13
Đêm nay khi tên cẩu hoàng đế ghé qua, vẫn đang mải mê thoại bản. Đó là một cuốn ngôn tình cổ đại theo mô-típ "truy thê hỏa táng tràng" ngược sủng , hội tụ đủ các yếu tố m.áu c.hó từ thế , giả ch.ết cho đến sinh con. Nội dung chính là nam chính sức hành hạ nữ chính, nhưng lúc nào cũng nỗi khổ tâm riêng.
Khi tới đoạn nữ chính nản lòng thoái chí, sinh con trong lúc giả c.h.ế.t, mặt nhăn nhó như một cái meme.
【 là mấy gã nam chính ngược văn, cái miệng để đó chỉ để cảnh. Cứ là ' ' với 'vĩnh viễn mất ' mới là chân ái của . Còn nữ chính nữa, nàng sinh con mà cứ nhẹ nhàng như vệ sinh , thế còn sinh dứt, đang chạy trốn cũng tranh thủ đẻ thêm một đứa nữa, thật bái phục.】
Hệ thống chẳng buồn đáp lời , nhưng cách đó xa, tên cẩu hoàng đế bỗng nhiên "phì" một tiếng bật . Ta nghi hoặc ngẩng đầu, thấy vẫn đang nghiêm túc chằm chằm tấu chương, nhưng mặt rõ ràng là ý kịp tan. Ta thật bội phục , việc thôi mà cũng thấy vui đến thế ?
Đến lúc sắp ngủ, lên cơn dở chứng, cứ nằng nặc kéo dậy đòi vẽ lông mày cho . Ta tóc tai rũ rượi, cuộn tròn giường đầy vẻ kháng cự: — "Để mai , sáng mai hãy vẽ."
Cẩu hoàng đế khựng : "Sáng mai?"
Ta mới sực nhớ , thường thì lúc rời còn tỉnh, đến khi bãi triều về chắc cũng ăn xong bữa sáng . Ta cái gương mặt "tà mị soái ca" tiêu chuẩn của nam chính ngôn tình thời xưa của , miệng thì liên tục từ chối nhưng lòng nghĩ: 【Nếu mà mở lời cầu xin , thì cũng là thể...】
Chẳng ngờ giây tiếp theo, cẩu hoàng đế hắng giọng, thẳng luôn một câu: "Hoa Quý phi, cầu xin nàng đó~"
Cái giọng điệu nũng , kết hợp với vẻ ngoài của đúng là một sự "tương phản" đầy cuốn hút. Ta nhất thời sắc mê hoặc, ngoan ngoãn xuống gương đồng. Hắn nhẹ nhàng nâng cằm lên, hàng mi khẽ rung động khi khuôn mặt chuyên chú cận kề. Tính mới hai mươi, so với tuổi của khi xuyên thì vẫn còn kém vài tuổi. Xem như cũng "gặm cỏ non" .
Hệ thống đúng lúc nhảy : "Ký chủ xem, cẩu hoàng đế cũng đấy chứ, hãy mau nỗ lực lên."
Hai chữ "nỗ lực" lọt tai, tâm tư đang rung động của lập tức tan thành mây khói. Nỗ lực? Thế nào gọi là nỗ lực? Nỗ lực chính là chữ "Nô" thêm hai phần "Lực"! (Chữ 努力 - nỗ lực chữ 奴 - nô lệ).
Bản năng của kẻ công lập tức sang chấn tâm lý (PTSD). Ta nhận ! Nếu bồi hoàng đế ngủ là công việc của phi tần, chẳng những ngày qua đang tăng ca ?! Đã còn tiền tăng ca!
Hệ thống ngây : " ký chủ, hôm qua còn bảo là sướng lắm mà."
"Cái đó khác!!!"
Vừa lúc đó, cẩu hoàng đế hài lòng buông b.út vẽ, hiệu cho gương. Khi thấy đôi mày lá liễu thanh mảnh của vẽ thành "Shin - Cậu bé b.út chì", nội tâm bắt đầu spam điên cuồng:
【Lông mày đau đớn!! Muốn ch.ết quá mất!!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-phu-luon-muon-treo-co/5.html.]
【Tăng ca phiền ch.ết !! Muốn ch.ết quá mất!!】
【Sao tên cẩu hoàng đế cứ tới mãi thế, ch.ết quá mất!!!】
Hệ thống hoảng loạn thét ch.ói tai bắt bình tĩnh. Ngay cả biểu cảm của cẩu hoàng đế cũng đổi, vẻ tổn thương: "Thực sự đến thế ? Trẫm... đây cũng là đầu tiên trẫm vẽ lông mày cho khác mà."
Ta mặt cảm xúc , lòng thầm nhủ: 【Tốt nhất là biến mất ngay lập tức, bằng trưa mai tỉnh dậy, ăn cơm xong là thắt cổ thật đấy.】
Hoàng đế đầy mặt hổ và giận dữ bỏ . Ta độc chiếm chiếc giường lớn. Thế giới ngủ ngon, ngoại trừ tên cẩu hoàng đế và cái hệ thống ngu xuẩn .
14
Kể từ đêm đó, cẩu hoàng đế mất tăm mất tích suốt nửa tháng trời ghé qua.
Ta mỗi ngày chỉ việc ăn ngủ, ngủ dậy xem thoại bản, thỉnh thoảng còn trấn lột hệ thống bắt nó chiếu cho vài tập phim cẩu huyết. Cuộc sống là sảng khoái tả xiết.
Hôm nay cơm nước xong xuôi, thấy nắng ấm chan hòa, gọi Liên Chi cùng ngoài dạo. Vừa mới đặt chân đến Ngự Hoa Viên, đụng mặt Lý quý nhân đang khoác cả một tòa "tiệm vàng" di động. Nàng thỉnh an, gật đầu đáp lễ.
Ta vốn tưởng hai bên cứ khách sáo một hồi ai đường nấy, giữ vững danh hiệu "đồng nghiệp ". Ngờ , Lý quý nhân bỗng dưng như phát điên, lên tiếng khiêu khích :
"Cứ ngỡ nương nương dựa gia thế thì sẽ sủng ái lâu dài, nào ngờ mới đó mà Hoàng thượng chẳng buồn bước chân hậu cung. Nương nương tự thất sủng thì thôi , đừng liên lụy đến chúng chứ."
Nói xong, nàng trân trân, ánh mắt hiện lên một tia hưng phấn quái dị. Ta kinh ngạc nàng . Lần cuối cùng thấy một pha "vượt cấp khiêu chiến" chênh lệch lớn thế là ở trong mấy bộ truyện huyền huyễn cơ.
mà, nàng chọn chọc là đúng đấy. Cung đấu á? Không bao giờ! Nếu ngươi nhất quyết đấu với , thì cũng chẳng cần phiền phức đến thế , thể tự thắt cổ cho ngươi xem.
Ta ngáp một cái dài, vươn vai hiệu rằng nàng đúng. Sau đó, định lách qua nàng để một cuộc "tương phùng lướt qua giữa biển ".
Thế nhưng Lý quý nhân bỗng ngẩn một lúc, thần sắc trở nên vô cùng nôn nóng. Để tìm chuyện, nàng thậm chí còn ngang nhiên chìa chân ngáng đường . Vì đề phòng, ngã "ầm" một cái sấp mặt xuống đất.
Mùa đông quần áo dày cộm, đêm qua chút tuyết rơi, ngã xuống chẳng thấy đau chút nào. Nắng vàng rọi lên ấm áp, cộng thêm việc đêm qua ép hệ thống chiếu phim đến tận rạng sáng, lúc cơn buồn ngủ kéo đến cực độ.
Thế là, mặc kệ đời, mí mắt sụp xuống. Ngã ở , ngủ luôn ở đó.
Ta rằng, cả hậu cung vì thế mà loạn thành một đoàn. Người đồn ầm lên rằng: Lý quý nhân đá ch.ết Quý phi nương nương !