thấy Lương Giới xuất hiện trong căn hầm ẩm thấp . Anh vung tay đ.ấ.m gục Tống Thanh Ngạn, nhanh ch.óng tháo xích cho .
Khi Lương Giới cõng khỏi Tống phủ, mới nhốt hầm suốt ba ngày trời. Có lẽ Tống Thanh Ngạn chuốc t.h.u.ố.c khiến hôn mê bất tỉnh. Và cũng chỉ trong ba ngày ngắn ngủi đó, Tống phủ niêm phong. Lương Giới dẫn theo cấm vệ quân lục soát Tống gia mới tìm thấy .
"Tống đại nhân tố cáo tham ô quân nhu. Bệ hạ hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng, ngờ chỉ lòi tiền tham ô mà còn cả lương thực cứu trợ thiên tai mấy năm nữa."
Lương Giới nghiêng đầu : "Nếu nhờ chuyện , e là cũng thể cứu nàng sớm như ."
ôm c.h.ặ.t lấy cổ , khẽ đáp: "Cũng coi như là bọn họ tự tự chịu."
Đàn ông trong Tống phủ đều tống giam, nữ quyến thì phát phối nô tì. Thẩm Sương tin Tống phủ sụp đổ cũng vội vàng bỏ trốn về tái bắc ngay trong đêm.
Hôn sự của và Lương Giới nhanh ch.óng tiến hành. Khi ngày tết cận kề, ngày cưới cũng đến gần. Mẫu tất bật lo liệu sính lễ, ngay cả Thúy Trúc cũng vui vẻ hẳn lên.
Ngày xuất giá, hồng rực cả con phố.
trong tân phòng, Lương Giới hôm nay từ chối ít rượu nên về phòng sớm. Sau khi tất lễ nghi, bà v.ú và nha đều lui ngoài.
Trong mắt Lương Giới tràn đầy những tình cảm mà hết . Lúc đầu còn chút thẹn thùng, nhưng cũng dần buông lỏng bản .
Một đêm xuân nồng nàn, tình tự triền miên.
Thành mới hơn một tháng, quân đội của cha rục rịch chuẩn lên đường biên ải. Lương Giới cũng cùng đoàn quân .
Trước khi năm mới đến, Đại Lương và quân man di vài trận giao tranh, quân địch thất bại t.h.ả.m hại, rút lui liên tục. Chuyến tới tái bắc là để quét sạch tàn dư, đ.á.n.h đuổi chúng một và mãi mãi.
Ngày đại quân xuất phát, trở về Minh phủ. Mẫu rơm rớm nước mắt tiễn biệt cả và cha. Lòng cũng trào dâng bao nỗi niềm khó tả. Chúng hành quân khỏi thành, hội quân cùng Lương Giới cùng tiến thẳng về phía biên thùy.
Những lúc dừng chân nghỉ ngơi đường, Lương Giới chạy đến tìm , hỏi han đủ điều: "Phỉ Phỉ, nàng mệt ?"
thường gõ nhẹ đầu , đáp: "Nếu sợ mệt thì theo đến tận đây ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ngoanh-lai-thay-nui-xanh/6.html.]
Khi đặt chân tới doanh trại của cha, bãi cát vàng mù mịt phía , ngoảnh ngắm dãy núi trập trùng phía đó chính là cương vực của Đại Lương. Giây phút , cuối cùng hiểu rõ điều mà cha luôn kiên trì gìn giữ bấy lâu nay. Đó chính là bảo vệ ánh lửa ấm áp của vạn mái nhà.
Cha vỗ vai , sảng khoái bảo: "Đây chính là cái gốc của cha, cha sinh và lớn lên ở mảnh đất mà."
Vừa quân doanh, rũ bỏ phận nữ nhi, lao thao trường luyện tập như một binh sĩ thực thụ. Chỉ đến khi đêm muộn, khi vạn vật chìm tĩnh lặng, mới trút bỏ lớp ngụy trang để dòng sông bên cạnh trại tắm rửa, tẩy trần.
Hôm nay cũng như ngày, nhưng khi đến bờ sông, bắt gặp một bóng hình khác. Là Lương Giới. Doanh trại của và cha ở cùng một chỗ.
tiến gần, ngạc nhiên hỏi: "Sao ở đây?"
Lương Giới nheo mắt, ngước bờ: "Vì nhớ nàng, nên xin phụ vương điều sang quân đội của Minh tướng quân ."
nhéo má , giả vờ trách móc: "Huynh đúng là loạn mà."
Chàng áp mặt bàn tay , giọng trở nên ôn nhu: "Được , chính sự nhé. Ta tới đây là để báo rằng chuyện của Thẩm Diệp đối sách , nhưng cần nàng phối hợp với ."
Kể từ khi bàn bạc đối sách với Lương Giới, bắt đầu âm thầm lên kế hoạch.
Bên phía Tĩnh Vương truyền tin tới, thám t.ử mật báo rằng binh lực chủ chốt của quân man di điều động tới Thiên Môn quan. Giờ Sửu ngày mai sẽ bất ngờ đột kích doanh trại quân man di tại Bắc Cảnh.
Đêm đó, và cha bàn bạc kín: "Lần tuyệt đối lơ là, con sẽ điều binh tới Thiên Môn quan."
Cha lấy một tấm lệnh bài: "Phỉ Phỉ, cha chia cho con một phần binh lực, đề phòng kế điệu hổ ly sơn của chúng."
gật đầu chắc nịch: "Nữ nhi nhất định phụ mệnh."
Vừa qua giờ Tý, dẫn binh vòng từ hướng Tây Bắc, chuẩn tạo thế gọng kìm tấn công từ hai phía. Trời vẫn tối đen như mực, gió Bắc Cảnh thổi mặt lạnh buốt thấu xương.
Lâu , phía vang lên tiếng kèn xung trận của hai bên. dẫn theo mấy ngàn tinh binh mai phục những gò đồi xung quanh. Quan sát kỹ tình hình quân man di, nhận chúng chẳng hề dáng vẻ gì là phòng cả, rõ ràng là âm mưu từ . Thẩm Diệp vì quyền lực mà thể nhẫn tâm đến mức ?
nín thở chờ đợi thời cơ. Ngay khi Lương Giới giả vờ rơi cái bẫy của quân địch, lập tức lệnh cho quân từ bốn phía bao vây lấy chúng. Trong ứng ngoại hợp, chúng cùng tiêu diệt quân man di.
Trận chiến hung hiểm vô cùng. Cha ở Thiên Môn quan cũng chịu sự công kích dữ dội từ quân địch. Thực , quân man di hề điều động bộ binh lực tới Thiên Môn quan. Cái gọi là "mật báo" chẳng qua chỉ là một cái bẫy "mời quân hũ" do Thẩm Diệp bày mà thôi.