Nơi Nào Cùng Đế Vương Nghỉ Chân

Chương 6: Đổi tên

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thở dài một tiếng, lão : “Vậy thì từ nay gọi là sư tôn .”

 

Thôi , trẻ con lanh lợi cũng , lời là , dạy dỗ thêm .

 

Phất trần hạ xuống chủ phong của Thanh Y Tông một cách vững vàng. Minh Triệt bế Huyền Tịch xuống, dắt nàng bước cánh cổng lớn trang trí vô cùng hùng vĩ, trang nghiêm.

 

Vị Minh Triệt Tiên Tôn dường như lòng trong tông môn, qua t.ử nào, họ cũng ôm quyền hành lễ, thậm chí ít còn thiết tiến gần hỏi: “Tiên tôn, đây là đồ mới thu nhận của ạ?”

 

Minh Triệt mỉm giới thiệu với từng : “ , đứa nhỏ tên Huyền Tịch, từ nay sẽ là tiểu đồ của Quán Cùng Điện , các ngươi đừng ức h.i.ế.p con bé đấy.”

 

Các t.ử hì hì: “Làm gì , !”

 

Minh Triệt dẫn Huyền Tịch qua cầu núi, đến Quán Cùng Điện như lời lão . Qua từng bậc thềm bạch ngọc chồng chất, đẩy cửa bước , gian bên trong lập tức mang đến cảm giác khác hẳn nhân gian, trong lành và mát mẻ vô cùng.

 

Ngay khoảnh khắc Huyền Tịch bước , nàng cảm nhận một luồng khí ôn hòa tràn từ bốn phương tám hướng cơ thể, ngừng tuôn chảy, gột rửa từ tủy xương đến kinh mạch.

 

Thật thoải mái.

 

Nàng khẽ rùng .

 

Hai bên đại điện là những cột trụ đỏ sậm, mây mù lượn lờ bao phủ, mơ hồ mà thần tiên thoát tục. Nàng theo Minh Triệt tiến về phía , chớp mắt, bỗng thấy mặt xuất hiện một —.

 

Một nam nhân tóc đen như thác, vận trường bào trắng tinh, đôi mắt vàng rực như ánh dương.

 

Dù cách hơn mười trượng, đôi đồng t.ử sáng ch.ói vẫn khiến thể rời mắt, tựa như rực rỡ cả gian.

 

Huyền Tịch đột ngột khựng bước.

 

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c, trái tim nàng, vốn luôn đập định từ khi chào đời, bỗng chốc vang lên một nhịp đập dữ dội, nặng nề vọng màng tai.

 

Huyền Tịch ngây nam t.ử từng bước tới.

 

Nàng cảm nhận một loại áp lực càng lúc càng mạnh.

 

Một loại áp lực bẩm sinh thuộc về kẻ ở ngôi cao, nắm giữ tất cả trong tay.

 

“Huyền Trạc?”

 

Nàng thấy sư tôn gọi như .

 

Người nam t.ử khẽ đáp một tiếng, dừng bước, xổm xuống mặt nàng.

 

Đôi mắt vàng kim khi đến gần chút dọa , con ngươi đen nhánh dài nhọn, ánh lên tia sắc bén. Ngũ quan khắc sâu càng thêm phần uy mãnh. Huyền Tịch tim đập càng nhanh, nắm c.h.ặ.t t.a.y Minh Triệt, dám nhúc nhích.

 

Huyền Trạc nàng chăm chú, nhàn nhạt: “Sư tôn, đây là ai?”

 

Minh Triệt đáp: “Đây là Huyền Tịch, chữ Huyền trong dây đàn, chữ Tịch trong thủy triều. Hôm nay trừ yêu ở Đông Hải, qua một ngôi làng chài nhỏ, thấy đứa trẻ linh khí tràn đầy, tư chất , liền mang về đây.”

 

“Ồ, tiểu sư .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/noi-nao-cung-de-vuong-nghi-chan/chuong-6-doi-ten.html.]

 

Huyền Trạc thuận miệng gọi, đó sờ cằm, thích thú : “Huyền Tịch… tên cũng giống với đấy.”

 

Minh Triệt nghĩ , quả thật là giống.

 

Có lẽ là hành động vô thức.

 

Ông cúi xuống, với Huyền Tịch: “Huyền Tịch, đây là Huyền Trạc, là sư của con.”

 

Huyền Tịch khẽ gật đầu.

 

Cả ba cùng im lặng một lúc.

 

“…” Minh Triệt kiên nhẫn cúi xuống, dịu dàng nhắc: “Chào sư .”

 

Thì là đang chờ nàng chào hỏi.

 

Huyền Tịch chợt nhận , nhưng dám mở lời với Huyền Trạc, bèn nép lưng Minh Triệt, lí nhí : “... Sư , mạnh giỏi.”

 

Ánh mắt Huyền Trạc thoáng thêm nét dò xét.

 

Minh Triệt giải thích: “Đứa trẻ từng sống khổ cực, chắc gốc rễ chút tổn thương. Sau nếu phạm gì, con cũng nhường nhịn nó một chút.”

 

Huyền Trạc khẽ: “Con hạng chấp nhặt với trẻ con .”

 

Hắn liếc hình gầy gò của Huyền Tịch, khuôn mặt bé nhỏ vì đói kém và lao lực mà hốc hác, xương gò má nhô lên rõ ràng, đôi mắt to đen láy nhưng trông vô hồn, ngây ngô.

 

“Gầy gò như thế , đầu óc cũng lanh lợi, chậc chậc, đáng thương quá.”

 

Hắn thở dài cảm thán vài câu, dậy bước khỏi đại điện.

 

Bóng dáng cao lớn của lướt qua bên cạnh Huyền Tịch, cái bóng đen dày đặc phủ kín nàng. Trong khoảnh khắc , mũi nàng ngập tràn mùi hương nồng đậm của long tiên hương.

 

Khi cái bóng rời , Huyền Tịch bất chợt buông tay Minh Triệt, đờ đẫn theo Huyền Trạc.

 

“Hửm?” Cảm nhận cái đuôi nhỏ phía , Huyền Trạc đầu , hỏi: “Muội theo gì?”

 

Huyền Tịch ngây ngẩn , một lời.

 

Minh Triệt bỏ , vội vàng chạy đến dắt nàng: “Huyền Tịch, đừng chạy lung tung, chúng còn ghi danh sổ t.ử nữa!”

 

Ông dắt Huyền Tịch, nàng ngoan ngoãn theo, nhưng khi , ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t Huyền Trạc.

 

Ngay đầu tiên gặp Huyền Trạc, trong lòng nàng bỗng xuất hiện một ý nghĩ kỳ lạ;

 

Một ý nghĩ như thể khắc sâu từ khi chào đời, tựa một sứ mệnh —.

 

Nàng gì đó cho Huyền Trạc.

 

Phải một điều quan trọng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận