Ở cái tuổi mười bốn, mười lăm thể gả chồng, thì Hương Hoa Nhi năm nay mười tuổi cũng còn là nhỏ nữa. Lại thêm việc thường xuyên bà Hoàng quở trách, các bác trong nhà cũng chẳng mấy thiết, nên cô bé tuy còn nhỏ nhưng sớm sắc mặt khác mà sống. Ngày thường mắng nhiều thành quen, nhưng thấy bất chấp thể mà định bênh vực, cô bé khỏi sốt ruột. Sau khi trấn an Vương thị xong, Hương Hoa Nhi nhanh ch.óng bước ngoài, liền thấy Hà thị đang chống nạnh, trừng mắt về phía , cái vẻ nếu cô bé thì bà sẽ tiếp tục c.h.ử.i mắng.
“Thưa bác Hai, con mới từ ngoài đồng đào cả một giỏ rau dại lớn về, thể là lười biếng . Mẹ con còn đang ở cữ, nhiều chuyện tiện, các em con còn nhỏ giúp gì. Con về nhà, tất nhiên là xem và các em .” Hương Hoa Nhi nhanh chậm đáp lời, giọng điệu rành rọt, lanh lợi, dễ chịu hơn nhiều so với cái giọng oang oang của Hà thị.
“Nó sinh con thì quý giá lắm, cứ như thể khác từng sinh đẻ bao giờ . Chẳng qua chỉ sinh một đứa con gái, công lao gì to tát . Cái loại vợ như thế, cũng chỉ hạng đàn ông bất tài mới coi như của báu.” Hà thị trong lòng bất mãn, liền lôi cả Đào Lục Bình c.h.ử.i cùng.
Nói đến Hà thị, chị sinh ba con trai, đứa nhỏ nhất bây giờ cũng mười hai tuổi, là một choai choai. con trai thì giống con gái, cả ngày chạy nhảy rong chơi thấy bóng dáng, đừng đến chuyện bảo chúng nó phụ giúp việc nhà, cả ngày tìm còn thấy . Chỉ đến giờ cơm mới đúng hẹn về nhà ăn. Người ngợm thì lúc nào cũng đẫm mồ hôi, còn để chị giặt giũ cho. Việc nhà cửa đều một tay chị lo liệu, mệt mỏi vô cùng, cũng chỉ thầm nghĩ cưới con dâu về thì sẽ hơn. ngày thường vất vả thế nào thì vẫn cứ vất vả, chẳng giảm chút nào. Nhìn Vương thị, một nhà con gái, bé tí phụ giúp việc nhà. Bây giờ sinh thêm một đứa nữa, cũng hầu hạ như bà hoàng. Nhìn cảnh đó, lòng chị thể thoải mái mới là lạ.
“Được khác coi như của báu, đó đều là chuyện , mặc kệ tài . Chứ giống như , thỉnh thoảng đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, mà chẳng ai bên cạnh xót thương.” Hương Hoa Nhi lạnh lùng . Cô bé thể nhẫn nhịn mặt bà Hoàng, vì đó là bà nội, là quyền trong nhà, thể đắc tội . Hà thị thì khác, tuy là bậc trưởng bối nhưng chẳng chút dáng vẻ của bậc trưởng bối. Nếu thật sự phân trái, thì mỗi bên đều như .
Hà thị vốn định mượn cớ c.h.ử.i mắng vợ chồng Đào Lục Bình để xả giận, nào ngờ con nhóc Hương Hoa Nhi ăn kiêng nể gì, cái gì cũng dám , khiến chị tức đến thở nổi. Bị chồng đ.á.n.h, phụ nữ nào cũng cảm thấy mất mặt. Trong làng, phụ nữ chồng đ.á.n.h cũng ít, trong lòng đều rõ nhưng sẽ lấy chuyện để chê khác, nếu sẽ đến lượt mặt. Hương Hoa Nhi cái e dè đó, cứ thế chỉ thẳng mà chế giễu.
Chị lập tức c.h.ử.i ầm lên: “Cái con ranh con lớn nhỏ ! Mồm mép lanh lợi như , sợ gả ? Tao thấy mày đều học từ mày cả đấy! Nhà họ Đào chúng đứa nào bại hoại gia phong như mày. Cha mày như thế, cũng dạy thứ tồi tệ như mày…” Một đứa trẻ con, bình thường cũng chỉ thể mắng vài câu lười biếng tham ăn, chứ cũng chẳng tìm gì lớn. Hà thị tức khí, nhất thời cũng tìm lời nào thích hợp hơn để mắng, chỉ cảm thấy mắng thế nào cũng là quá nhẹ, bực bội quá liền định động thủ.
“Bác Hai gì ạ? Cái gì gọi là bại hoại gia phong? Con gì để bại hoại gia phong, bác cho rõ ràng. Phải nhà chúng chỉ con là con gái, nếu rõ ràng, các chị em trong nhà mà lấy chồng . Chị Vân Nhi, chị Cúc Nhi còn cùng tuổi với con đấy ạ. Bác thật sự hươu vượn như , cũng hỏi xem bác cả, bác năm đồng ý .” Hương Hoa Nhi cũng sốt ruột, lo rằng nếu phản bác ngay, cô sẽ từ trong phòng lao . Thời tiết bây giờ tuy ấm lên, nhưng gió thổi vẫn còn lạnh, đang ở cữ mà nhiễm gió lạnh, để di chứng thì .
Hà thị , còn bắt chị cho rõ ràng. Chị cái gì mà , hai chữ “bại hoại gia phong” chẳng qua cũng là mắng thế học theo mà thôi. Không ngờ con bé tích cực như , còn lôi cả con gái nhà cả, nhà năm cuộc. Chị cũng đó lời ho gì, liền chột liếc hai cô em dâu, quả nhiên thấy hai đang chằm chằm. Trong lòng chị càng bực tức, một phụ nữ sống mấy chục năm, cãi một con nhóc, trong lòng tức đến phát điên, còn bận tâm gì nữa, liền lao thẳng về phía Hương Hoa Nhi. Hôm nay nhất định cho nó một bài học. Hương Hoa Nhi cũng ngờ Hà thị vô liêm sỉ đến , cãi liền định động thủ. Thấy bác Hai lao tới, cô bé cũng hề hoảng hốt. Cả nhà đều ở đây, cùng lắm thì cô bé chạy phòng, cài cửa là xong, cũng chẳng đ.á.n.h .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nong-nu-tuyet-sac/chuong-13-doi-dau.html.]
cô bé , mà nhấc chân chạy thẳng về phía nhà chính, chạy la lớn: “Ông nội, bà nội, cứu mạng! Bác Hai đ.á.n.h c.h.ế.t !”
Cô bé nhỏ, hình linh hoạt. Hà thị chặn , nhưng cô bé nhẹ nhàng lách qua nách, chút cản trở mà lao thẳng đến cửa nhà chính. Hà thị tất nhiên buông tha, đuổi sát theo . Nào ngờ cô bé đến cửa liền chạy nữa, Hà thị chớp cơ hội, một tay tóm gọn lấy cô bé.
“Làm cái gì ! Còn quy củ gì nữa !” Ông Đào Chính Hồng quát lớn một tiếng, mặt mày cũng đầy vẻ tức giận.
Ông và bạn cũ lâu ngày gặp đang chuyện vui vẻ, ai ngờ trong nhà ầm ĩ cả lên. Ngày thường thì gì, nhưng hôm nay nhà khách. Trước đây ông còn xem kịch vui nhà ông Đào Chính Căn, hôm nay đến lượt xem kịch vui nhà , khiến ông tức chịu nổi. Hà thị tóm Hương Hoa Nhi, còn kịp động thủ thấy tiếng quát của cha chồng, sợ đến mức giật , lập tức buông tay .
“Ông nội, bác Hai đ.á.n.h c.h.ế.t con!” Hương Hoa Nhi “bịch” một tiếng, quỳ xuống bên chân ông Đào Chính Hồng.
“Không , cha, con đ.á.n.h nó ạ!” Chị thật sự đ.á.n.h trúng một cái nào mà!
những mắt, một ai tin lời chị . Bởi vì đều tin mắt , cái khí thế, cái hành động của Hà thị, chỗ nào cũng cho thấy chị đang đ.á.n.h , thậm chí là đ.á.n.h gần c.h.ế.t mới thôi. Vậy mà bây giờ chị còn chối đây đẩy, điều nghi ngờ gì thêm cho chị một tội danh nữa.
Nói dối trắng trợn như , cũng tin chứ! Hai con trai của ông Đào Chính Căn trong lòng đều thầm nghĩ một cách khinh bỉ. Đã từng thấy cha ruột đ.á.n.h con cái, chứ từng thấy bác gái nào đ.á.n.h cháu gái như . Ngược , ông Chu Phúc Sinh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, phong thái điềm nhiên như , ngay cả khóe miệng đang khẽ cong lên cũng hề đổi.