Tuân Chấn chằm chằm những chiếc túi vật chứng trống trơn, trầm ngâm một lát hỏi: “Vậy còn nhiệm vụ của chúng thì ?”
“Cứ để Trương Phục lân la dò hỏi cô , moi chừng nào chừng .” Phương Tự nhún vai, tỏ vẻ bất lực: “ là cô trong diện đối tượng mục tiêu của chúng . nếu đ.á.n.h giá là chúng đủ sức chơi khô m.á.u với cô , thì chi bằng chọn cách hòa hoãn, giao tiếp xem .”
“Ngộ nhỡ thể giao tiếp thì tính ?”
“Thì cứ coi cô như một dân bình thường . Chẳng lẽ định sống c.h.ế.t đấu đá với cái thứ hung thần ác sát đó ?”
Phương Tự vỗ vỗ vai Tuân Chấn: “Những gì cần hỏi thì lúc chúng cũng cạy miệng đám chơi hết . Nhiệm vụ của chúng coi như thành , cô chịu hé răng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục.
Hơn nữa, cái đà mưa bão xối xả , độ sáu mươi ngày nữa bèo nhất nước cũng dâng đến tận tầng sáu, tầng bảy. Nếu cô thực sự sở hữu siêu năng lực mà chịu về phe chúng , là vị cứu tinh giúp tất cả chúng vượt qua kiếp nạn thì .”
Tuân Chấn trầm ngâm gật đầu. Có thêm một chơi về phe đương nhiên là giá trị hơn gấp vạn việc rước thêm cả đống chơi kẻ thù.
Chưa kể, chơi mà tèo thì đạo cụ của chúng cũng bốc theo. Đối đầu với bọn chúng, ngoài việc thu về dăm ba cái thông tin thật giả lẫn lộn, bọn họ căn bản chẳng xơ múi chút lợi ích thiết thực nào.
Cùng lúc đó, trong căn phòng mới ở tầng 20, Lưu Kim Phượng đang vểnh tai sót một chữ đoạn đối thoại của hai thông qua một đạo cụ trông giống hệt chiếc tai bluetooth.
Đây là món đồ lén chiến lợi phẩm mà cô lột từ gã 33. Chỉ cần mục tiêu trong bán kính 100 mét và trang thiết chống lén, cô thể tùy ý chọn đối tượng để lén.
Khi xác nhận ý định “xoa dịu” và ngừng bàn tán về của hai , cô mới trút tảng đá đè nặng trong lòng, tháo tai cất gọn túi.
Một lúc , Trương Phục nhiệm vụ về. Cậu mới trút bỏ trang xuống thì Tuân Chấn gọi giật phòng việc.
“Đội trưởng, tìm việc gì thế?” Trương Phục chút thấp thỏm. Dạo gần đây đám chơi thanh trừng lẫn gắt gao quá, cứ nơm nớp lo sợ Lưu Kim Phượng sẽ trở thành miếng mồi ngon bọn chúng nhắm tới.
Tuân Chấn chằm chằm , đột ngột cất tiếng hỏi: “Cậu chuyện Lưu Kim Phượng là một chơi ?”
Trương Phục giật thót cứng đờ, há hốc mồm mà chẳng rặn nửa chữ.
Máu nóng bốc lên ngùn ngụt trong đầu Tuân Chấn: Tiên sư cái thằng nhãi ranh , hóa nó hết! Biết mà còn dám qua mặt giấu giếm ông đây! Vụ bắt kiểm điểm thì ! Mười ngàn chữ! Không, ba mươi ngàn chữ luôn!
Anh đập bàn đ.á.n.h rầm một cái: “Nói mau!”
“... cũng chỉ lờ mờ đoán thế thôi, chứ dám khẳng định chắc chắn 100%.” Trương Phục đưa tay gãi đầu, trong bụng thầm bổ sung thêm một câu “Chắc cỡ 99% thôi”.
“Cái thằng ranh con , dám qua mặt giỡn mặt với tao ?” Tuân Chấn tức giận đến mức trợn trừng mắt, c.h.ử.i thề văng mạng, chẳng màng đến hình tượng nữa.
“Đội trưởng, cô khác biệt với lũ chơi !” Trương Phục cuống cuồng thanh minh.
“Khác chỗ nào?”
“Cô ... cô phận cư dân đàng hoàng, tính tình nhát gan, chẳng tí gì là hung dữ, bạo lực... Quan trọng nhất là, cô hành xử y hệt như một bình thường.” Giọng Trương Phục cứ lí nhí dần.
Tuân Chấn hít một thật sâu, chỉ tay mặt , lắc đầu ngao ngán: “Trương Phục Trương Phục, giờ nhận là cái loại não tàn vì tình thế nhỉ?”
Trương Phục tự sai rành rành, nhưng vẫn cố sống cố c.h.ế.t đỡ cho Lưu Kim Phượng. Thực thì kỷ luật trong đội của bọn họ cũng chẳng đến mức cứng nhắc, khô khan.
Loại chuyện , to tát thì là vi phạm nguyên tắc, mà nhẹ nhàng thì cũng chẳng sứt mẻ gì.
“Đội trưởng, lấy mạng bảo đảm cô tuyệt đối sẽ bất cứ chuyện gì tổn hại đến dân và quân đội . Anh xem đấy, suốt thời gian qua cô an phận lắm cơ mà. Với , căn cứ mà dám chắc chắn cô là chơi?”
Tuân Chấn nghẹn họng. Cái thằng nhãi đúng là chọc tức c.h.ế.t mà: “Trong mắt bây giờ ngoài Lưu Kim Phượng thì chẳng còn cái quái gì nữa đúng ?”
Trương Phục nghiêm chào: “Báo cáo Đội trưởng, chuyện đó. Trong tim lúc nào cũng đau đáu đặt Tổ quốc, nhân dân và nhiệm vụ lên hàng đầu!”
“Bớt diễn cái trò lý thuyết suông với .” Tuân Chấn cố đè nén cơn giận. Anh hề đả động đến chuyện Lưu Kim Phượng khả năng tự tay kết liễu hai tên chơi sừng sỏ , mà chỉ :
“Hôm nay thằng Ưng Nhãn báo cáo là thấy bóng lấp ló bám ngoài cửa sổ phòng cô ở tầng 22. Ở cái độ cao ch.ót vót đó, ngoài đám chơi thì còn ai đây nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-sinh-ton-cua-ac-nu-dan-quoc/chuong-36-la-cau-giau-giem-toi-truoc-day-nhe.html.]
“Hả? Thế cô ? Có thương ở ?” Trương Phục tức thì hoảng loạn, trong ánh mắt ngập tràn sự lo lắng, xót xa.
Tuân Chấn trợn trắng mắt, bực dọc gắt gỏng: “Chẳng sứt mẻ tí nào sất! Cái bóng ma chơi còn kịp ló mặt thì tẩu thoát . Chẳng qua là cô dọa cho hết hồn thôi. cử chuyển cô xuống phòng ở tầng 20 .”
Anh ngập ngừng một lát, chỉ tay về phía cửa: “Giờ thu dọn hành lý ngay . Từ hôm nay trở , miễn nhiệm vụ ngoài hiện trường. Chuyển xuống tầng 20 canh gác, bảo vệ cô cho . Có bất cứ động tĩnh gì bất thường lập tức báo cáo.”
Mắt Trương Phục lập tức sáng rực lên. Nhiệm vụ kiểu thì khác quái gì hẹn hò, yêu đương bằng tiền công quỹ? Cậu vội vã hô to: “Rõ! Bảo đảm thành nhiệm vụ!”
Cậu thừa Đội trưởng rộng lượng bỏ qua cho cái tội giấu giếm, báo cáo láo của .
“Cút!” Tuân Chấn c.h.ử.i tung một cú đá sượt qua chân : “Canh gác cũng chơi xơi nước nhé. Mỗi ngày vắt óc cho bản kiểm điểm một ngàn chữ, sáng hôm nộp đúng giờ! Dám cho lệ, qua loa đại khái thì đợi khi nào trở về doanh trại, bắt chạy phạt 50 vòng quanh sân vận động!”
“Hả?” Trương Phục tròn xoe mắt, đồng t.ử chấn động liên hồi.
“Hả cái gì mà hả? Còn hả thêm tiếng nữa là tăng lên ba ngàn chữ mỗi ngày đấy.”
Trương Phục xoay ngoắt : “Một ngàn thì một ngàn!” Cậu cắm đầu chạy thục mạng ngoài, đến cửa mới sực nhớ , ngoái đầu hỏi: “Đội trưởng, phòng mấy ở tầng 20 ạ?”
“Phòng 05.”
“Rõ!”
Nhìn bóng dáng Trương Phục chạy biến , Tuân Chấn chỉ lắc đầu ngao ngán, nhưng trong bụng thì thở phào nhẹ nhõm. Phải giấu nhẹm chuyện Lưu Kim Phượng khả năng là một con quái vật đáng sợ, thì cái thằng nhãi mới một lòng một mà chăm sóc, bảo vệ cho cô .
Nhìn theo bóng lưng khuất dần của Trương Phục, Tuân Chấn thầm nhủ: Là giấu giếm đấy nhé. Cũng đừng trách lợi dụng tình cảm của để xoa dịu, định cô . Đợi đến lúc trò chơi kết thúc, lật bài ngửa cho xem, khéo lúc đó chẳng sợ vỡ mật chứ!
Hiện tại chỉ mong Lưu Kim Phượng thực sự đúng như những gì Trương Phục đ.á.n.h giá: Chỉ là một chơi an phận thủ thường, bảo mạng sống. Hi vọng từ giờ đến lúc kết thúc trò chơi, cô đừng gây thêm bất cứ sóng gió nào nữa, bằng thì cái đống hỗn độn e là dọn dẹp nổi mất.
…
Trong khi đó, Trương Phục xách theo túi hành lý gọn nhẹ, sải bước thật nhanh đến cửa phòng 2005, đưa tay gõ cửa cốc cốc.
Rất nhanh, cánh cửa hé mở, Lưu Kim Phượng ló đầu . Vừa trông thấy , đôi mắt cô lập tức sáng rỡ, Trương Phục lúc mà thuận mắt đến lạ kỳ.
Chưa đợi Trương Phục kịp lên tiếng, cô nhào thẳng vòng tay , hai tay còn mạnh dạn vòng qua ôm eo thật c.h.ặ.t. Cái gã Tuân Chấn chủ động dâng tận miệng Trương Phục cho cô thế , thì cô mượn cớ sàm sỡ, ăn đậu hũ chút đỉnh chắc cũng chẳng quá đáng gì nhỉ?
Trương Phục hành động bất ngờ của cô cho hoảng hồn, cả cứng đờ như khúc gỗ, hai vành tai đỏ lựng lên, túi hành lý tay suýt chút nữa thì rơi bộp xuống đất.
Lưu Kim Phượng thì chẳng để tâm đến sự bối rối của , cứ thế vùi mặt n.g.ự.c mà cọ cọ lấy cọ để.
Xung quanh bỗng vang lên những tiếng huýt sáo trêu chọc ầm ĩ. Từ các cửa phòng thuộc các đơn vị khác, những cái đầu tò mò thi ló hóng hớt.
Trương Phục: ...Vừa hổ độn thổ, sướng rơn cả !
Lưu Kim Phượng thầm đ.á.n.h giá: Cái nhóc tuy giấu giếm chuyện của , nhưng sự chất vấn gắt gao của Tuân Chấn mà vẫn dũng cảm mở miệng đỡ cho , lôi “vật tế thần”, nhiêu đó cũng đủ để cô cảm thấy ấm lòng .
Đặt địa vị của , nếu là cô thì chắc chắn cô bán đối phương thương tiếc đến mấy trăm .
Tuy thực lực hiện tại của cô bước đột phá thực sự nào, nhưng cô lờ mờ nếm trái ngọt của cái gọi là “sức mạnh”.
Tuân Chấn dám tùy tiện động đến cô. Để xoa dịu cô, thậm chí còn lôi cả Trương Phục “bán” luôn.
Nghĩ đến đây, cô lén lút truy cập gian đạo cụ của , ngắm nghía đống chiến lợi phẩm rớt từ gã 33: Tai lén, Thiết theo dõi... Tâm trạng cô lúc cứ gọi là sung sướng bay lên tận chín tầng mây.
Cô buông Trương Phục , ngước khuôn mặt tươi rói nụ lên : “Cuối cùng cũng về .”
Trương Phục trừng mắt lườm đám đồng đội đang hóng hớt một cái, đưa tay gãi đầu, hai má vẫn còn phơn phớt đỏ. Cậu bẽn lẽn giải thích: “Đội trưởng phân công ... chuyển xuống đây để bảo vệ an cho em. Từ nay nhiệm vụ ngoài nữa, cứ ở đây với em thôi.”
Lưu Kim Phượng nghiêng nhường chỗ cho phòng, tiện tay đỡ lấy túi hành lý: “Thế thì quá ! Ở một em cứ nơm nớp lo sợ mãi, ở đây thì em an tâm .”
Vừa , ý trong đáy mắt cô cứ thế lan tràn giấu giếm. Có Trương Phục “con tin” bảo kê thế , những ngày tháng sắp tới của cô chắc chắn sẽ êm đềm, nhàn nhã hơn nhiều.