16.
Hóa đêm , đang lời từ biệt với ?
Công chúa kể rằng, Du Minh Diệu nàng đảm nhận một nhiệm vụ. cụ thể là gì, nàng .
Dù thì chắc chắn cũng một công việc an nhàn, bởi hoàng đế từng hạ chỉ điều đến biên ải.
Nghĩ , Du Minh Diệu hẳn luôn những việc thể công khai, nên các trưởng, tỷ tỷ của , cùng hoàng đế và công chúa mới yêu chiều đến .
, đó nào yêu chiều? Đó là cảm giác tội .
Cậu thiếu niên đời là kiêu căng, ngạo mạn, chê bai ô nhục gia phong nhà họ Du. mấy ai may mắn thấy con thật của ?
Rõ ràng là đứa con út trong nhà, thế nhưng gánh vác trách nhiệm nặng nề nhất. Giờ đây, để công chúa thể an tâm dưỡng thai, nhận lấy công việc của nàng…
"Ồ, cũng vì ." Công chúa giường, trò chuyện phiếm với .
Ta một bên giúp nàng xông t.h.u.ố.c bằng ngải, một bên đáp:
"Vậy là vì ?"
"Hình như là vì một cô nương nào đó, đang cố gắng lập công trạng thì ."
Ta cố gắng lắm mới giữ tay ngừng .
hiểu vì , trong miệng bỗng cảm thấy chua xót.
"Tiểu công gia cũng đến tuổi thành nhỉ," giọng bình thản như chuyện gì.
" , đứa trẻ cũng trưởng thành . Còn ngươi thì ? Định khi nào thành ?"
Ta, thành ?
Trong đầu hiện lên hình ảnh bộ hỷ phục đỏ thẫm, cùng gương mặt của tân lang khi vén khăn voan lên.
Một gương mặt khó phân biệt nam nữ, mang nét khí của thiếu niên, chút uyển chuyển của thiếu nữ.
Ta lắc đầu, xua ý nghĩ viển vông :
"Tạm thời nghĩ đến chuyện đó. Bây giờ chỉ mong bình an, mong thêm nhiều bình an. Vạn nhất thành , nếu đối phương bắt từ bỏ y nghiệp, một nữ nhân chỉ quản gia, dạy con thì ? Nếu , thà lấy chồng."
Dù rằng triều đại nữ quan, ngoài xã hội cũng những nữ nhân kinh thương, nhưng họ vẫn chỉ là ít.
Phần lớn nam nhân đều vẫn giữ quan niệm nam chủ ngoại, nữ chủ nội.
Ta lý tưởng của riêng , cũng miễn cưỡng bản .
Công chúa lộ vẻ trầm ngâm:
"Là … thế thì phiền phức …"
Ta định hỏi "Phiền phức chỗ nào?" nhưng công chúa nhắm mắt .
17.
Thời gian trôi qua trong dòng hồi ức và nỗi nhớ, kinh thành chào đón một mùa tết náo nhiệt, hiu quạnh.
Náo nhiệt là của khác, hiu quạnh là của riêng .
Trên phố đèn l.ồ.ng sáng rực, từng nhà dán câu đối xuân, treo đầy thịt muối, khí ngập tràn hương vị hạnh phúc. Những khuôn mặt trẻ thơ dù gió rét ửng đỏ cũng ánh lên niềm vui.
Công chúa tặng một phong bao lì xì lớn, bảo đừng suốt ngày như một bà lão, lúc nào cũng bên cạnh nàng hoặc trong y quán.
Nàng khuyên rủ đôi ba bạn ngoài vui chơi một chuyến.
đến kinh thành đầy một năm, cả ngày mắt chỉ thấy công việc, lấy bạn bè chứ...
Ta dẫn cặp song sinh long phụng phố, chúng hớn hở chạy chỗ , mua chỗ , lòng bỗng dâng lên cảm giác như đang tấm kính mờ sương, khác vui đùa mà thể chạm .
Chúng nhân đều vui vẻ, chỉ cô độc.
Bất giác, nhớ đến nụ của thiếu niên —nụ phóng khoáng, ngạo nghễ, hơn cả bông mẫu đơn kiêu sa nhất trong phủ công chúa.
Nếu ở đây, liệu còn cảm thấy cô đơn thế ?
"Hắn năm nào cũng sẽ tự tay trao cho một phong bao đỏ thật lớn. Thế mà năm đầu tiên nuốt lời ." Ta bỗng dưng cảm thấy giận dỗi vô cớ.
Có lẽ vì công việc của quá cơ mật, nên Du Minh Diệu gửi bất kỳ tin tức nào về phủ công chúa. Người duy nhất an , e rằng chỉ bậc quân vương đang ngai rồng.
Công chúa vốn dĩ cũng nên , nhưng hoàng đế nàng yên tâm dưỡng t.h.a.i nên tiết lộ tin tức gì.
Ta chỉ tự an ủi rằng, nếu chuyện gì, chắc chắn quốc công phủ và hoàng đế sẽ thể giữ tâm trạng thoải mái như hiện tại.
Dẫu , lòng vẫn chẳng yên.
Ta gọi cặp song sinh trở , rằng đến chùa thắp một nén hương.
Cả hai kiếp đời, bao giờ thành tâm như lúc .
Trên đường từ chùa trở về, tình cờ gặp Nhan Cảnh và Vệ Phù.
Vệ Phù bụng nhô lên, sắc mặt vẻ .
Còn Nhan Cảnh, giữa hàng lông mày lộ rõ nét u sầu.
Ta mấy quan tâm đến chuyện triều chính, nhưng gần đây công chúa lẽ vì quá rảnh rỗi nên thường xuyên kể những chuyện trong triều đình như một đề tài buôn chuyện.
Nghe nàng , con đường quan lộ của Nhan Cảnh mấy suôn sẻ.
Vốn sở trường của là lãnh binh đ.á.n.h trận, nhưng khi trở về kinh thành, dù chức vị thăng tiến, thực quyền đáng kể. So với nhạc phụ Vệ đại nhân, chẳng khác nào kẻ kém xa một trời một vực.
Kẻ vốn nên khống chế vợ, giờ đây dựa gia đình nhà vợ, điều đối với một nam nhân trọng thể diện như , chắc chắn khó mà chịu nổi.
Ta từ xa gật đầu chào phu thê họ, định tiếp tục rời , ngờ Nhan Cảnh gọi :
"Lý cô nương, thể mời cô nương qua đây chuyện một chút chăng?"
Ta bất ngờ liếc Vệ Phù. Nàng vẫn giữ nụ dịu dàng, chút bất mãn:
"Ta cũng ôn chuyện cùng Lý đại phu. Đợi tướng quân xong, chúng trò chuyện."
Thật là một đôi vợ chồng kỳ lạ.
Ta đành theo Nhan Cảnh sang một góc:
"Không tướng quân chuyện gì ?"
Nhan Cảnh , ánh mắt u ám khó lường:
"Hoàn Nhĩ, tại chúng trở thành thế ?"
Câu khiến suýt chút nữa nhịn bỏ ngay.
Ta cố gắng điều chỉnh biểu cảm, giữ phép tắc:
"Nếu còn chuyện gì khác, xin phép cáo lui."
Ta lùi , nhưng lập tức nắm lấy tay .
"Qua năm sẽ trở biên ải. Hoàn Nhĩ, nàng cùng về ? Nàng chẳng thích kinh thành ? Chúng , vẫn như đây, cùng luận binh pháp, quản lý quân doanh…"
Hắn chẳng hề sợ chính thê của thấy!
Ta mạnh mẽ rút tay , thèm giữ mặt mũi cho , lạnh lùng thẳng:
"Ngươi thể thôi ? Ta , ! Ngươi điếc ?"
"Không , vẫn như , là tướng quân, nàng là quân y…"
Nhan Cảnh bối rối đến mức lời lẽ trở nên lộn xộn, nhưng khi thấy sắc mặt ngày càng lạnh lùng, đành im bặt.
"Thế nào? Ban đầu ngươi còn bình thê ? Giờ thể chủ trong nhà, đến cả lời hứa vẽ cũng thu nhỏ ?" Ta châm biếm.
"Không thể nắm vợ thì tìm khác để khống chế? Vừa nữ nhân giá trị, nàng ngoan ngoãn lời, ngươi mơ ?"
Nhan Cảnh những lời của nghẹn, mặt mày xanh mét, nhưng vẫn cố giữ phong thái:
"Nàng kiêu ngạo vô lễ như thế, còn thích so bì với nam nhân, ngoài , còn ai thể chịu nàng?"
Ta tức đến nỗi gần như quên hết giáo dưỡng. Đang định đáp trả thì một giọng bỗng vang lên:
"Khụ, khụ… Ta mà, một kẻ như Nhan tướng quân điều chân trời góc biển . Hóa là vì trong miệng đầy phân, trong đầu cỏ rác. Đào mà cũng dám đào đến Thái y viện?"
Giọng như một mũi tên, xuyên qua màn kính ngăn cách giữa và thế giới. Nó xé tan lớp sương mờ, khiến thế gian mắt đột nhiên bừng sáng sắc màu.
Tim đập thình thịch, dường như nhắc nhở rằng, vẫn sống, vẫn cảm xúc.
Ta phắt , mặt thoáng đỏ bừng. Chỉ một ánh mắt thấy ngay bóng dáng thiếu niên , rực rỡ đến mức sắc đỏ phố cũng lấn át nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhu-tinh-tu-lap-lanh/chuong-6.html.]
Hắn dường như cao hơn, gầy , nhưng gương mặt trắng mịn hơn cả tuyết.
Ta chạy vội tới bên , phấn khởi hỏi:
"Ngươi về khi nào ?"
"Khụ, khụ, nửa canh giờ . Trời lạnh thế ở phủ chạy lung tung gì? Ta tìm ngươi nửa ngày ." Du Minh Diệu cau mày, giọng đầy bất mãn.
Ta nhanh ch.óng bắt mạch cho :
"Ngươi …"
Mạch dấu hiệu bất thường?
Ta hoảng hốt, suýt chút nữa xắn áo ngay giữa đường để kiểm tra, nhưng xách cổ lên, kéo xa:
"Về hãy xem!"
Nhan Cảnh vẫn định níu kéo, nhưng Du Minh Diệu lập tức chắn mặt , trừng mắt đầy cảnh cáo.
"Ngươi? Ngươi với , chẳng lẽ là vì ? Chỉ vì một kẻ vô dụng thế ?" Nhan Cảnh tức giận gào lên.
Du Minh Diệu lười nhác đáp:
"Quả nhiên như nàng , tai ngươi chẳng bao giờ khác gì. Ta ? Ngươi đào mà đào đến cả Thái y viện, cũng thật mơ mộng. Sau năm ngươi chốn khỉ ho cò gáy của ngươi, nàng thăng chức nữ y. Có bản lĩnh thì lên hoàng thượng mà đòi ."
Nhan Cảnh kinh ngạc , thể tin nổi:
"Nàng sắp thái y ?"
Thái y viện là chức quan, một khi đó, sẽ phận quan viên, chẳng còn cách nào buộc nữa.
Chưa từng nữ quan nào cho khác cả.
"Ngươi quen nàng lâu như , mà chẳng hiểu gì về năng lực của nàng cả," Du Minh Diệu chêm thêm một nhát d.a.o.
Ta đó như một tấm nền, bởi thật chính cũng hiểu tại thái y.
Lúc , Vệ Phù tiến , mỉm hành lễ với Du Minh Diệu, dịu dàng với Nhan Cảnh:
"Tướng quân, mệt , chúng về thôi."
Nhan Cảnh mặt đỏ bừng bừng tái xanh, cuối cùng thất thểu bên cạnh dìu .
Du Minh Diệu vẻ hài lòng, khẽ gật đầu với Vệ Phù.
Lúc , mới nhớ Vệ Phù trò chuyện với .
Ta vội vàng hỏi:
"Phu nhân điều gì với ? Nếu gấp, chúng hẹn ngày khác chứ?"
Vệ Phù liếc và Du Minh Diệu với ánh mắt đầy ẩn ý, mỉm :
"Không gấp, sẽ gửi thiệp mời nàng ."
Ta cảm kích thôi, lập tức kéo tay Du Minh Diệu rời , hướng về phủ công chúa.
18.
Trên thêm một vết thương mới.
Vừa bôi t.h.u.ố.c cho , trách:
"Ngươi về thì nghỉ ngơi , phái tìm là mà?"
"Thế nào? Ta phiền ngươi ?"
Ta còn lời nào để :
"Nói cái gì thế? Ta từ chùa về, tình cờ gặp bọn họ thôi."
"Ngươi đến chùa gì? Ngươi là đại phu, mà cũng tin mấy chuyện đó ?"
Du Minh Diệu nhướn mày.
Ta lẩm bẩm:
"Đại phu thì xin bùa ? Đây là phân biệt nghề nghiệp!"
"Hỏi bùa gì?"
"Bùa bình an."
"...Ngươi là đại phu."
"Ta xin cho công chúa ?"
"Ồ."
Hắn bĩu môi, thêm gì.
Cả hai rơi trầm mặc.
"Ngươi... vẫn ?" Ta dè dặt che giấu tâm tư, khẽ hỏi.
"Ừ, chuyện còn xong, lén về."
"Vậy mà ngươi còn vẻ cao điệu thế?"
Gương mặt , phận , chỉ cần phố, nửa kinh thành đều trở về!
"Không , với hoàng thượng, nếu về để ngươi chữa trị, chắc sẽ c.h.ế.t mất."
Du Minh Diệu thản nhiên trả lời.
Ta ngỡ ngàng , vết thương .
Vết thương cũng bình thường, đại phu nào chẳng chữa .
Ta khinh bỉ liếc :
"Ngươi lấy cái cớ để chuồn việc ?"
"Ta với đại ca , bảo từ quan nhường chỗ cho , đồng ý . Tối đa ba năm, ba năm sẽ dần dần bước lên con đường quan, danh tiếng của cũng sẽ đổi hơn."
Hắn đột nhiên đổi chủ đề, mặt thoáng đỏ lên.
Ta trừng mắt ngạc nhiên:
"Sao ngươi bắt đại ca từ quan? Mà còn đồng ý?"
Du đại ca lớn hơn hơn hai mươi tuổi, đang ở thời kỳ sung sức triều đình!
"Ta , nếu còn chức vị đàng hoàng, thê t.ử tương lai sẽ bỏ chạy, thế là đồng ý."
Cả nhà họ Du đều quan, dù chỉ đại ca là giữ chức cao hơn, nhưng nếu thêm , sẽ quá gây chú ý.
Không ngờ từ quan là đại ca. Xem cả nhà họ Du coi trọng cô nương .
"Ồ."
Ta cúi đầu, tiếp tục bôi t.h.u.ố.c.
Ta cảm nhận cơ bắp của căng lên, giọng lộ rõ vẻ lúng túng:
"Lần nhiệm vụ của thành , hoàng thượng đồng ý dùng công lao để đổi lấy một vị trí cho ngươi trong Thái y viện."
Ta sững , ngẩng đầu , giật , vội vàng tránh ánh mắt .
nhanh, buộc đối diện với .
Trong mắt , dường như tràn đầy ánh bình minh ấm áp.
Ta :
"Hoàng thượng còn , nếu ngươi thể bảo vệ t.h.a.i nhi của công chúa, sẽ phong ngươi thái y ngay lập tức. Vì , điều ước mà công chúa hứa, ngươi hãy giữ , để đòi điều gì ngươi thực sự ."
Tim thể ngừng đập mạnh.
Những lời , là điều đang nghĩ?
"Ngươi sẽ là nữ quan, ai thể tùy tiện ức h.i.ế.p ngươi. Ta cũng sẽ cố gắng trở thành chỗ dựa cho ngươi."
"Ngươi thể dành cả đời điều ngươi , theo đuổi lý tưởng của . Ta thề rằng sẽ bao giờ để ngươi ràng buộc trong hậu viện."
"Vậy nên, ngươi... thể ? Có thể… chờ trở về?"
[ TOÀN VĂN HOÀN ]