3
Mười hai giờ trưa. Sảnh Kim Cương, tầng đỉnh khách sạn Grand Hyatt.
Đây là sảnh tiệc xa hoa nhất kinh thành, chỉ riêng phí thuê mặt bằng lên tới bảy chữ . Lúc , bên trong sảnh là khung cảnh vàng son lộng lẫy, giới thượng lưu tề tựu đông đủ. Buổi tiệc đính hôn của và Lục Cẩn Thâm chính thức bắt đầu.
Cùng lúc đó, tại một góc hẻo lánh ở đại sảnh tầng một của khách sạn, công ty nhỏ hạng ba nơi Chu Diên việc cũng đang tổ chức tiệc tất niên. Cả đám nhân viên đang chen chúc ở khu vực buffet giá rẻ.
Chu Diên vệ sinh ngang qua bảng điện t.ử chào mừng của đại sảnh. Trên màn hình lớn hiện lên dòng chữ vàng ròng rực rỡ:
“Chúc mừng lễ đính hôn của ngài Lục Cẩn Thâm và tiểu thư Tô Niệm – Sảnh Kim Cương tầng đỉnh.”
Chu Diên sững , nhưng sự tự phụ quá mức khiến đinh ninh rằng đây là một vở kịch lớn mà chịu chi đậm để ép kết hôn.
“Người đàn bà điên ! Dám bỏ chừng tiền thuê diễn viên quần chúng với dựng hiện trường để lừa sập bẫy ?”
Chu Diên tức tối bàn tiệc, lôi xệch Lâm Hiểu Nhã đang ăn bánh ngọt miễn phí dậy:
“Đi theo ! Để vạch trần bộ mặt hư vinh của đàn bà đó!”
Lâm Hiểu Nhã kịch để xem, phấn khích vứt nĩa xuống theo ngay. An ninh tầng đỉnh cực kỳ nghiêm ngặt, nhưng Chu Diên phát hiện thang máy chở hàng của hậu bếp đang gác. Anh kéo Lâm Hiểu Nhã trốn xe đẩy thức ăn, trộn phía sảnh Kim Cương.
Lúc , buổi lễ đang đến phần quan trọng nhất. và Lục Cẩn Thâm ánh đèn spotlight, chuẩn trao tín vật. Cánh cửa gỗ nặng nề của sảnh tiệc bỗng đạp tung. Cả khán phòng im bặt. Chu Diên hừng hực sát khí xông lên t.h.ả.m đỏ. Trước mặt tất cả những ông trùm tài chính trị giá hàng chục tỷ tệ, chẳng hề kiêng nể, giật phăng chiếc micro từ tay dẫn chương trình.
“Tô Niệm! Cô còn định quậy đến bao giờ hả!” Chu Diên gào lên micro. “Vì ép cưới mà cô dám thuê cả cái sảnh mời diễn viên đóng kịch ? Cô bệnh ! Mau xuống cho ! Đừng ở đây trò cho thiên hạ nữa!”
Những ông lớn giới kinh doanh, những gia tộc danh giá phía bằng ánh mắt như một gã tâm thần. Không ai lên tiếng, vì chẳng ai thèm chấp một kẻ điên dám loạn trong tiệc của Lục gia.
Lâm Hiểu Nhã lúc cũng giả vờ nức nở chạy lên đài. Cô vươn tay định nắm lấy cánh tay , nước mắt chực trào:
“Chị Niệm Niệm, em Diên tối qua bỏ rơi chị khiến chị ấm ức. chị cũng tùy tiện tìm một lão già nào đó để đổ vỏ nhằm chọc tức chứ! Chị chỉ tự hạ thấp bản mà còn tổn thương trái tim Diên đấy!”
Lời đầy "chính nghĩa" của cô khiến trở thành một phụ nữ liêm sỉ. Nhìn cái bản mặt giả tạo , cảm thấy buồn nôn vô cùng. giơ tay lên, thẳng tay giáng một cái tát nảy lửa mặt Lâm Hiểu Nhã. Cô đ.á.n.h đến mức loạng choạng, ôm mặt hét lên kinh hãi.
“Ở đây phần cho loại gà rừng như cô lên tiếng!”
lạnh lùng cô , lấy khăn giấy lau sạch tay.
Chu Diên thấy "em gái yêu dấu" đ.á.n.h thì tiết hết cả mắt. Anh xót xa kéo Lâm Hiểu Nhã lưng, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ:
“Tô Niệm! Cô điên thật đúng !”
Anh giơ cao cánh tay, dồn hết sức lực định giáng một cái tát thật mạnh xuống mặt …
4.
Cái tát của Chu Diên còn kịp chạm đến một sợi tóc của thì Lục Cẩn Thâm tay.
Anh chuyển cực nhanh, xoay tung một cú đá chuẩn xác ngay bụng Chu Diên. Cả văng xa hơn ba mét như một bao tải rách, va rầm tháp sâm panh cao ngất ngưỡng xếp như ngọn núi nhỏ bên cạnh.
Hàng trăm chiếc ly pha lê đổ ụp xuống, tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên đinh tai nhức óc.
Lục Cẩn Thâm thuận thế ôm lòng, dùng bờ vai rộng lớn che chắn cho khỏi những mảnh vỡ đang b.ắ.n tung tóe. Anh rút từ túi n.g.ự.c một chiếc khăn tay lụa trắng muốt, cúi chậm rãi lau vết bụi mũi giày da đá Chu Diên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/ngay-anh-khong-chon-toi-toi-dinh-hon-voi-nguoi-khac/3.html.]
Lau xong, ném chiếc khăn mặt với vẻ kinh tởm tột độ:
“Chó ở mà dám đến lễ đính hôn của loạn thế ?”
Chu Diên ôm bụng lăn lộn giữa đống mảnh chai vụn. Hắn định ngẩng đầu định mở miệng c.h.ử.i rủa thì đài, một gã béo hói đầu hớt hơ hớt hải xông lên. Đó chính là giám đốc công ty hạng ba mà Chu Diên đang việc.
Gã béo vung tay, tát liên tiếp mười mấy cái nảy lửa mặt Chu Diên:
“Chu Diên! Con nó mày mù mắt !”
Gã đ.á.n.h gào lên, nước mắt giàn giụa vì sợ hãi:
“Đây là nhà đầu tư lớn nhất mà tập đoàn chúng ký kết, Lục gia của kinh thành! Mày c.h.ế.t thì đừng kéo cả công ty theo chôn cùng chứ!”
Chu Diên tát đến mức m.á.u mũi chảy ròng ròng, cả đờ đẫn. Hắn còn tâm trí để ý đến nỗi đau mặt, đôi mắt trợn trừng Lục Cẩn Thâm đang cao cao tại thượng, gã sếp đang run rẩy nịnh hót của .
Đầu óc cuối cùng cũng tỉnh ngộ: Đây là nhân vật quyền quý ở tận chín tầng mây mà cả đời bao giờ với tới .
Hắn run rẩy , miệng lẩm bẩm như kẻ tâm thần: “Không thể nào… chuyện tuyệt đối thể nào…”
Lục Cẩn Thâm liếc gã giám đốc béo bằng nửa con mắt, chỉ buông một câu nhẹ tênh:
“Công ty , rút vốn.”
Nghe bốn chữ đó, gã giám đốc béo bủn rủn chân tay quỳ rụp xuống đất:
“Lục gia! Lục gia xin ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ!”
“Trừ khi,” Lục Cẩn Thâm dừng một chút, “Hắn cút ngay lập tức, và phong sát diện trong ngành .”
Gã giám đốc như vớ cọc chèo, sang gầm thét với Chu Diên:
“Chu Diên! Mày sa thải! Hành động ngu xuẩn của cá nhân mày gây tổn thất trọng đại cho công ty! Ngày mai bộ phận pháp chế sẽ gửi thư luật sư cho mày, chuẩn bồi thường hàng chục triệu tệ tiền vi phạm hợp đồng !”
Lâm Hiểu Nhã bên cạnh sớm sợ đến mức nhũn chân bệt xuống sàn. Nhìn Lục Cẩn Thâm lạnh lùng như Diêm Vương, cô bò rạp đất cố vớt vát chút quan hệ:
“Không liên quan đến ! Là ép đây!”
Mấy tay bảo vệ mặc vest đen sải bước tiến lên, kẹp c.h.ặ.t hai tay Lâm Hiểu Nhã kéo xềnh xệch ngoài cửa.
Chu Diên thấy thì sụp đổ. Mất việc, gánh nợ thiên hạ, đột nhiên như một con bạc cháy túi, điên cuồng lục lọi túi áo. Hắn lôi một chiếc USB nhăn nhúm cùng một bản hợp đồng in sẵn, giơ cao quá đầu. Hắn gượng dậy, lùi sằng sặc:
“Lục gia thì chứ! Có tiền thì !” Hắn trừng mắt đầy độc địa. “Trong tay tao bản thiết kế cốt lõi mới nhất sắp công bố của đội ngũ Tô Niệm! Các dám động tao, tao sẽ bán nó cho đối thủ cạnh tranh! Tô Niệm, giờ cô ngoan ngoãn theo tao, về trâu ngựa cho tao thì tao trả bản thiết kế cho cô!”
Toàn thể quan khách nín thở, ánh mắt dồn về phía tập tài liệu đó. Lục Cẩn Thâm ngay cả mí mắt cũng chẳng thèm nhướng lên:
“Cậu cho kỹ , đó là bản thiết kế, là bùa đòi mạng của ?”
Dứt lời, màn hình LED khổng lồ phía sân khấu lóe lên. Một bộ dữ liệu nguồn chằng chịt hiện mắt .