Nhân Loại Ơi, Bé Con Đến Rồi Đây

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay từ khoảnh khắc Hựu Hựu xuất hiện, Lạc Ân chú ý đến .

Tinh khu Emir vốn hẻo lánh, dân cư thưa thớt, bóng dáng trẻ con càng hiếm hoi. Suốt thời gian dài điều trị tại trung tâm y tế , Lạc Ân chẳng mấy khi gặp bạn đồng lứa, nhất là một nhóc con nhỏ xíu, đáng yêu đến mức "phạm quy" như Hựu Hựu. Tuy nhiên, cũng chỉ lạnh nhạt liếc một cái dời mắt ngay, mảy may để tâm.

Lạc Ân vốn sinh trong gia tộc Pháp Lôi Tá — một đại gia tộc mà dị năng đều gắn liền với ngọn lửa. Ngay từ khi lọt lòng, định sẵn là thiên tài với dị năng cấp A "Nổ Tung". Năm sáu tuổi, cấp bậc chạm đến ngưỡng cấp 3, nghiễm nhiên trở thành hạt giống tiềm năng gia tộc dốc lòng bồi dưỡng.

Thế nhưng, từ khi ngã bệnh, tất cả vinh quang bỗng chốc tan thành mây khói.

Trong mắt gia tộc, giờ chỉ là một món hàng hết giá trị sử dụng. Họ lấy danh nghĩa "dưỡng bệnh" để lưu đày đến cái nơi "khỉ ho cò gáy" . Điều khiến Lạc Ân đau đớn nhất là việc khoác lên lớp áo bó định vị khó chịu, nốc đủ loại t.h.u.ố.c đắng ngắt mỗi ngày, mà chính là những ánh mắt thương hại xen lẫn sợ hãi của đời.

Dù bác sĩ Morran và Hựu Hựu chuyện khẽ, Lạc Ân vẫn thừa sức đoán nội dung. Cậu tự nhạo báng trong lòng: Không cả. Dù cũng chẳng mặn mà gì với việc xã giao, nhất là với mấy đứa nhóc tì phiền phức, ồn ào còn chẳng lễ nghĩa .

Lạc Ân mím môi, định điều khiển xe lăn đến chỗ yên tĩnh hơn. Thế nhưng, bánh xe bỗng khựng , nhích nổi dù chỉ một phân.

Lạc Ân ngẩn : "?"

Cậu cúi đầu, đập mắt là một "cục bông" trắng trẻo, mềm mại. Mái tóc xoăn màu hạt dẻ bồng bềnh, đôi mắt xanh biếc như ngọc lục bảo, đôi gò má phúng phính trắng hồng trông chẳng khác nào một con b.úp bê Tây Dương tinh xảo. Có điều, con b.úp bê đang bám c.h.ặ.t lấy xe lăn của , sống c.h.ế.t buông.

Lạc Ân trố mắt kinh ngạc: "Cậu...!"

Cái nhóc lẻn đến đây từ bao giờ thế hả?!

Hựu Hựu ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, ánh mắt tràn đầy sự khát khao Lạc Ân. Thơm quá mất! Muốn ăn quá thôi!

Bị chằm chằm bằng ánh mắt "thèm thuồng" , Lạc Ân cứng đờ . Cậu cố gắng tỏ hung dữ để che giấu sự bối rối của : "Tránh , đừng gần !"

Hựu Hựu chớp chớp mắt, dường như chẳng hiểu đang gì. Cậu nhóc cứ thế "lạch bạch" leo lên xe lăn, ôm chầm lấy Lạc Ân như một chú gấu Koala nhỏ.

Lạc Ân: "!!!"

Cơ thể nhỏ nhắn, mềm mại dán c.h.ặ.t , ấm của đồng loại xuyên qua lớp áo bó truyền đến. Dị năng vốn đang xao động, bất an trong cơ thể bỗng chốc như một bàn tay vô hình vuốt ve, dịu , mang đến cảm giác yên bình và thoải mái mất từ lâu. Lạc Ân sững sờ, đầu óc trống rỗng, quên sạch cả những lời định mắng mỏ.

Trong khi đó, Hựu Hựu đang áp sát , hân hoan "nhâm nhi" mầm bệnh. Hương vị mới lạ nếm qua bao giờ nha! Ngon tuyệt vời! Ăn thôi ăn thôi! Có điều cái lớp áo trai vướng víu, nó khóa c.h.ặ.t năng lượng Hựu Hựu ăn chẳng thấy "" chút nào.

Lạc Ân bỗng cảm thấy n.g.ự.c lành lạnh. Cậu hồn xuống, kinh hãi phát hiện nhóc con đang loay hoay... cởi áo bó của .

Lần hoảng hốt thực sự. Dù áo bó thể áp chế dị năng, nhưng sức mạnh của Lạc Ân quá lớn, ai đảm bảo an tuyệt đối . Cậu vội vàng bế Hựu Hựu lên, động tác cực kỳ nhẹ nhàng đặt xuống đất, nhưng miệng gằn giọng đầy "đáng sợ": "Bác sĩ dặn là đừng gần ?"

Hựu Hựu đang ăn ngon lành thì bế , kịp định thần theo bản năng bước tới phía Lạc Ân hai bước.

"Đứng !" Lạc Ân mím môi, cố vẻ sắt đá, "Cậu bệnh ?!"

Hựu Hựu ngoan ngoãn gật đầu: "Biết ạ!"

Lạc Ân: "..."

Cậu nghẹn lời, hồi lâu mới thốt một câu: "Biết... Biết còn mau ?"

Cách xa cái đứa phế vật nguy hiểm một chút. Dù ... cũng quen với việc hắt hủi .

"Tại ạ?" Hựu Hựu ngơ ngác , "Chính vì bệnh nên mới cần em mà!"

Người Lạc Ân khẽ run lên, ngơ ngẩn nhóc con mặt. "Cục bông" một cách hiển nhiên như thể đó là một chân lý thể bàn cãi.

Trái tim Lạc Ân bỗng chốc mềm nhũn, uất ức dồn nén bấy lâu nay chực trào . Rõ ràng họ mắc bệnh của , nhưng họ vẫn chọn cách rời xa , ngay cả cha ruột cũng vứt bỏ . Một ở nơi đất khách quê , mỗi ngày đều sống trong nỗi sợ hãi dị năng mất kiểm soát sẽ hại khác, cũng sợ, đau chứ, nhưng chỉ thể âm thầm chịu đựng.

Đây là đầu tiên, một với rằng: bệnh nên mới cần em.

Hốc mắt Lạc Ân đỏ hoe, c.ắ.n c.h.ặ.t môi để bật . cũng chính vì thế, mặt , dùng tông giọng lãnh đạm hơn : " cần , mau ."

Hựu Hựu trợn tròn mắt: "Tại ạ?"

"Không tại hết." Lạc Ân điều khiển xe lăn chạy trốn, dùng hành động để bày tỏ thái độ tuyệt tình của .

Hựu Hựu lạch bạch đuổi theo mấy bước, nhưng đôi chân ngắn tằn tiện mà thắng nổi hai cái bánh xe. Thấy "bữa ăn ngon" sắp vụt mất khỏi tầm tay, liền "Oa" một tiếng, rống lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nhan-loai-oi-be-con-den-roi-day/chuong-3.html.]

Lạc Ân: "!!!"

Cậu khựng , đấu tranh tâm lý dữ dội giữa việc bỏ chạy và dỗ dành. Hựu Hựu lấy tay che mặt, nhưng thực chất là đang lén qua khe ngón tay. Thấy trai dừng , liền chạy vù tới, tóm c.h.ặ.t lấy ngón tay đối phương.

Lạc Ân khuôn mặt ráo hoảnh của nhóc, lúc mới muộn màng nhận ăn một "quả lừa" đau đớn. Cái... nhóc... ... dám... ... giả... vờ!!!

Mọi hối và đau lòng ban nãy của Lạc Ân lập tức biến thành cơn giận run , chỉ tay Hựu Hựu mà thốt nên lời. Thế nhưng Hựu Hựu kinh ngạc phát hiện : Lạc Ân lúc cáu kỉnh thì độ "ngon miệng" tăng thêm một bậc, càng ăn càng cuốn!

lúc , bác sĩ Morran xong việc hoa viên, thấy cảnh tượng " bóng". Ai mà chẳng , chứng mất kiểm soát dị năng gắn liền với cảm xúc, cảm xúc càng mạnh thì nguy cơ bộc phát càng cao! Morran dám tiến tới gần vì sợ kích động Lạc Ân, chỉ thể gượng , nhẹ giọng dỗ dành: "Hựu Hựu ngoan, đây với chú Morran nào."

Nhìn thấy Morran, cảm xúc đang bùng nổ của Lạc Ân bỗng chùng xuống. Cậu nên để Hựu Hựu , nhưng thâm tâm nỡ buông bỏ chút ấm áp đang vương đầu ngón tay .

Thế nhưng, Hựu Hựu chỉ Morran một cái dứt khoát từ chối: "Không ạ!"

Morran: "!"

Lạc Ân cũng ngẩn .

Morran sắp đến nơi: "Hựu Hựu lời nào, nhà của cháu đến đón , chú đưa cháu gặp họ nhé?"

Hựu Hựu quả nhiên chút d.a.o động. Lạc Ân rũ mắt, định rút tay về. ngay giây đó, thấy tiếng Hựu Hựu vang lên đầy kiên định: "Em ở cùng với Lạc Ân!"

Lạc Ân cảm thấy sống mũi cay cay, ngón tay đang định rút về bỗng gập , nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nhỏ bé của Hựu Hựu. Từ khi lưu đày đến đây, vốn buông xuôi tất cả. Dù bác sĩ bệnh tình đến mức tuyệt vọng, vẫn luôn tiêu cực, mặc kệ sự đời. lúc , đôi đồng t.ử màu đỏ của dần sáng rực lên, như tro tàn gặp mồi lửa mà bùng cháy mãnh liệt.

Bác sĩ Morran thì đau đầu nổ tung. Ông chỉ mới rời một lát, chuyện thành thế ! Trẻ con hiểu chuyện, nhưng ông thì rõ sự nguy hiểm. Ông đành hạ giọng khuyên bảo: "Hựu Hựu , cháu chỉ là nhất thời thấy bạn cùng tuổi nên luyến tiếc thôi. Chờ cháu về với nhà, cháu sẽ thêm nhiều bạn mới. Còn Lạc Ân..."

Ông do dự một chút, đành c.ắ.n răng thật: "Bệnh của Lạc Ân gần như thể chữa khỏi. Cậu giống như một quả b.o.m hẹn giờ, thể nổ bất cứ lúc nào. Lúc đó cháu sẽ thương, mà Lạc Ân cũng sẽ đau khổ."

Lời của Morran như gáo nước lạnh tạt thẳng đầu Lạc Ân. Đầu ngón tay run rẩy, ánh lửa trong mắt một nữa lịm .

Hựu Hựu nhíu mày thật c.h.ặ.t. Cậu hiểu tại bác sĩ . Chỉ cần ăn hết "mầm bệnh" Lạc Ân thì sẽ khỏi mà! Cậu lay lay tay trai: "Lạc Ân, bệnh của sẽ khỏi thôi."

Lạc Ân ngẩn ngơ . Dù đó chỉ là lời an ủi con nít, vẫn như tiếp thêm dũng khí, nắm c.h.ặ.t t.a.y Hựu Hựu hơn và gật đầu mạnh một cái.

Morran bất lực: "Hựu Hựu..."

Lạc Ân như hạ quyết tâm, ngước Morran với vẻ mặt bình tĩnh và chín chắn vượt xa tuổi tác: "Bác sĩ Morran, cháu sẽ hại Hựu Hựu ."

Morran thở dài. Cái , gọi là "mất kiểm soát" thì mà khống chế!

Lạc Ân tiếp: "Cháu sẽ xin đeo 'Vòng ức chế'. Như sẽ tổn thương ai cả."

Morran sững , họng nghẹn đắng nên lời. Vòng ức chế thể giám sát mức độ hỗn loạn của dị năng 24/7. Một khi phát hiện dấu hiệu mất kiểm soát, nó sẽ trực tiếp phóng điện đại não của dị năng giả để cắt đứt nguồn năng lượng. So với lớp áo bó ôn hòa, Vòng ức chế gần như triệt tiêu nguy hiểm, nhưng đeo nó chịu đựng nỗi đau điện giật bất cứ lúc nào. Vì thế, hiếm dị năng giả nào chấp nhận đeo nó.

Morran ngờ Lạc Ân sẵn sàng hy sinh đến mức . Nhìn hai đứa nhóc đang nắm c.h.ặ.t t.a.y , ông bỗng thấy chẳng khác nào lão ác độc trong truyện cổ tích.

Ông vỗ mặt một cái, thôi thì đóng vai ác tới cùng . Morran vận dụng tốc độ nhanh nhất đời , lao đến bế thốc Hựu Hựu lên vắt chân lên cổ mà chạy.

Cả Hựu Hựu và Lạc Ân đều " hình" mất 5 giây. Khi phản ứng , Lạc Ân lập tức điên cuồng điều khiển xe lăn đuổi theo. Còn Hựu Hựu thì giãy giụa, tay vươn về phía trai: "Buông em ! Em về ! Em cùng Lạc Ân cơ!!!"

Thế là một lớn hai nhỏ tạo nên một cuộc rượt đuổi náo loạn cả hoa viên.

Cùng lúc đó, một chiếc tinh hạm khổng lồ xuất hiện bầu trời. Thân tàu uy nghiêm lấp lánh ánh mặt trời, đuôi tàu kéo theo một dải sáng màu xanh u huyền ảo x.é to.ạc tầng mây. Chiếc tinh hạm đáp xuống cảng mà treo lơ lửng ngay phía trung tâm y tế Emir.

Cửa khoang mở , trai Giang Tòng Khiêm phi hành khí hạ cánh xuống bệnh viện. Càng gần, càng yên. Dù là thương vụ bạc tỷ liên quan đến cả một hành tinh, cũng bao giờ căng thẳng đến thế .

Giang Tòng Khiêm xem ảnh của . Cậu bé gầy yếu hơn tưởng tượng nhiều, nhưng , sẽ mời những chuyên gia dinh dưỡng và phục hồi hàng đầu để chăm sóc . À đúng , còn tìm cả bác sĩ tâm lý nhi khoa nữa. Nghe bác sĩ chủ trị kể rằng khi mới tỉnh còn , tính tình nhút nhát, đau lòng đến thắt .

Anh hình dung cảnh tượng nhỏ bé co rúm trong góc phòng, với ánh mắt sợ sệt, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ run rẩy. Vì thế, dù lao đến ôm chầm lấy em trai, vẫn tự dặn từ từ, sợ hãi.

Giang Tòng Khiêm thậm chí còn dùng dị năng để giả định hàng nghìn kịch bản gặp mặt. Thế nhưng, chẳng kịch bản nào giống với thực tế mắt cả.

Trong cái khung cảnh hỗn loạn, "gà bay ch.ó sủa" , đứa em trai yêu quý của đang gào thét khản cả cổ: "Em cần trai ! Em cùng Lạc Ân cơ!!!"

Trái tim của Giang Tòng Khiêm: Rắc... — tan nát thành từng mảnh vụn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận