---
"Trần Bảo Gia, trẫm đối với ngươi, thất vọng đến cực điểm."
Lần gặp trong ngục đó chính là cuối cùng gặp phụ hoàng.
Sau khi rời khỏi lao ngục, ngài lâm bệnh nặng một trận, việc trong triều đều giao cho Trần Trân Ninh quán xuyến.
Gia tộc họ Sở cũng nhờ đó mà nắm quyền lũng đoạn triều chính, mệnh lệnh của phụ hoàng thậm chí còn nổi điện Thái Hòa.
Ta , khi phụ hoàng lâm chung, liệu ngài còn oán hận nguôi .
"Trân Ninh thấy chuyện thế nào?" Ta đột nhiên sang Trần Trân Ninh đang quỳ một bên.
Cho dù là Sở Phi sắp đặt, theo lý mà , nàng cũng đời nào chịu dâng trong mộng cho kẻ khác.
Trần Trân Ninh kìm nén nỗi đau trong mắt, gắng gượng mỉm : "Trân Ninh dám tranh giành với hoàng tỷ?"
Còn Ngụy Cảnh Tụng vẫn luôn giữ vẻ mặt bình tĩnh tự chủ, lặng giữa điện.
Nội thị bưng chén rượu Sở Phi ban cho , khi định dâng cho thì đưa tay gạt .
Ta chậm rãi quỳ xuống giữa điện, sắc mặt bình thản: "Hoàng Trân Ninh vốn là tinh tế, cùng Ngụy đại nhân thực sự là một đôi trời sinh. Trong lòng nhi thần vốn thầm thương trộm nhớ, nên sẽ tranh giành thứ khác thích gì."
Ta Trần Trân Ninh quen Ngụy Cảnh Tụng từ khi nào, nhưng kiếp ngay từ lúc mới thành hôn, hết lòng bảo vệ nàng , thì mối quan hệ của bọn họ chắc chắn từ sớm.
"Ngươi thích ai?" Phụ hoàng bắt đầu thấy hứng thú.
"Con trai của Thẩm Vương gia, Thẩm Vân Gián."
Lời dứt, Ngụy Cảnh Tụng bên cạnh bỗng lỡ tay rơi chén rượu, thốt lên đầy kinh ngạc: "Nàng cái gì?"
"Láo xược, ngươi và Thẩm Vân Gián thể ở bên ?" Giọng lanh lảnh của Sở Phi vang lên trong điện Thái Hòa.
Ngụy Cảnh Tụng vội vàng che giấu vẻ khác lạ trong đáy mắt.
Ta thoáng Sở Phi đầy ẩn ý.
Bà nhận lỡ lời, liền gượng gạo: "Chẳng Bảo Gia ghét nhất loại võ phu thô lỗ chỉ múa đao múa kiếm ?"
Ta chẳng buồn để ý đến lời bà .
Phụ hoàng sẽ suy nghĩ vài ngày mới đưa câu trả lời.
Vở kịch nực tại điện Thái Hòa cứ thế kết thúc trong vội vã.
Ta đưa Thẩm Vân Gián lá chắn chặn miệng Sở Phi, chuyện là sự tính toán.
Năm xưa khi các chư hầu loạn lạc, phụ hoàng vẫn còn đang canh giữ mỏ khoáng của ngài.
Ngài từng ơn cứu mạng Thẩm Vương gia chỉ bằng một bữa cơm.
Thẩm Vương gia là chí lớn, phụ hoàng cùng ông mưu cầu thiên hạ.
Phụ hoàng vốn tính nhát gan, tuyên bố thẳng thừng là chỉ góp tiền chứ góp mạng.
Sau khi giang hồ quy về một mối, Thẩm Vương gia lên ngôi hoàng đế. Ông rằng thê t.ử quá cố chôn cất tại đây, ông nguyện trấn giữ biên cương để an ủi vong hồn khuất.
Tính kỹ , và Thẩm Vân Gián cũng coi là thanh mai trúc mã.
Năm đó khi chia tay ở biên cương, Thẩm Vân Gián vẫn còn là một thiếu niên lang.
Giữa trời cát vàng mịt mù, cưỡi lưng ngựa vẫy tay chào :
"Trần Bảo Gia, nếu ai thèm cưới nàng, tiểu gia đây sẽ hạ mà rước nàng về dinh."
Mà lúc đó đáp thế nào nhỉ?
"Ta, Trần Bảo Gia, tuyệt đối sẽ gả cho một tên võ phu thô kệch."
Nguyên An Truyện
Kiếp , cứ ngỡ năm tháng qua , chút tâm tư thầm kín mà Thẩm Vân Gián dành cho sớm tan thành mây khói.
khi tống ngục tối, đời phỉ nhổ, thì Thẩm Vân Gián đang ở nơi biên ải xa xôi vì mà dấy binh.
Chỉ trong vỏn vẹn bảy ngày, liên tiếp hạ mấy tòa thành.
Chàng gửi thư rõ rằng thể hàng, nhưng chỉ cần một , đó là Hoa An Trưởng công chúa Trần Bảo Gia.
Đáng tiếc, Trần Trân Ninh sợ còn sống hơn bất cứ ai.
Ả thể chờ đợi thêm mà lập tức tuyên án t.ử hình mặt bàn dân thiên hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nghe-tieng-long-tra-nam-ta-day-han-cho-cong-chua/chuong-3.html.]
Ta và Thẩm Vân Gián, rốt cuộc vẫn là lỡ mất một bước.
Phụ hoàng vẫn chiều theo ý nguyện của , tác thành cho mối lương duyên .
Mấy ngày , Thẩm tiểu hầu gia nhận chiếu kinh.
Gặp nữa, ngỡ như cách một đời.
Tại hoa sảnh của phủ công chúa, Thẩm Vân Gián đang lưng về phía , dáng cao lớn, hiên ngang.
Chàng vẫn thích mặc hồng y như cũ.
Năm đó Thẩm Vương gia nam chinh bắc chiến, để thành An Nhiêu. Lúc Tết đến xuân về, họ hàng thích đông đúc, mà phận của Thẩm Vân Gián cần giữ kín.
Phụ hoàng với bên ngoài rằng là con trai của một bằng hữu.
đám bạn lứa tuổi chúng vẫn ngừng buông lời khiêu khích.
Mùa đông năm , tuyết trắng bao phủ khắp cả An Nhiêu.
Bọn họ dùng quả cầu tuyết ném , giễu cợt Thẩm Vân Gián là "loại tạp chủng nhà họ Trần".
Thẩm Vân Gián đương nhiên là tức giận khôn cùng, nhưng vẫn khắc ghi lời giáo huấn của cha , âm thầm nhẫn nhịn phát tác.
Ta bờ tường, cầm quả cầu tuyết ném thẳng đám gây sự : "Lũ ngốc , đang các ngươi đấy."
Sau chuyện đó, Thẩm Vân Gián mắng một trận lôi đình.
Chàng cao hơn hẳn một cái đầu, lúc nào cũng tự coi là trưởng của .
"Trần Bảo Gia, ?"
Ta chằm chằm bọc giấy dầu đựng vịt thơm phức trong lòng , gật đầu như bổ củi.
Thẩm Vân Gián đến mức tự nhiên, vội vàng đưa bọc vịt cho : "Ăn mau , chiều nay cùng đến giáo trường luyện kiếm."
Trong lúc còn đang chìm đắm trong chuyện cũ, từ bao giờ Thẩm Vân Gián xuất hiện mặt .
Chàng đưa tay , quơ quơ mặt , trêu chọc : "Lớn thật nha, Trần Bảo Gia."
Thấy lời nào, Thẩm Vân Gián mới thu vẻ cợt nhả, nghiêm túc hỏi: "Đang nghĩ gì ?"
Ta ngước mắt : "Phụ hoàng ban hôn cho và ."
Thẩm Vân Gián sững , cố ý tỏ vẻ quan tâm, : "Ta , Trần Bảo Gia tuyệt đối sẽ gả cho hạng võ phu thô kệch như . Nếu nguyện ý, thể thưa rõ với Bệ hạ."
Thấy định rời , thấp giọng gọi: "Thẩm Vân Gián."
Bước chân khựng .
"Ta là nguyện ý."
Thẩm Vân Gián đầu , ánh mắt rực cháy chằm chằm: "Trần Bảo Gia, kích động gì ?"
Ánh mắt dừng đôi môi đỏ thắm của : "Môi của Thẩm khanh thật , khi hôn sẽ cảm giác thế nào nhỉ."
Thẩm Vân Gián đờ một lúc, thở trở nên dồn dập, rối loạn.
Chàng từng bước tiến gần, cho đến khi sát mặt mới khàn giọng hỏi: "Nàng thật lòng chứ?"
Thúy Trúc lầm bầm : "Mấy ngày nay món ăn hề vị cay, môi của công chúa sưng lên t.h.ả.m hại thế ?"
Con bé lục tung ngóc ngách để tìm t.h.u.ố.c tan sưng cho .
Hôn sự của và Thẩm Vân Gián định một tháng .
Chàng : "Trần Bảo Gia, đây là tự nàng đấy nhé. Cung giương là mũi tên đầu, đời , nàng tuyệt đối thể gả cho bất kỳ ai khác."
Thẩm Vân Gián về biên ải để chuẩn , rằng dành cho một điều bất ngờ.
Phụ hoàng cảm thán, nhà họ Thẩm đúng là sinh những kẻ lụy tình.
Nói một cách công bằng, cảm thấy chút hổ thẹn với Thẩm Vân Gián.
Ta vốn dĩ chỉ là ghét mà thôi.
Thẩm Vương gia trấn giữ biên cương, Thẩm Vân Gián là con trai độc nhất, chắc chắn sẽ kế thừa Thẩm gia quân. Có cuộc hôn sự , về tranh đấu với gia tộc họ Sở lưng Sở Phi, cơ hội thắng sẽ lớn hơn một chút.
Để xoa dịu những chuyện đó, phụ hoàng ban cho Ngụy Cảnh Tụng chức quan Gián nghị đại phu ngũ phẩm.
Điều ngoài dự tính của , cứ ngỡ Sở Phi sẽ nhân cơ hội để tác thành cho Trần Trân Ninh và Ngụy Cảnh Tụng.