Đỗ Tình lắc đầu, đó :
“Năm ngày nữa sẽ khách từ Vân Ngoại Cảnh tới, đến lúc đó chưởng môn các đại tông môn cũng sẽ đến Vân Du Minh, minh chủ liền hạ lệnh trang hoàng các nơi một chút.”
“Vân Ngoại Cảnh?” Vân Niệm nghi hoặc hỏi.
“Cái thì ngươi …” Đỗ Tình cong cong đôi mắt, nâng chiếc quạt xếp trong tay chỉ về phía tây:
“Ngươi từng tới nơi tận cùng phía tây của Tu Chân giới ? Vượt qua ranh giới cực tây, chính là Vân Ngoại Cảnh.”
“Nơi đó linh khí, cũng tu sĩ, là phàm nhân bình thường, chia thành nhiều quốc gia khác , mỗi quốc gia đều do một thống trị, gọi là đế vương, thiên t.ử.”
“Không linh khí nên thể tu luyện, chẳng bọn họ đều chỉ là xác phàm tục ?”
“ , cho dù cả đời bệnh tật, cũng chỉ trăm năm tuổi thọ…” Ánh mắt Đỗ Tình khẽ động, bỗng nhiên nhẹ giọng :
“ bọn họ hơn chúng . Người ở Vân Ngoại Cảnh khi c.h.ế.t , xác sẽ tiêu tan, hồn phách tự động bước luân hồi. Cứ thế vòng vòng , như c.h.ế.t, nhưng thực tồn tại đời hàng ngàn hàng vạn năm .”
“Còn hơn những kẻ nghịch thiên tu hành như chúng , động một chút là t.ử đạo tiêu.”
Nghe Đỗ Tình , Vân Niệm khẽ gật đầu, chợt ánh mắt khẽ động:
“Vậy vì của Vân Ngoại Cảnh tới Tu Chân giới?”
“Trên đời luôn đạo cân bằng.” Đỗ Tình chậm rãi giải thích:
“Thiên đạo quy tắc của Vân Ngoại Cảnh thiện từ lâu, nếu để bọn họ tới sự tồn tại của Tu Chân giới thì chính là phá vỡ trật tự , hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.”
“ Tu Chân giới đến Vân Ngoại Cảnh thì . Dù gì nơi đó linh khí, cũng chẳng ma khí, trong mắt chúng chỉ là vùng đất cằn cỗi, tự nhiên chẳng ai tới.”
“Chỉ là đối với yêu vật, quỷ tu, hoặc những tu sĩ quá nhiều kẻ thù mà , đó là nơi ẩn thích hợp.”
“Cho nên thường xuyên sẽ những thứ thuộc về Tu Chân giới trốn sang Vân Ngoại Cảnh, phá vỡ quy tắc nơi đó. Hơn nữa, cho dù chỉ là kẻ thực lực Luyện Khí kỳ, tới bên cũng đủ trở thành tồn tại vô địch thiên hạ.”
“Để duy trì sự cân bằng giữa Vân Ngoại Cảnh và Tu Chân giới, chúng liên thủ với các đế vương của Vân Ngoại Cảnh, lập nên những tổ chức chuyên truy bắt các thứ chạy sang đó.”
“Những đế vương chính là lá chắn của chúng , giúp che giấu sự tồn tại của Tu Chân giới.”
“Đổi , chúng sẽ bảo hộ bọn họ bệnh tật, sống trăm tuổi an .”
“Chỉ là theo thời gian trôi qua, những vị đế vương còn thể liên hệ với Tu Chân giới ngày càng ít .”
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Vân Niệm suy nghĩ hồi lâu mới hỏi:
“Cho nên những từ Vân Ngoại Cảnh sang đây, cũng là một dạng điều kiện trao đổi ?”
“Đế vương của Vân Ngoại Cảnh, chưởng môn và minh chủ của Tu Chân giới, lúc đều sẽ mặt.” Đỗ Tình gật đầu:
“Đó chính là sợi dây liên kết giữa hai nơi. Tuy yếu ớt, nhưng từ xưa đến nay từng đứt đoạn.”
Dứt lời, Đỗ Tình bỗng bật :
“Vân cô nương, ngươi từng nghĩ tới chuyện tới Vân Ngoại Cảnh dạo chơi ?”
Vân Niệm ngẩng đầu:
“Nơi đó gì?”
“Chỉ bốn mùa xuân hạ thu đông, phong cảnh vô tận.”
“Không .” Vân Niệm thản nhiên đáp.
Đỗ Tình sửng sốt, bật : “Vì ?”
“Không linh khí thì tu luyện? Nếu chỉ tới đó ngắm phong cảnh thì đúng là nhàm chán.”
“Nghe Vân cô nương , bỗng cảm thấy Vân Ngoại Cảnh chẳng còn thú vị nữa …” Đỗ Tình lẩm bẩm.
—— Thương Vân Thành ——
Vân Nguyệt Nga vội vã trở về Vân gia, kể hết chuyện liên quan đến Vân Niệm .
Vân Thắng Hoa lập tức nổi giận, lệnh bắt Vân Niệm trở về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-sau-khi-trong-sinh-chi-muon-tu-tien/chuong-39-van-ngoai-canh.html.]
Vân Nguyệt Nga khẽ c.ắ.n môi, phụ nổi giận, còn mẫu ở bên cạnh thỉnh thoảng thêm dầu lửa, cuối cùng nhịn mà lên tiếng:
“Cha và đừng quá tức giận, may mà Tào sư thúc giúp chúng giấu chuyện xuống. Phía Lý gia, con cũng mang ít lễ vật qua, tạm thời định .”
Nghe , Vân Thắng Hoa hừ lạnh:
“Ta thật ngờ nghiệt chủng đó dám chuyện thế . Biết sớm , năm đó nên giữ nó !”
Lâm Uyển nhíu c.h.ặ.t mày, bước tới bên cạnh Vân Thắng Hoa :
“Gia chủ, hiện giờ Tào phong chủ giúp chúng giấu chuyện , nhưng nếu khác khui , chẳng thanh danh Vân gia đều nghiệt chủng mất sạch ?”
“Hiện tại tiền đồ của Nguyệt Nga rộng mở như , nếu cũng nó liên lụy thì ?”
“Vậy thì đ.á.n.h c.h.ế.t nó, coi như Vân gia từng Vân Niệm tồn tại!” Vân Thắng Hoa trừng mắt quát.
Nghe lời , sắc mặt Vân Nguyệt Nga tức khắc trắng bệch.
Nàng từng phụ những lời lạnh lùng vô tình đến .
Nghĩ tới Vân Niệm, nàng lập tức quỳ xuống:
“Cha tuyệt đối ! Dù Vân Niệm thế nào, nàng cũng là con gái ruột của cha mà!”
Không còn đỡ, xong, sắc mặt Vân Thắng Hoa càng khó coi hơn, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m:
“Con gái ruột? Nó tính là con gái ruột gì chứ?! Chẳng qua chỉ là thứ nghiệt chủng mà Mộ Dung Lam mang tới thôi!”
“Vân gia chúng nuôi nó bao nhiêu năm là nhân từ lắm , mà bây giờ nó chuyện khiến Vân gia mất hết thanh danh, đúng là nuôi sói mắt trắng!”
Nghe , Vân Nguyệt Nga ngây :
“Không… Vân gia?”
Nàng khỏi sang mẫu Lâm Uyển.
Lâm Uyển thấy vẻ mặt đầy nghi hoặc của con gái, liền gật đầu giải thích:
“Nguyệt Nga, lúc đó con còn nhỏ nên . Khi Mộ Dung Lam gả Vân gia, trong bụng mang nghiệt chủng .”
“Ban đầu gia chủ vì nể mặt Mộ Dung Lam nên mới chịu thu nhận Vân Niệm, ai ngờ con tiện nhân đó lừa gia chủ.”
“Sau nàng c.h.ế.t , để đúng một cục nợ ở Vân gia.”
“Ta từ lâu , con bé đó là chẳng thứ gì. Quả nhiên bây giờ chuyện thế , thật xui xẻo!”
Vân Nguyệt Nga sững sờ.
“Nguyệt Nga mau lên .” Lâm Uyển tiếp:
“Con vì một kẻ chẳng liên quan mà quỳ gối như , chẳng đang cha đau lòng ?”
Nghe , Vân Nguyệt Nga thất thần một lúc mới dậy, nhưng mặt vẫn đầy do dự:
“… nhưng dù Vân Niệm con, nàng dù cũng từng cứu mạng con…”
“Đó là thứ nó nợ Vân gia chúng !” Vân Thắng Hoa đột nhiên quát lớn, sang Vân Nguyệt Nga:
“Chuyện con đừng xen nữa, tránh ảnh hưởng tới tiền đồ của . Mau trở về tông môn , ở lâu quá sẽ khiến khác nghi ngờ.”
Vân Nguyệt Nga do dự c.ắ.n môi, cuối cùng vẫn đáp lời, đó ngự kiếm trở về T.ử Tiêu Tông.
Hai ngày , T.ử Vân Phong, ba thiếu niên Hà Hồ, mặt đều tràn đầy khí phách tuổi trẻ.
Người đầu tiên tới hình cao ráo, thẳng tắp, trong lòng ôm một thanh trường kiếm, hai tay khoanh n.g.ự.c, chỉ im lặng đó, tạo cảm giác khó gần.
Hai còn thì vẻ quen hơn.
Sư Lương Diệp lên tiếng hỏi:
“Vì chưởng môn gấp gáp triệu chúng tới Hà Hồ như ? Không còn ai khác ?”
Minh Tín Hồng gật đầu:
“Ta cũng nhận lệnh của chưởng môn, lẽ là chuyện quan trọng gì đó.”