế giới nội tâm của riêng , khẽ thở dài một tiếng cảm thấy lo lắng cho những ngày tháng sắp tới của bản .
nhanh đó, Tô Trạch khôi phục bình thường. Anh cẩn thận bảo vệ Giang Đường trong, sợ cô va quẹt chỗ nào, đối đãi với cô như một món đồ sứ dễ vỡ.
Dĩ nhiên lẽ đối với thú nhân thì con vốn dĩ chính là sinh vật yếu ớt như .
Giang Đường tiến bước hàng loạt ánh mắt tò mò, yêu thích, kinh ngạc và cả chấn động. Những ánh chút che đậy khiến cô cảm thấy lúng túng. Cô cúi đầu thấp đầu mơ hồ thấy tiếng bàn tán của họ:
- Đáng yêu quá, trông như một đứa nhỏ .
- Da cô trắng thật đó, cứ như đám mây .
- Đôi mắt màu hổ phách trong vắt như thủy tinh cũng quá !
- Nhỏ nhắn thật, còn bé bỏng hơn cả thú nhồi bông của nữa!
- Moe quá mất!
- ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nuoi-duong-cu-long/chuong-2-the-gioi-thu-nhan.html.]
Giang Đường thấy những lời khen ngợi mà cảm thấy da đầu tê rần, bất giác bước nhanh hơn để theo kịp Tô Trạch đang cố tình chậm . Cô bao giờ nhiều lời thiện ý đến thế nên chút thích ứng .
Tô Trạch đưa Giang Đường đến một căn phòng lớn, bốn bề là kính trong suốt thể bao quát bộ thành phố.
Ở phía trong cùng là một thú nhân mặc quân phục đang ngay ngắn, đôi tai tròn và một vòng lông xù quanh cổ. Ánh mắt mang theo chút khinh khỉnh đ.á.n.h giá Giang Đường từ xuống giống hệt một vị vua đang tuần du lãnh địa của .
Giang Đường ngược cảm thấy thả lỏng hơn. Đối với lòng của khác cô ứng phó nhưng loại ánh mắt đầy nguy hiểm thì cô luôn sức chịu đựng .
Tô Trạch kỳ lạ con bên cạnh.
Lạ thật, rõ ràng lúc nãy cô nàng căng thẳng, giờ gặp lão đại thấy thả lỏng ?
Chẳng lẽ... Một ý nghĩ viển vông chạy qua não Tô Trạch.
Đại ca vẻ ngoài thiện hơn ?
Đây quả thực là sét đ.á.n.h ngang tai!
Tô Trạch một nữa rơi trạng thái tự hoài nghi bản , cả hóa đá như sắp tan biến theo gió.
Giang Đường rõ ràng con báo gấm đang diễn kịch nội tâm. Cô ngẩng đầu thú nhân sư t.ử , đang xem xét .
Sau đó cô thấy thú nhân sư t.ử hỏi: "Con ? Cô đến từ ?"
Giang Đường kịp lên tiếng, Tô Trạch bên cạnh sực tỉnh vội vàng giới thiệu cô: "Cô là em nhặt ở điểm A khu phế tích. Bên cạnh cô , em còn phát hiện một khoang đông lạnh lớn, vẻ từ thời xa xưa ."
Tô Trạch khựng , nhíu mày thắc mắc: "Em cảm thấy giống công nghệ của năm nghìn năm ."
"Chậc." Thú nhân sư t.ử ghế chủ tọa dậy đến mặt Giang Đường, từ xuống . Trong đôi mắt nâu là những cảm xúc mà Giang Đường thể hiểu nổi.
Hắn nắm lấy cổ tay Giang Đường, sự tương phản giữa làn da trắng trẻo và màu nâu đậm bao giờ rõ rệt hơn thế. Cổ tay to gần gấp đôi cổ tay cô và động tác cũng hề nhẹ nhàng, thậm chí phần thô bạo. Giang Đường cảm thấy một lực kéo nhấc bổng lên, cổ tay truyền đến cơn đau âm ỉ, trán bắt đầu rịn mồ hôi lạnh trông cực kỳ đau đớn.
Thú nhân sư t.ử lên tiếng: "Vật nhỏ, hỏi một nữa, cô đến từ ?"
Giang Đường ngẩng đầu, đôi đồng t.ử màu hổ phách trong veo hề một cảm xúc dư thừa nào. Dù đối xử như , cô vẫn buồn vui: ", đến từ, Lam Tinh, Hoa Quốc."
"Tuổi?"
"18 tuổi."
Nhận câu trả lời, thú nhân sư t.ử chút thương tiếc buông tay, để mặc Giang Đường ngã xuống đất. Hắn , đôi ủng quân đội nện xuống sàn phát những tiếng động trầm đục.
"Lam Tinh?" Hắn xuống ghế, đôi mắt đầy tính xâm lược hiện lên vẻ thích thú: "Nếu cô đang về hành tinh biến mất hơn bốn nghìn năm thì chuyện quả thật thú vị đây."
Tô Trạch vội vàng đỡ Giang Đường dậy, sếp của với ánh mắt đồng tình, miệng lẩm bẩm oán trách: "Lão đại, thô bạo quá đó, thể đối xử với con quý giá như chứ!"
Anh thấy một vòng vết bầm tím cổ tay Giang Đường càng lộ vẻ bất bình: "Anh cũng nhẹ tay một chút!"
Thú nhân sư t.ử bộ dạng của Tô Trạch, chút mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay: "Được , tình hình của con báo cáo lên , lát nữa Hành tinh chính sẽ cử thú nhân qua tiếp nhận."
Hắn Giang Đường với vẻ đầy hứng thú, khóe miệng nở một nụ mang chút ác ý: "Con duy nhất đến hiện nay trong tinh tế, hừ, đám thú nhân chắc chắn sẽ buông tha ."
Giang Đường đột nhiên cúi đầu, ánh mắt trở nên u ám khó đoán.
Lam Tinh biến mất ?
Loài cũng còn nữa?
Vậy là cuối cùng con vẫn thất bại thiên tai ?
Tô Trạch đưa Giang Đường rời khỏi căn phòng đó, gương mặt vẫn còn chút vui. lúc , Giang Đường đưa tay kéo kéo góc áo của Tô Trạch, nghiêng đầu trông vô cùng đáng yêu: "Tại, tại , , chắc chắn, , là con ?"
Giang Đường chằm chằm động tác của , đôi mắt tròn xoe đang nghĩ gì. Tô Trạch đưa tay gãi gãi gáy, đôi tai báo đầu vẫy vẫy liên tục vì ngượng ngùng. Giọng chút bối rối: "Vì mùi hương. Trên cô một mùi đậm."
Giang Đường tự ngửi càng thêm hoang mang. Cô chẳng ngửi thấy mùi gì kỳ lạ cả. Xem khứu giác của đám thú nhân phát đạt hơn con nhiều.
Giang Đường thấy hành động của gì lạ nhưng trong mắt thú nhân, hành động đó của cô cực kỳ "soft" và đáng yêu.
Cứ như một chú mèo nhỏ con nuôi đang cẩn thận cọ cọ cái vuốt của .
Ngoan ngoãn cực kỳ.
lúc , từ phía cửa truyền đến một loạt âm thanh đồng thanh đều tăm tắp.
Giang Đường thuận theo tiếng động ngẩng đầu liền thấy một bóng hình đang xuyên qua ánh sáng tiến về phía .