Hôm nay là một hộp bánh điểm tâm, ngày mai hai con tò he, ngày xách đến một giỏ trái cây theo mùa.
Không chỉ tặng riêng cho .
Mẫu nhận một cây vải gấm thượng hạng, cha một thanh bảo kiếm, a tỷ thì ôm hai cây chùy răng sói mà yêu thích rời tay.
Ngay cả hai con ch.ó từng đuổi theo c.ắ.n , cũng mỗi con một phần thịt khô.
Mẫu hai con ch.ó ngậm thịt khô ăn ngon lành, hốc mắt bỗng đỏ lên: “Đại hoàng t.ử vốn là bao… khắp kinh thành, cô nương nào mà ngưỡng mộ? Bây giờ…”
“Thôi, sống đơn giản như cũng là phúc.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Cha bên vuốt râu gì, nhưng đêm đó khi ngang thư phòng, thấy ông với mẫu :
“Đứa nhỏ , tâm địa . So với những kẻ ngoài mặt thì chu , lưng tính toán, còn hơn nhiều.”
Chỉ a tỷ vẫn còn cứng miệng: “Mới chút mua chuộc hai ? Muội con là vô giá!”
Tạ Trường Lưu trực tiếp khiêng đến một thùng đầy v.ũ k.h.í, hì hì lục từ đáy thùng một thanh đoản đao đen nhánh, nhét tay a tỷ.
“A tỷ, cho tỷ ! Có thể dùng gọt táo.”
A tỷ cầm thanh đoản đao, nuốt nước bọt liên tục, đầu liền gọi lớn trong nhà: “Cha! Mau xem!”
Cha chạy , chân loạng choạng suýt nữa ngã ngay bậc thềm.
“Cái … chẳng là thanh Hàn Nguyệt trong thư phòng của Hoàng thượng ?”
“Yến tiệc trong cung tháng , Hoàng thượng còn đem cho chúng xem!”
Tạ Trường Lưu vẻ mặt vô tội: “Phụ hoàng mấy thứ để đó cũng chỉ bám bụi, bằng đưa cho cần dùng.”
Cha và a tỷ .
Ai cũng , Hoàng thượng thể những lời như .
Tạ Trường Lưu tám phần là… trộm mang .
“Giấu .”
A tỷ quyết đoán , nhưng trong mắt tràn đầy hưng phấn giấu nổi.
“Cha, nhanh, mang xuống hầm .”
Hai khiêng cái thùng, rón rén về phía hậu viện.
Tạ Trường Lưu theo bóng lưng bận rộn của cha và a tỷ, ghé gần với : “Nương t.ử, còn phụ hoàng và mẫu phi giấu đồ ở , dẫn nàng chọn.”
Ta dở dở .
Mấy ngày , Hoàng thượng quả nhiên hỏi hỏi mấy triều.
“Những binh khí trẫm sưu tầm, các ngươi ai thấy ?”
“Lạ thật, trẫm rõ ràng nhớ là để trong thư phòng… tên trộm nào dám hoàng cung lấy đồ! Mau tra cho trẫm!”
08
Mỗi Tạ Lĩnh Viễn ở ngoài phố thấy Tạ Trường Lưu nghênh ngang bước phủ tướng quân, sắc mặt đều khó coi như nuốt ruồi.
Có một , hai chạm mặt ngay cổng.
Tạ Lĩnh Viễn trầm mặt: “Hoàng , vì thể phủ tướng quân?”
Tạ Trường Lưu đương nhiên đáp: “Nương t.ử của ở trong đó, đương nhiên . Nương t.ử của ngươi ở trong đó, ngươi gì?”
Sắc mặt Tạ Lĩnh Viễn lập tức xanh mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nguyen-nhuoc/4.html.]
Đã , Tạ Trường Lưu còn bổ sung thêm một câu: “Tam , sắc mặt ngươi kém quá, bệnh ? Bị bệnh thì uống t.h.u.ố.c, mẫu phi .”
Tạ Lĩnh Viễn phất tay áo bỏ .
Khoảng thời gian , Hoàng hậu thường xuyên đau đầu.
Mẫu thì tinh thần phấn chấn hẳn lên, ngay trong đêm thêm ba hình nhân, đắc ý :
“Thấy , bùa chú của linh nghiệm !”
Ta nỡ cho bà sự thật.
Ngày sinh thần của Quý phi, Hoàng thượng tặng một viên minh châu.
To bằng nắm tay, ánh sáng ôn nhuận, đêm chiếu sáng cả gian phòng.
Nghe lúc đó sắc mặt Hoàng hậu lập tức đổi, chua xót đến mức tức n.g.ự.c, đau đầu càng nặng, các thái y lượt đến bắt mạch, ai nấy đều bó tay.
…
09
Quý phi đặc biệt triệu cung, cho xem viên minh châu đó.
Ta y phục xong đang định ngoài, Tạ Trường Lưu từ xuất hiện, hì hì nắm lấy tay : “Ta cũng , gặp mẫu phi.”
Tay khựng một chút, nhưng rút .
Sau khi cung, ngang qua ngự hoa viên, lúc gặp Tạ Lĩnh Viễn.
Ánh mắt trầm xuống, dừng hai bàn tay đang đan c.h.ặ.t của và Tạ Trường Lưu, giả vờ gọi Tạ Trường Lưu .
“Hoàng , cá chép trong ngự hoa viên nhất, đến bên hồ cho cá ăn , vài lời với… Khương nhị tiểu thư.”
Tạ Trường Lưu lắc đầu: “Nương t.ử, chúng cùng .”
Nụ mặt Tạ Lĩnh Viễn cuối cùng cũng giữ nổi nữa.
“Hoàng , nàng còn nương t.ử của , thể gọi như .”
Tạ Trường Lưu chân thành hỏi: “Vậy gọi là gì? Nương t.ử tương lai? Hay là thê t.ử? Cũng .”
Tạ Lĩnh Viễn nghẹn , yết hầu khẽ động, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.
Hắn hít sâu một , nụ lạnh lẽo.
“Hoàng , nàng ô uế danh tiết, ai lấy, nên mới kéo kẻ chịu ?”
Máu trong lập tức dồn lên đầu.
Chuyện ngày đó, rõ ràng là nạn nhân trong kế hoạch của mẫu hậu .
Ta và trong sạch, hơn nữa chính là trèo cửa sổ bỏ trốn , còn trộn đám đông, hắt nước bẩn sang đại ca của .
Bây giờ, còn dám mặt những lời như .
“Thái t.ử, hủy hoại danh tiết , chẳng ngươi rõ nhất ?”
Tạ Lĩnh Viễn lạnh một tiếng, ánh mắt u ám liếc : “Ta chỉ nàng trúng t.h.u.ố.c, ở chung một phòng với một nam nhân suốt một đêm, còn trúng loại t.h.u.ố.c gì, phát tác , những gì—”
“Ai mà ?”
“Cái áo ngoài đó… thấy vẻ giống của hoàng , nhưng cũng thể là nhầm, khi là của tên thị vệ nào đó, hoặc là thái giám…”
Trong khoảnh khắc , siết c.h.ặ.t nắm tay.
Tạ Lĩnh Viễn đang ám chỉ chuyện xảy hôm đó trong thiên điện, khiến thể biện bạch, để Tạ Trường Lưu tin rằng kéo kẻ chịu , chẳng qua là để che giấu sự ô nhục của chính .