Nhật Ký Núp Lùm Cày Điểm Trong Game Sinh Tồn Của Ác Nữ Dân Quốc

Chương 10: Thoạt nhìn đã biết... cực kỳ dễ lừa

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô nhân viên lấy máy tính bấm lạch cạch vài cái: “Giá vàng quốc tế hôm nay là 500 đồng một gram, bên em thu mua thì chiết khấu một chút, tính chị 460 đồng một gram. 32 gram, tổng cộng là 14.720 tệ.”

“Chị thẻ ngân hàng ạ, em chuyển khoản cho chị.”

thẻ ngân hàng.”

Cô nhân viên tỏ vẻ hiểu, nhưng vàng thì cũng khò xong xuôi cả : “Thế thì chỗ vàng của chị chỉ thể thu với giá 430 đồng một gram thôi, em sẽ đưa chị tiền mặt.”

Lưu Kim Phượng gật đầu, chút dị nghị.

Cô nhân viên thấy cũng chẳng hề bất ngờ. Suy cho cùng, khách đến bán vàng cũ thì đủ thành phần, nguyên tắc của tiệm là gặng hỏi nguồn gốc, lát nữa nhờ cửa hàng trưởng xóa camera giám sát là xong.

Cô nàng cầm chiếc máy tính bấm bấm, giọng điệu bình thản: “430 đồng một gram, 32 gram là 13.760 tệ. Chị đợi một lát, em lấy tiền mặt cho chị.”

Lưu Kim Phượng gật đầu.

Chẳng bao lâu , cô nhân viên cầm một xấp tiền mặt , đếm kỹ hai lượt ngay mặt cô đưa kèm một tờ biên lai: “Chị đếm ạ, chỗ là 13.760 tệ. Chị chỉ cần ký tên đây là , cần ghi thêm gì khác .”

Lưu Kim Phượng nhận lấy xấp tiền, đầu ngón tay lướt qua những tờ giấy bạc màu đỏ in hình đầu , cẩn thận đếm đếm từng tờ một.

Đếm xong xuôi, cô xếp xấp tiền cho ngay ngắn, nhét sâu chiếc túi vải may sát tịt bên trong , buộc dây thắt thật c.h.ặ.t mới yên tâm.

Còn về phần ký tên, cô chỉ lắc đầu: “ mù chữ, vẽ dấu chữ thập thế ?”

Cô nhân viên sững một giây, đó phì : “Được ạ.” Trong bụng thầm nghĩ, cẩn thận gớm.

Ôm c.h.ặ.t chiếc túi tiền n.g.ự.c, Lưu Kim Phượng bước khỏi tiệm vàng, đôi mắt nhịn mà liếc ngang liếc dọc dòm ngó quang cảnh phố.

Người qua kẻ đường, hầu như trong tay ai nấy đều cầm một cái khối vuông nhỏ xíu. Có thì áp nó sát lên tai lẩm bẩm chuyện, cắm mặt xuống, dùng ngón tay vuốt vuốt quẹt quẹt đó. Vừa nãy, cô loáng thoáng thấy gọi thứ đồ nghề là “điện thoại”.

Chẳng cái vật dùng để gì, nhưng xem chừng cũng đồ hiếm lạ gì cho cam. Nếu hòa nhập với nơi , thiết nghĩ cô cũng nên sắm lấy một cái.

Có tiền giắt lưng, trong lòng cô lập tức vững vàng hơn hẳn.

Cô thầm nhẩm tính, nhiệm vụ “Sống sót trăm ngày” e rằng chẳng chuyện dễ nhằn. Đâu thể cứ vật vờ lang thang mãi ngoài đường phố thế , việc hệ trọng mắt là thuê lấy một căn phòng để chốn nương .

Ngặt nỗi, chẳng tiền thuê nhà thành phố đắt đỏ , chỗ tiền trong tay liệu cầm cự bao nhiêu ngày?

Bí quá thì đành lôi một chiếc vòng vàng bán, kiểu gì chẳng đổi thêm mớ tiền nữa.

Khổ nỗi mắt vẫn còn quá nhiều chuyện cô rành rẽ. Cái “điện thoại” xài , “thẻ ngân hàng” là cái thứ quỷ quái gì, còn cái “Trò chơi sinh tồn” rốt cuộc ẩn chứa những quy củ luật lệ nào?

Ngẫm nghĩ một hồi, cô quyết định vẫn nên cái “lễ hội cosplay” ban nãy. Đám ăn vận kỳ dị đóng vai trông thì quái gở thật đấy, nhưng vẻ giống phường giá áo túi cơm. Biết moi móc chút manh mối đường nước bước từ miệng bọn họ.

Ở một diễn biến khác, thanh niên mặc áo trường bào mới “bỏ trốn” khỏi Lưu Kim Phượng lúc nãy đang ôm đầu xổm bậc thềm ở một góc khuất của lễ hội, tay nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại, vẻ mặt vô cùng ảo não.

Cậu hung hăng vò đầu bứt tai, trong bụng tự c.h.ử.i rủa bản đến cả ngàn : Lúc nãy tự dưng bỏ chạy cái quái gì ?!! Gặp một chị gái xinh tuyệt trần như thế, mắc mớ gì né tránh chứ?

Rủi mà... rủi mà ban nãy mạnh dạn xin phương thức liên lạc kết bạn, thong thả trò chuyện tìm hiểu , cơ hội tiến triển gì đó thì ?

Cậu thườn thượt thở dài, cúi gằm mặt chằm chằm đôi giày vải chân, cam chịu thầm nghĩ: Đáng đời , hèn chi đến tận bây giờ vẫn ế chỏng ế chơ, mang kiếp cẩu độc từ trong trứng nước.

“Tiên sinh?”

Một giọng dịu dàng êm ái chợt vang lên đỉnh đầu. Chàng thanh niên giật thót ngẩng phắt lên, ánh mắt lập tức va đôi mắt ngập tràn ý của Lưu Kim Phượng.

Trên tay cô đang xách lủng lẳng một chiếc túi nilon, bên trong là mấy cái bánh bao vẫn còn đang tỏa khói nghi ngút.

“Ơ kìa? Sao chị đến đây ?” Cậu luống cuống tay chân bật dậy, hai gốc tai bắt đầu nóng ran bừng bừng, hai tay lóng ngóng chẳng giấu cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhat-ky-nup-lum-cay-diem-trong-game-sinh-ton-cua-ac-nu-dan-quoc/chuong-10-thoat-nhin-da-biet-cuc-ky-de-lua.html.]

Lưu Kim Phượng khẽ đung đưa túi bánh bao trong tay: “Vừa nãy dạo loanh quanh một vòng, thấy bên đường hàng điểm tâm sáng nên ghé mua mấy cái. Tiên sinh dùng bữa sáng ? Nếu chê thì nếm thử chút nhé?”

Chàng thanh niên đờ đẫn túi bánh bao cô đưa tới, khẽ nuốt nước bọt cái ực rụt rè đón lấy, giọng phần căng thẳng run run: “Cảm… cảm ơn chị gái, quả thực vẫn ăn gì.”

Lưu Kim Phượng tinh ý lập tức bắt trọn sự đổi trong cách xưng hô của đối với .

Đáy mắt cô xẹt qua một tia mỉm, cố ý trêu chọc: “Chị gái ư? Lúc nãy chẳng vẫn gọi là ‘bà chị’ ?”

Trong miệng thanh niên vẫn còn đang nhồm nhoàm nửa miếng bánh bao, suýt chút nữa thì nghẹn ứ họng. Cậu vội vã tu một ngụm nước mang theo bên , khuôn mặt đỏ lựng như quả cà chua vội thanh minh: “ thấy trông chị cũng chẳng lớn hơn là bao, gọi là chị gái hợp lý hơn.”

“Trông kìa, cuống cái gì chứ, ăn từ từ thôi.” Vừa , Lưu Kim Phượng tự nhiên kéo tay thanh niên xuống thềm đá.

Cậu tức thì đỏ bừng từ cổ lên tận mang tai. Bản vốn dĩ là một si mê văn hóa thời Dân Quốc, bằng chẳng ăn vận thế đến lễ hội cosplay.

Mà Lưu Kim Phượng thì đáp ứng hảo ảo tưởng của về hình mẫu phụ nữ thời Dân Quốc: Đôi mắt trong veo pha chút ngây thơ ngơ ngác, nhưng lạ toát lên vẻ điềm tĩnh, trầm của một từng trải sự đời.

Và quan trọng nhất là: Đẹp.

Nét phong tình hờ hững vương khóe mắt chân mày của cô giống hệt như một bóng hồng bước từ những năm tháng xa xưa, cứ thế câu dẫn khiến cõi lòng ngứa ngáy rộn rạo.

Cậu nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại trong tay, gom hết thảy dũng khí lớn nhất đời , giọng cất lên mang theo vài phần run rẩy: “Chị ơi, em tên là Sở Tấn Châu… tụi kết bạn ‘bong bóng xanh’ ?”

Lưu Kim Phượng chớp chớp mắt ngơ ngác: “Bong bóng xanh là cái gì cơ?”

Sở Tấn Châu luống cuống giơ màn hình điện thoại lên, bấm cái biểu tượng màu xanh lá cây: “Là cái ứng dụng WeChat nè, dùng để gửi tin nhắn, gọi điện trò chuyện. Kết bạn xong thì tụi thể thường xuyên giữ liên lạc.”

“À.” Lưu Kim Phượng lắc lắc đầu, “Cơ mà điện thoại .”

Cơn nhiệt huyết bừng bừng mặt Sở Tấn Châu thoắt cái nguội lạnh quá nửa. Ngón tay khựng màn hình, thầm nghĩ hóa đang khéo léo từ chối .

Cũng thôi, một xinh tuyệt trần như chị thì chắc chắn xung quanh chẳng bao giờ thiếu những kẻ vây quanh tán tỉnh.

Đang lúc chìm trong cảm giác hụt hẫng ê chề, chợt Lưu Kim Phượng cất tiếng: “Thế thì cùng mua một cái điện thoại nhé?”

Sở Tấn Châu ngẩng phắt đầu lên. Tia sáng trong mắt mới kịp lóe lên vụt tắt ngấm.

Trong bụng khẽ “thót” một cái: Gì đây, mới gặp đầu vòi vĩnh đòi mua điện thoại ? Cái bộ lọc về hình mẫu mỹ nhân mộc mạc, đoan trang trong mắt nháy mắt vỡ nát mất một nửa, nửa còn cũng đang lung lay chực sụp đổ.

Cậu khẽ c.ắ.n môi, ngượng ngùng đưa tay vò đầu gãi tai bối rối: “Chị ơi, em vẫn còn đang là sinh viên, sinh hoạt phí hàng tháng chẳng bao nhiêu… e là em đủ tiền mua cho chị chiếc điện thoại nào xịn xịn .”

Trông thấy cái điệu bộ luống cuống vã mồ hôi của , Lưu Kim Phượng phì : “Thế một cái điện thoại bình thường thì rơi tầm bao nhiêu tiền?”

“Cỡ một, hai ngàn tệ… cũng loại rẻ hơn nữa.” Giọng Sở Tấn Châu cứ nhỏ dần nhỏ dần, rõ ràng là thiếu tự tin, “ mà chừng đó tiền đối với em cũng …”

“Cậu đang nghĩ đấy?” Lưu Kim Phượng giơ tay vỗ nhẹ cánh tay , lực đạo nặng cũng chẳng nhẹ, pha chút dỗi hờn trách móc: “Tất nhiên là sẽ tự bỏ tiền mua điện thoại cho . Cậu chỉ cần dẫn đường đưa đến tiệm là .”

“Đàn bà con gái nhà quê như thì quái gì về dăm ba cái đồ công nghệ tân tiến . Có cùng giúp xem xét chọn lựa, nhỡ lừa gạt c.h.é.m giá thì .”

Sở Tấn Châu ngớ . Chạm ánh mắt trong veo thản nhiên của cô, hai má “phừng” một cái đỏ ửng như gấc chín.

Hóa là tự bản nghĩ bậy nghĩ bạ dơ bẩn . Cậu hổ đến mức chỉ hận thể đào ngay một cái hố để chui tọt xuống đất cho đỡ ngượng, vội vàng gật đầu lia lịa: “Dạ ! Được ạ! Em dẫn chị ngay! Đằng cách đây xa tiệm bán điện thoại đấy, em sẽ giúp chị lựa một chiếc xài ngon nghẻ luôn!”

Lưu Kim Phượng thấy nhận lời thì cũng kín đáo thở phào một . Có thạo việc cùng dẫn đường chỉ lối dẫu vẫn hơn là tự cắm đầu mù mờ sờ soạng.

Cô đưa mắt liếc về phía cuối con phố, sải bước tới: “Đi thôi, mua sớm thì xài sớm.”

Sở Tấn Châu vội vã cất bước đuổi theo, lẽo đẽo sát ngay cạnh cô. Ngắm hình bóng cô, niềm vui sướng trong lòng tựa như một mầm non mới nhú, đang âm thầm đ.â.m chồi nảy lộc.

Về phần Lưu Kim Phượng, sở dĩ cô cố tình tìm tên Sở Tấn Châu là bởi cô thấu gã con trai tỏa một thứ khí chất ngây ngô hệt như đám trẻ con ranh vắt mũi sạch, thoạt ... cực kỳ dễ lừa.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận