Nghĩa Muội Của Quý Phi

5

5.

Thức dậy trễ vào buổi sáng, bắt gặp ánh mắt trầm mặc của Vương gia.

Hắn nhìn ta, bầu không khí xung quanh vô cùng ảm đạm. 

Ta không nói được gì, chỉ kéo chăn lên, đỏ mặt xấu hổ khi nhìn hắn.

Nửa buổi, hắn mới cất giọng: "Chính bổn vương đã đường đột, say rượu, nàng......" hắn dừng lại, như thể có điều gì đó khó nói thành lời.

Đã biết nhau rất nhiều năm, dĩ nhiên là ta hiểu những suy nghĩ vụn vặt của hắn.

Vì vậy nên ta giao tiếp bằng một cái nháy mắt: "Đêm qua chỉ là một tai nạn, thiếp chắc chắn sẽ giữ bí mật trước mặt trưởng tỷ."

Vẻ mặt âu lo của Vương gia đã dịu đi, sau đó hắn đứng dậy và gọi hạ nhân thay y phục cho cả hai. 

"Từ hôm nay trở đi, quản việc trong phủ ta sẽ giao lại cho nàng.” Vương gia nói và liếc nhìn ta, "Bổn vương tin tưởng nàng."

Tất nhiên là hắn tin ta. 

Ta đã ở bên cạnh Kỷ Vân An nhiều năm đến vậy, trải qua bao thăng trầm, và cũng chính ta là người chứng kiến lời thề non hẹn biển của họ nhưng chưa bao giờ hé răng nửa chữ.

Nhưng trong mắt người khác, sự tin tưởng này có nghĩa là hắn có tình cảm sâu đậm với ta và nóng lòng muốn giao quyền quản phủ lại cho ta.

Từ khóe mắt, ta thấy bóng dáng phản chiếu bên cửa sổ khẽ rung chuyển, ta giấu tiếng thở dài trong lòng.

Bước lên phía trước sửa sang y phục cho hắn, ta nói cùng một nụ cười: "Sương cuối thu, Vương gia hãy bảo trọng trên đường tới triều, và đừng để bị cảm lạnh."

Hắn nhìn ta, không nói gì thêm, thu dọn đồ đạc rồi quay đi.  

Sau khi tiễn vị Phật lớn này đi, ta vẫn không dám lơ là cảnh giác, đẩy cửa sổ ra vờ như muốn hít thở không khí.

Ta trông thấy một nữ nhân với vẻ tuyệt vọng đứng bên khung cửa sổ, mặc một chiếc váy điểm sóng xanh đang lay động theo làn gió. 

"Ôi!” Ta ngạc nhiên thốt lên: "Đây có phải là Khuynh phi không?" Sao không vào trong, tiết trời cuối thu se lạnh, muội muội thân thể vốn đã rất yếu, nếu để nhiễm thêm bệnh, chẳng phải sẽ khiến người ta cảm thấy đau lòng hay sao? "

Để phân biệt sự khác nhau giữa Trắc phi và Chính phi, không được gọi trắc phi là “Vương phi”, nhưng nếu gọi trực tiếp là "Trắc phi" thì e rằng có phần thiếu tôn trọng, vậy nên ta lấy chữ đầu tiên trong tên và thêm từ “phi” như một danh hiệu kính ngữ.  

"Bái kiến Uyển phi tỷ tỷ.”Mạnh Thời Khuynh định hành lễ chào hỏi, nhưng ta đã nhanh chóng ngăn lại.  

Đầu óc cô ấy có vấn đề rồi, nhưng ta thì minh mẫn. 

Cả hai chúng ta đều là Trắc phi, cô ấy xuất thân từ một gia đình danh giá, nếu ta nhận hành lễ của cô ấy, thì hẳn sẽ có những lời đồn thổi trong tương lai, người ngoài không biết sẽ nói ta hèn hạ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận