Nguyên Phối "Sống Lại" Muốn Làm Chủ Mẫu? Ta Cười: Loại Ngoại Thất Tự Ý Tư Thông Cũng Xứng Sao?

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

12

"Châu Nhi" Tiêu Quyết vẫy vẫy tay gọi ả, "Hôm nay sẽ định danh phận cho hai đứa trẻ."

Thẩm Châu vui mừng khôn xiết, ánh mắt hớn hở dán c.h.ặ.t cuốn tộc phổ, bước nhanh về phía .

Trên trang giấy tên Tiêu Quyết, dòng chữ "Chính thê Cố thị Hoa" ngay ngắn, đoan trang. Ánh mắt ả lướt xuống dòng tiếp theo.

Ngay khoảnh khắc rõ, nụ mặt ả như ai đó thô bạo giật phăng . Ả đờ đẫn tại chỗ như sét đ.á.n.h ngang tai.

Ả ngẩng phắt đầu Tiêu Quyết, bờ môi run rẩy kịch liệt, nước mắt lập tức đong đầy hốc mắt nhưng chẳng thể thốt nên lời.

Trên tộc phổ, hai chữ "Bình thê". Mà là một chữ: THIẾP.

13

Thẩm Châu chằm chằm chữ "Thiếp" tộc phổ, lòng đau như cắt, cảm giác như dội một gáo nước lạnh buốt từ đầu đến chân.

sang Tiêu Quyết, nước mắt lã chã rơi: "Tiêu lang, ... hứa với , hứa cho bình thê cơ mà!"

Tiêu Quyết mấp máy môi nhưng phát âm thanh nào. Ánh mắt đảo liên hồi, lúc trần nhà, lúc mặt đất, tuyệt nhiên dám đối diện với Thẩm Châu.

"Tiêu lang!" Thẩm Châu hét lên, giọng lạc : "Chàng chứ! Chàng với là bình thê, ngang hàng với Cố thị! Sao thể lật lọng như !"

Mặt Tiêu Quyết đỏ bừng vì hổ, chỉ nặn một câu khô khốc: "Châu Nhi, nàng... nàng đừng vội..."

"Sao thể vội?" Thẩm Châu chộp lấy cuốn tộc phổ, ngón tay run rẩy chỉ chữ "Thiếp": "Đây là cái gì? Chàng cho đây là cái gì! Ta sinh con cho , đối xử với như thế ?"

Tiếng gào thét ch.ói tai của ả vang vọng khắp từ đường.

"Đủ !"

Chu thị đặt mạnh chén xuống bàn. Bà khẽ nhướng mí mắt, lạnh nhạt Thẩm Châu.

"Ồn ào cái gì? Đây là nơi từ đường trang nghiêm, lớn tiếng gào thét còn thể thống gì nữa?"

Thẩm Châu một câu đó cho nghẹn họng, nước mắt vương má, bộ dạng xong mà lặng cũng chẳng . Giọng của Chu thị lớn, nhưng đủ để trong từ đường rõ mồn một:

"Năm đó ngươi quyến rũ con trai , tự ý thông đồng mai mối cưới hỏi, m.a.n.g t.h.a.i náo loạn khắp nơi, khiến Tiêu gia mất hết mặt mũi. Ta vốn đồng ý hôn sự , ngươi liền dở thói tiểu thư mà nhảy xuống vực, hại con trai suy sụp suốt mấy năm, suýt chút nữa lỡ dở cả tiền đồ khoa cử."

tràng hạt, thở dài một tiếng: "Nay ngươi mang theo hai đứa trẻ trở về, huyết thống của chúng mà cho ngươi một danh phận thất, để ngươi chốn dung , ngươi đáng lẽ nên mang ơn mới ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguyen-phoi-song-lai-muon-lam-chu-mau-ta-cuoi-loai-ngoai-that-tu-y-tu-thong-cung-xung-sao/chuong-5.html.]

"Ngay cả cái danh phận , cũng là nhờ Hoa Nhi cho ngươi hết lời mới gật đầu. Nếu , với phận của ngươi..." Bà hừ lạnh một tiếng: "Chưa cưới thất tiết, mai mối cưới hỏi, Tiêu gia chúng với tới nổi."

14

Sắc mặt Thẩm Châu lúc xanh lúc trắng như tát liên tiếp mấy cái mặt, nhưng ả dám phản bác lời bà bà. Ả sang Tiêu Quyết, hy vọng thể giúp một lời.

Tiêu Quyết thì ? Hắn đó như một khúc gỗ, câm như hến. Hắn , mà là dám.

Bởi vì, bức thư của phụ mới tới tay sáng nay.

Bức thư ngắn, chỉ vài chữ: "Hoa Nhi là nữ nhi của . Dù ở nơi hoang dã giữa triều đình, nếu ai dám khinh nhục nó, nhất định sẽ chủ."

Phụ mắng nhiếc, đe dọa, chỉ hai câu đơn giản . sức nặng của nó thì Tiêu Quyết thừa hiểu. Điều khiến sợ hãi nhất là phụ hề thất thế.

Ông điều nơi hẻo lánh, mà là thăng chức vượt cấp thành Phó Đô Ngự Sử (hàm Tòng nhị phẩm), chuẩn về kinh nhậm chức ngay lập tức. Tiêu Quyết nhận tin mà tay run bần bật. Hắn hiểu rõ vị trí nghĩa là gì. Đô Sát Viện chuyên quản việc hạch tội bá quan. Phụ ở vị trí đó, chỉ cần một tờ sớ dâng lên hoàng thượng, Tiêu Quyết thể mất mạng như chơi.

Vì thế, khi bà bà lên tiếng, Tiêu Quyết chẳng dám hó hé nửa lời, co rúm một góc như con chim cút bóp nghẹt cổ.

15

"Mẫu ." Ta bên cạnh lên tiếng đúng lúc, giọng nhu hòa: "Tỷ tỷ cũng là khổ mệnh, hai đứa trẻ thể chỗ dựa. Có một danh phận , sống qua ngày là ."

Chu thị với ánh mắt tán thưởng: "Vẫn là Hoa Nhi hiểu chuyện, xa trông rộng."

Ánh mắt Thẩm Châu như phun lửa. Ả hiểu tất cả. Lúc đó giả vờ màng thế sự, lùi một bước là để ả lầm tưởng dễ bắt nạt mà buông lỏng cảnh giác. Ả cứ ngỡ vị trí bình thê nắm chắc trong tay, ngay cả việc phụ thăng chức cũng giấu nhẹm để hôm nay tung đòn quyết định.

Ả chẳng thể gì khác, chỉ thể trân trân tên ghi tộc phổ với phận Thiếp.

Ngay cả tên hai đứa con của ả cũng ghi tên ả: Ca nhi, Ngọc tỷ nhi, bên cạnh ghi chú rõ ràng hai chữ: THỨ XUẤT.

Đứa con trai của ả xong liền gào to: "Ta thứ t.ử! Mẫu là đích t.ử, Hầu phủ là của !"

Mặt Thẩm Châu tái mét, vội vội vàng vàng bịt miệng con trai . thằng bé vùng vẫy dữ dội, nó đẩy mạnh ả chỉ tay mặt mắng c.h.ử.i: "Đều tại mụ tiện nhân ! Ngươi cướp vị trí của mẫu , gi/ết ngươi, gi/ết cả con trai ngươi!"

Chát!

Chu thị đập mạnh tràng hạt xuống bàn, cả chiếc bàn gỗ rung lên bần bật.

"Ngươi dạy con thật đấy!" Chu thị trầm mặt quát lớn: "Một đứa trẻ mười tuổi đầu mà mở miệng là lời dơ bẩn, nh.ụ.c m.ạ đích mẫu, còn đòi gi/ết cả ruột thịt của . Đây là quy củ ngươi dạy cho nó ?"

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận