Những Ngày Ta Lạc Nhau

P1

Chương 1: Gặp gỡ định mệnh**  

Thành Đô vào tháng ba, những cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương hoa mộc lan thoang thoảng. Tôi – Lý Tĩnh Nghi – vừa chuyển đến đây cùng mẹ sau khi bố mẹ ly hôn. Thành phố này khác xa Bắc Kinh, nhịp sống chậm rãi hơn, nhưng đối với tôi, mọi thứ đều lạ lẫm và xa cách.  

Ngày đầu tiên ở ngôi trường mới, tôi chỉ mong mình hòa nhập nhanh chóng. Nhưng khi vừa bước vào cổng trường, mọi thứ lập tức trở thành một thảm họa.  

Tôi bước nhanh qua hành lang đông đúc, tay ôm ly cà phê nóng vừa mua ở quán gần trường. Đang mải nhìn bản đồ lớp học trên điện thoại, tôi đ.â.m sầm vào một người. Cốc cà phê trên tay tôi văng xuống, đổ tràn lên chiếc áo sơ mi trắng tinh của cậu ta.  

Cậu nhíu mày, giọng lạnh tanh:  

**"Cậu bị mù à? Không nhìn đường sao?"**  

Tôi lúng túng, cúi gằm mặt, vội vàng xin lỗi:  

**"Xin lỗi, tôi không cố ý. Tôi đền tiền giặt là được chứ?"**  

Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt như xuyên thấu, đôi mắt đen sắc bén chứa đầy vẻ khó chịu:  

**"Cậu nghĩ tiền có thể giải quyết mọi thứ sao? Thôi đi, đừng làm tôi mất thêm thời gian."**  

Nói xong, cậu bỏ đi, để lại tôi đứng ngẩn người giữa hành lang, tay vẫn cầm chiếc cốc giấy trống rỗng.  

Buổi học hôm đó, tôi cố quên đi sự cố sáng nay, nhưng khi giáo viên bước vào lớp và giới thiệu người ngồi cạnh tôi – Trần Nhật Duật – tim tôi như rơi thịch. Là cậu ta! Gương mặt ấy, ánh mắt lạnh nhạt ấy, và cả giọng nói khiến tôi muốn phát điên ấy!  

Nhật Duật ngồi xuống bên cạnh tôi, không buồn liếc mắt nhìn. Cậu ta chỉ ném ra một câu đầy mỉa mai:  

**"Hóa ra cậu cùng lớp tôi. Tốt rồi, ít nhất tôi biết phải tránh ai ở trường này."**  

Tôi cắn môi, tay nắm chặt cây bút, cảm giác vừa tức vừa bực. Cậu ta đúng là kiểu người khó ưa nhất mà tôi từng gặp.  

Bạn cần đăng nhập để bình luận