8.
Ninh Hoán nhanh học cách sử dụng đồ gia dụng hiện đại.
Tiếng nước vang lên từ phòng tắm.
xổm đất, ôm đầu.
Suy nghĩ rối như tơ vò.
hỏi hệ thống, chẳng Ninh Hoán quên ?
Vì vẫn thể tìm tới?
hệ thống từ một năm giải trói.
Những dòng bình luận mắt lướt nhanh đến ch.óng mặt.
[Chuyện gì ? Sao đoạn che mất ?]
[Ca ca của cô chuyện giấu cô, chuyện quan trọng!]
Cửa phòng tắm mở , lập tức chỉnh biểu cảm, ngẩng đầu.
Ninh Hoán mặc đồ ở nhà của . Tóc dài còn ướt, từng giọt nước nhỏ xuống.
Hắn bước tới mặt , cúi đầu.
“Khấu Khấu.” Giọng gọi mềm vài phần: “Tóc.”
sững .
Trước trong cung, thỉnh thoảng Ninh Hoán cũng để chải tóc cho . Đó vốn là chuyện bình thường. hiểu vì , đặt lúc , chút kỳ quái.
lục tìm máy sấy, sấy tóc cho .
Ninh Hoán ngoan ngoãn chiếc ghế đẩu nhỏ.
Đối với thứ đồ kêu ù ù kỳ lạ , hề phản đối.
Mái tóc đen mềm mượt lướt qua đầu ngón tay. Phảng phất mùi sữa tắm của .
Lòng rối bời.
Khoảnh khắc , trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ hoang đường. Trời sập xuống, cũng mái phòng thuê đỡ lấy.
thể… giấu ?
9.
Đêm đó, mơ một giấc mộng khó thành lời. Trong điện, ánh nến le lói. Tiếng chuông ngừng vang.
Một tiếng, một tiếng.
dùng cánh tay che gương mặt nóng bừng.
Cắn c.h.ặ.t răng.
Ninh Hoán quỳ mặt ngẩng đầu lên.
Khẽ .
“ , Khấu Khấu.”
“Muội nên gọi là ca ca.”
giật tỉnh dậy, trời còn sáng. Cả căn phòng chìm trong ánh sáng mờ như nước.
Ninh Hoán chiếc ghế cách đó xa.
Lặng lẽ .
Hắn nên ngủ sofa phòng khách ?
Cổ họng khô khốc.
“Ca ca?” Lời thốt , mới nhận giọng khàn đặc.
Hắn đáp một tiếng: “Tỉnh .”
chợt nhớ .
Trong mộng , cũng gọi như .
Hai má hậu tri hậu giác nóng bừng.
Không khí yên tĩnh đến đáng sợ.
“Khấu Khấu, mơ.”
rụt sâu chăn.
Ninh Hoán dừng một chút, ánh mắt sâu thẳm.
“Trong mơ.”
“Muội đang gì với ca ca?”
Hắn nghiêng gần, dung nhan mê hoặc, giọng điệu nguy hiểm.
Bên tai dường như vang lên tiếng chuông.
Giây , một dòng bình luận đỏ rực lướt qua.
[Ca ca của cô chuyện giấu cô!]
!
dùng sức bấm lòng bàn tay.
Ổn định tâm thần.
“Ninh Hoán, tới đây bằng cách nào?”
Hắn thản nhiên: “Khấu Khấu , ca ca cũng .”
“Ca ca chỉ … tới xem .” Câu nhẹ như thở dài.
“Khấu Khấu, ở đây, sống .”
phản bác.
, .
Ở đây, là một học sinh lớp mười hai khốn khổ. Vừa chuẩn thi đại học, xuyên hồn mất. Trở về hiện đại vẫn thi tiếp. Cha mất từ nhỏ, ở nhờ nhà thím.
Sống qua ngày sắc mặt khác.
Người bạn duy nhất là một con hamster. Khi xuyên về, nó già c.h.ế.t.
May mà khi tròn mười tám. Dựa chút di sản và thêm. Cũng miễn cưỡng nuôi nổi bản .
Khó khăn kinh tế, áp lực học hành, đều tính là gì.
Điều khiến tọi bất lực nhất là cô đơn.
Nếu … Cũng sẽ Thẩm Dữ xoay vòng vòng như .
thường nghĩ. Giá như từng gặp Ninh Hoán thì bao.
vốn thể chịu đựng bóng tối… Nếu từng thấy ánh sáng.
“Sau sẽ thôi.”
“Muội đang chuẩn thi đại học, sẽ đỗ trường , đổi cuộc đời.”
ngẩng đầu .
Nghiêm túc bổ sung: “Chính là khoa cử của thời đại .”
Ninh Hoán gì. Trong mắt là xót xa.
lúc , điện thoại vang lên.
Là tin nhắn WeChat của Thẩm Dữ.
[Khấu Khấu, chuyện hôm qua xin .]
[Người mặc cổ trang là họ hàng của ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/neu-duyen-troi-khong-tac-hop/phan-3.html.]
[Chúng chuyện , tớ chỉ đùa thôi.]
[Hình như… tớ thích .]
Khung chat bên vẫn hiện “đang nhập”.
nghiêm túc gõ chữ.
[Sao hèn hạ thế?]
Gửi , chặn, xóa.
Anh dựa mà nghĩ. Chỉ một câu “đùa thôi” nhẹ hẫng… Là thể đổi lấy sự tha thứ của ?
10.
Từ hôm đó, bình luận còn xuất hiện nữa.
luôn cảm thấy Ninh Hoán đổi. Vị hoàng bệnh kiều chiếm hữu cực mạnh năm xưa.
Xa cách mười năm, trở nên phần dịu dàng.
Giống như… thật sự chỉ tới thăm .
…
Ninh Hoán , chỉ thể ở đây một tháng. Sau đó rời , đ.á.n.h cắp thời gian từ .
Cái giá phía là gì.
Nhiều vòng vo dò hỏi, đều thản nhiên.
“Khấu Khấu, ca ca là Nhân Hoàng.”
“Chút đại giới , đáng nhắc tới.”
đành thôi.
Ninh Hoán , xem thế giới nơi lớn lên. Vì thế đường học, thêm bạn đồng hành.
Bánh rán trứng ăn hết, chia cho một nửa.
Tan tự học tối.
Không còn sợ con hẻm đèn.
Không còn sợ đám côn đồ thu phí bảo kê.
Ninh Hoán luôn tới đón .
Một bạn nữ khác trong lớp trọ ngoài thấy. Lần đầu bắt chuyện với , cô liếc trộm Ninh Hoán.
“Khấu Khấu, là bạn trai ?”
theo phản xạ phủ nhận: “Là .”
Cô vui, hôm đỏ mặt nhờ chuyển thư tình.
Ninh Hoán chăm chú: “Bạn học của ?”
gật đầu.
“Phiền Khấu Khấu chuyển lời.” Anh gấp lá thư , đưa cho : “Huynh trưởng trong lòng.”
c.ắ.n môi, khẽ đáp một tiếng “”.
11.
Sau kỳ thi thử hai, là họp phụ . Chú thím từng tham dự những dịp như . Họ thậm chí nhớ học lớp mấy.
Dĩ nhiên sẽ đến. Ninh Hoán , .
bò ngoài cửa sổ trộm.
Anh mặc bộ đồ mua Pinduoduo, buộc gọn tóc dài. Ngồi trong chỗ chật hẹp của , mà vẫn toát khí thế thượng triều.
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Phụ xung quanh đều lén .
“Bạn học Ninh Khấu Khấu thi thử xếp thứ nhất lớp, thứ bảy khối.”
Giáo viên chủ nhiệm đẩy kính: “Gia đình giáo d.ụ.c tận tâm.”
Ninh Hoán khẽ lật từng bài thi.
“Là nàng tự nỗ lực.”
…
Đèn lớp học lượt tắt.
Ta đợi ngoài hành lang lâu. Ninh Hoán dường như còn chuyện với giáo viên chủ nhiệm.
Hắn là cuối cùng bước : “Phu t.ử của khen .”
Ta nhịn .
“Đó là giáo viên chủ nhiệm.”
“Ừ.” Ninh Hoán thuận theo sửa lời: “Giáo viên chủ nhiệm khen .”
“Muội , ca ca vì mà vui.”
Mắt bỗng đỏ lên.
Đêm gió dịu, Ninh Hoán dùng bữa bên ngoài.
Trong lòng tính toán nhanh.
Lương cửa hàng tiện lợi còn tuần mới phát. Số dư WeChat còn ba trăm bốn mươi hai tệ sáu hào. Hai ăn một bữa cơm gia đình chắc đủ.
“Được.”
phất tay hào sảng.
“Dẫn ăn món đắt.”
Ninh Hoán liếc , như .
Không gì.
Cho đến lúc gọi món, mới hiểu ánh mắt . Ninh Hoán cầm thực đơn, tuỳ ý chỉ món đầu trang.
“Món .” Lật sang trang hai: “Món .”
Trang ba, trang bốn, trang năm: “Còn món , món , món .”
: “…”
Có những như đang ngẩn ngơ. Thật linh hồn bay xa lắm .
mơ màng nghĩ.
Thôi, hiếm khi … ăn ngon miệng như . Cùng lắm ở rửa bát trừ nợ.
rửa bát nhanh lắm. Rồi thấy Ninh Hoán dậy thanh toán.
Anh như một nhà giàu mới nổi. Rất hào sảng rút một xấp tiền một trăm tệ từ túi áo.
: “Hả?”
Cho đến khi nhét tiền thừa túi bên balo của .
vẫn hồn.
Ninh Hoán ngắn gọn: “Tiền tiêu vặt.”
“Khoan !” chấn kinh túm tay áo : “Ca ca, lấy tiền ở ?”
Anh lầm đường lạc lối đấy chứ?!
Ninh Hoán nhẹ như mây: “Đám ăn mày tiến cống cho trẫm.”
...
nghĩ mãi.
Anh chắc là thu phí bảo kê của mấy tên côn đồ .