Nằm Vùng Trở Thành Bà Chủ

Chương 1

Để giúp bạn trai khởi nghiệp, chấp nhận công ty của đối thủ đội trời chung với để vùng.

 

nỗ lực việc, liều mạng thể hiện bản . Cuối cùng cũng trở thành trợ lý cận của Giang Bắc Châu.

 

Sau đó, bắt đầu lôi kéo khách hàng, trộm công nghệ của , giúp công ty của bạn trai ngày càng lớn mạnh.

 

thời gian trôi qua, càng lúc càng thể chịu nổi cuộc sống gián điệp hai mặt nữa. Bạn trai đồng ý cho nghỉ việc, níu kéo, khổ sở cầu xin :

 

"Em kiên trì thêm một chút nữa thôi ?"

"Coi như là vì ?"

 

với tâm trạng cực kỳ phức tạp.

 

Cứ tiếp tục kiên trì thế nữa, sắp thành bà chủ của công ty đối thủ luôn !

*

"Anh cái gì?"

"Nghỉ việc? Anh đồng ý!"

Tần Dữ kìm mà thốt lên đầy kinh ngạc.

Khi nhận thấy những khác trong quán cà phê đồng loạt đầu về phía chúng , kéo thấp vành mũ, nén giận hạ thấp tông giọng.

"Thẩm Khê Nguyệt, em đừng ích kỷ như ?"

"Chúng khó khăn lắm mới đến ngày hôm nay, em hủy hoại tất cả ?"

gì, chỉ lặng lẽ .

Trời nóng như đổ lửa, vẫn đội một chiếc mũ lưỡi trai màu đen. Trên mặt là chiếc khẩu trang cùng màu, gương mặt thanh tú chỉ lộ đôi mắt phượng đang đầy vẻ nôn nóng.

Cái bộ dạng , cướp ngân hàng giữa đêm cũng chỉ đến thế mà thôi.

Mà chúng , chẳng qua chỉ là hẹn uống một tách cà phê ở khu trung tâm cuối tuần.

Suốt hai năm qua, cuộc hẹn hò Tần Dữ đều xuất hiện trong tình trạng "vũ trang đầy đủ", chỉ sợ khác bắt gặp chúng ở bên .

Không chỉ lén lút như vụng trộm, mà còn tranh thủ từng giây từng phút, đến cả việc cùng ăn một bữa cơm cũng trở thành điều xa xỉ.

"Tần Dữ, hẹn hò nào cũng giống như ăn vụng thế , thấy mệt ?"

"Anh mệt, nhưng mệt ."

"Anh tự hỏi lòng xem, từ khi công ty của Giang Bắc Châu, chúng nào hẹn hò t.ử tế ?"

Tần Dữ trợn tròn mắt, như thể thấy điều gì đó cực kỳ tưởng.

Anh tháo khẩu trang, đ.á.n.h giá từ xuống một lượt.

Hồi lâu , "chậc" một tiếng, bật tràng lạnh.

"Thẩm Khê Nguyệt, em đang nhảm cái gì thế?"

"Hẹn hò? Chuyện đó quan trọng ?"

"Có em quên mất chúng vất vả thế nào mới đến bước ?"

Nói xong, dường như nhận giọng điệu của , khựng một chút, kiên nhẫn dịu giọng xuống.

"Khê Nguyệt, chút ấm ức hiện tại đáng là bao."

"Dù thứ chúng là một tương lai lâu dài, ?"

*

Lại nữa .

Lại là bộ văn mẫu .

và Tần Dữ là những sinh viên cùng thi đỗ từ một ngôi làng nhỏ núi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/nam-vung-tro-thanh-ba-chu/chuong-1.html.]

Anh mồ côi cha từ nhỏ, dựa què ruộng nuôi ăn học.

Còn , tuy cha đều còn cả, nhưng cha sức khỏe yếu, tính tình nhu nhược, thêm một đứa em trai bại liệt.

Đối với những đứa trẻ nông thôn ở tầng lớp đáy xã hội như chúng , học tập là con đường thoát duy nhất.

Chúng cùng thi đỗ trường cấp ba nhất huyện, cùng đến Hải Thành học đại học.

Sau đó, sự phồn hoa của thành phố thu hút, chúng hạ quyết tâm bám rễ tại đây.

sống ở Hải Thành thật chẳng dễ dàng gì.

Nhà cửa ở đây đắt đỏ đến mức khiến tuyệt vọng.

Dựa chút lương thuê, chúng phấn đấu cả đời cũng mua nổi một cái nhà vệ sinh.

Thế là Tần Dữ nảy một ý định.

Anh thấy đối thủ một mất một còn của là Giang Bắc Châu khởi nghiệp thành công, đầy một năm kiếm mấy triệu tệ.

Anh cũng mở một công ty tương tự.

Sau đó, để công ty của Giang Bắc Châu vùng, cung cấp cho đủ loại thông tin.

Bao gồm nguồn hàng, dữ liệu khách hàng, giá cả sản phẩm, kênh bán hàng...

Cách của quả thực thành công.

Những năm qua, cùng với việc Giang Bắc Châu đưa công ty ngày càng lớn mạnh, công ty của Tần Dữ cũng theo đó mà phất lên như diều gặp gió.

Chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, dựa công ty kiếm hơn năm triệu tệ.

Số tiền đủ để chúng mua đứt một căn hộ nhỏ ở ngoại ô thành phố.

cảm thấy thế là đủ .

Và hơn nữa...

Nghĩ đến ánh mắt ngày càng nóng bỏng của Giang Bắc Châu, lòng chợt dâng lên vài phần bất an.

*

"Thẩm Khê Nguyệt?"

Một giọng trầm lạnh quen thuộc vang lên bên cạnh.

Có lẽ dạo thực sự quá mệt mỏi .

Đang nghĩ về Giang Bắc Châu mà bên tai thể thấy tiếng của .

"Giang... Giang... Giang Bắc Châu!"

Tần Dữ đột ngột bật dậy, trong lúc luống cuống đổ ly cà phê. Khi cúi xuống nhặt ly, vô tình rơi điện thoại.

bộ dạng hoảng loạn của , mặt cũng cắt còn giọt m.á.u.

Không ảo giác!

cứng đờ đầu , Giang Bắc Châu đang từ cao xuống, đầu óc trống rỗng.

Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt đảo qua đảo giữa và Tần Dữ.

Đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, bầu khí quanh lạnh xuống thấy rõ bằng mắt thường.

"Hai thế ?"

Cảnh tượng như ác mộng cuối cùng cũng xuất hiện.

Hai năm qua, Giang Bắc Châu đối xử với .

Lương bổng hào phóng, phúc lợi nhiều đến mức hoa mắt.

Thậm chí còn đặc biệt thuê cho một căn hộ gần công ty, là để thuận tiện cho việc tăng ca.

tìm hiểu qua khu chung cư đó, loại căn hộ như đang ở, riêng tiền thuê lên tới hai mươi nghìn tệ một tháng.

Người thường "kẻ sĩ c.h.ế.t vì tri kỷ".

nhận của Giang Bắc Châu nhiều tiền như , nhưng công việc của một kẻ phản bội.

Nếu ...

rùng , dám nghĩ đến hậu quả đáng sợ đó.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận