NỮ ĐẾ TRỞ VỀ

Chương 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 9

 

“Vạn sự sẵn sàng. Quân lương đầy đủ, hỏa d.ư.ợ.c và nỏ xa bệ hạ yêu cầu đều chế tạo xong. Qua thử nghiệm, uy lực cực lớn, thể phá núi, xé đá!”

 

Từ thừa tướng đưa lên một cuốn danh sách.

 

“Đây là danh sách tướng soái các năm , xin bệ hạ xem qua.”

 

Ta mở liếc một cái, trả .

 

“Trẫm sẽ ngự giá chinh.”

 

“…!”

 

Mọi .

 

Từ thừa tướng bước lên một bước, lo lắng :

 

“Bệ hạ còn trẻ.”

 

Ta giữa gió lạnh, để mặc gió phần phật thổi tung tay áo, về phương xa.

 

Những dãy núi phủ tuyết bạc nối tiếp trùng điệp, kéo dài đến tận cuối chân trời.

 

Thiên hạ , vẫn còn rộng.

 

“Kiếm mới rèn là lúc bén nhất, ngựa no là lúc khỏe nhất. Ta còn trẻ, nên càng là lúc thích hợp để tranh thiên hạ.”

 

“Mẫu hoàng lấy tư thế phượng hoàng lâm cửu thiên, mở tiền lệ mới. Người giao hoàng quyền tay trẫm, cũng giao theo vô kỳ vọng.”

 

“Cho nên hôm nay… đến lượt trẫm khai cương thác thổ, nhất thống thiên hạ, đúc nên bất hủ.”

 

Lời dứt, âm vang rắn rỏi.

 

Tất cả lập tức quỳ rạp xuống.

 

“Bệ hạ thánh minh!”

 

“Thần nguyện thề c.h.ế.t theo bệ hạ!”

 

Tô Nguyệt sững sờ :

 

“Thượng Quan Thái, ngươi cần mạng nữa ? Chiến trường đao kiếm vô tình đấy!”

 

“Dã tâm của ngươi lớn thật…”

 

“…Thôi , thừa nhận, bây giờ bội phục ngươi .”

 

 

Đêm ngày xuất chinh.

 

Ta đến Tê Hoàng điện, căn dặn Từ Hạ:

 

“Trong thời gian trẫm xuất quân, việc triều chính do thừa tướng thống lĩnh bách quan. Quan viên từ ngũ phẩm trở xuống, quyền tiền trảm hậu tấu.”

 

“Lục bộ thượng thư mỗi ngày giờ Ngọ họp nghị, văn thư chỉ ban hành khi tất cả đều đóng ấn. Còn ngươi, chỉ cần chuyên tâm quản lý hậu cung.”

 

“Với phận Phượng quân, ngươi trông nom bốn còn . Tô Dư Chu thì đặc biệt hơn, ngươi chỉ cần đảm bảo c.h.ế.t là đủ.”

 

Tô Nguyệt bên cạnh gật đầu như giã gạo.

 

Từ Hạ cụp mắt đáp .

 

Ta còn nhiều việc cần xử lý, dặn dò thêm mấy câu liền dậy rời .

 

“Bệ hạ.”

 

Hắn gọi .

 

Ánh mắt long lanh như nước xuân soi trăng.

 

Hắn hai tay nâng tay , chậm rãi áp gương mặt lòng bàn tay.

 

“Chuyến , bao năm mới về?”

 

“Chưa thể .”

 

Hàng mi dài của khẽ ướt, khẽ thở dài.

 

“Bao năm qua, thần luôn học cách tròn bổn phận, coi trọng đại cục, từng dám nhiều lời lỡ miệng.”

 

lòng rốt cuộc cũng là…”

 

“Bệ hạ, đêm nay ở ? Chỉ ngươi và , như mấy năm .”

 

Ta và Từ Hạ là thiếu niên phu thê.

 

Sinh như sợi hồng tuyến thể c.h.é.m đứt.

 

Thanh mai trúc mã, thêm an bài của gia tộc là trời sinh một đôi cũng chẳng quá lời.

 

Tâm trí trôi xa.

 

Trở về năm .

 

Tuyết rơi dày.

 

Khi đó còn nhỏ, đang ở sân nặn tuyết.

 

xa, lửa cháy ngút trời, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c vang dội dứt.

 

Ta uể oải hỏi Từ Hạ đang ngẩn bên cạnh:

 

“Ngươi đang nghĩ gì?”

 

Hắn hồn, chỉ mái tóc nơi tuyết phủ trắng, mỉm :

 

“Hôm nay cùng trong gió tuyết, đời coi như bạc đầu bên .”

 

“Thải Nhi, đang vui.”

 

“Chúng thể ở bên mãi mãi.”

 

Ta khỏi cảm khái.

 

Trong lòng chua xót đan xen.

 

“Những năm qua, ngươi vất vả . Đêm nay, trẫm sẽ ở cùng ngươi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nu-de-tro-ve/chuong-9.html.]

 

Sáng hôm .

 

Một đoàn đông nghịt đến tiễn.

 

Lâm Minh Viễn gấp gáp :

 

“Thần từ nhỏ lớn lên trong quân doanh, xin theo bệ hạ xuất chinh!”

 

Ta lưng chiến mã cao lớn, lạnh lùng đáp: “Không .”

 

Hắn lập tức xụ mặt, vẻ thất vọng hiện rõ.

 

Liễu Phi Chi chen lên phía , cẩn thận dè dặt :

 

“Thần sưu tập mấy quyển nam đức mới, đợi bệ hạ khải hồi triều, sẽ kỹ cho bệ hạ .”

 

Ta chẳng mấy để tâm, chỉ “ừ” một tiếng.

 

Gió tuyết mịt mù, hình gầy đến quá mức.

 

Ánh mắt trầm xuống.

 

“Chú ý tu dưỡng thể, nhất nên học chút võ nghệ phòng .”

 

Đừng để cảm lạnh một trận là c.h.ế.t mất.

 

Hắn lộ vẻ vui mừng:

 

“Đa tạ bệ hạ quan tâm.”

 

Chu Sam cũng tới.

 

Trong ánh mắt bất an còn lẫn chút ơn:

 

“Không ngờ bệ hạ vì chúng thần mà chinh phạt Tây Lăng, thần cảm động vô cùng!”

 

“……”

 

Đầu óc đơn giản.

 

Ta lười giải thích.

 

Giật mạnh dây cương.

 

“Giá…”

 

Tô Nguyệt buồn bực :

 

“Họ đối với ngươi cung kính như thế, thấy mấy năm dốc sức đúng là trò .”

 

Nói xong, nàng nhịn mà bồi thêm một câu:

 

“Ta thấy họ cũng ai cũng thật lòng thích ngươi, rõ ràng là sợ nhiều hơn thôi. Thượng Quan Thái, ngươi cũng lợi hại gì lắm.”

 

Ta nhướn mày hỏi :

 

“Quan trọng ?”

 

Với nàng, điều quan trọng là công lược thành công.

 

Với , thì đó còn bằng gân gà chả giá trị gì hết.

 

Ta quyền, thế, cần chân tâm của nam nhân để gì?

 

“Ngươi, …”

 

Hiển nhiên nàng cũng nghĩ thông, lập tức nghẹn lời, hừ một tiếng:

 

“Hừ!”

 

“Đừng đ.á.n.h trống lảng nữa. Nhớ chuẩn cho trẫm một bản địa đồ, càng chi tiết càng .”

 

“Biết !”

 

“…Thượng Quan Thái, thấy giống linh sủng của ngươi, ngươi ?”

 

“Đó là vinh hạnh cho ngươi đấy. Có thể bên cạnh trẫm, vinh nhục chịu, cùng hưởng bách tính thiên hạ triều bái.”

 

“Hình như…”

 

Nàng nhỏ giọng :

 

“Nghe cũng tệ.”

 

Trong giọng thấp thoáng một tia mong đợi, háo hức.

 

Ta mỉm .

 

Đột ngột thúc ngựa tăng tốc, giữa trời đất mênh m.ô.n.g lao thẳng về phía .

 

 

Kính Trị năm thứ sáu.

 

Bắc quốc đ.á.n.h Tây Lăng… thắng.

 

Cùng năm.

 

Bắc quốc tuyên cáo thiên hạ:

 

Kẻ phục thì chinh phạt.

 

Kẻ quy thuận dùng đức để trị.

 

Kính Trị năm thứ tám.

 

Bắc quốc thu phục Đông Cương.

 

Năm thứ mười Kính Trị.

 

……

 

Năm thứ mười hai Kính Trị.

 

Vạn triều triều bái.

 

Thiên hạ lấy nữ nhân đầu.

 

Bắc quốc nữ đế, uy chấn bát phương, công nghiệp nghìn thu, ghi khắc sử xanh.

 

Toàn văn .

Bạn cần đăng nhập để bình luận